Yến Thanh quay đầu nhìn lại. Lúc này Yến Trăn đã nhìn rõ, không nhịn được cười phá lên: "Em mặc cái gì thế kia?"
Anh kéo cái mũ hình heo, giật giật mấy cái rồi lại đội về cho Yến Thanh: "Lớn tướng rồi mà còn mặc đồ kiểu này?"
Nhưng mà, trông cũng khá đáng yêu.
Vốn dĩ tính cách Yến Thanh luôn điềm đạm, lạnh lùng và trưởng thành, nay khoác lên mình bộ cánh đáng yêu như vậy, sự đối lập rõ rệt này thật sự khiến người ta phải ngạc nhiên.
Gà Mái Leo Núi
Đặc biệt là lúc này, vẻ mặt của cô chẳng hề có chút gì ăn nhập với bộ trang phục đáng yêu kia. Đôi mắt tĩnh lặng nhìn về phía Yến Trăn, sâu thẳm như mặt hồ không gợn sóng, khiến người đối diện khó lòng đoán định.
Một luồng khí lạnh bất chợt chạy dọc sống lưng, lan tỏa khắp cơ thể Yến Trăn.
Yến Tu Văn, người đã yên vị trên ghế sofa bên cạnh, thoáng liếc nhìn cháu trai. Ánh mắt anh sâu thẳm chứa đầy suy tư, nhưng anh không nói một lời.
Nhưng Yến Trăn dường như chẳng mảy may để tâm đến ánh mắt của hai người họ.
Yến Thù vừa từ bếp giúp người làm mang bữa sáng ra, vừa lúc nghe thấy lời của Yến Trăn. Cô bé không chút do dự, lập tức đáp trả: "Dù sao thì gu thẩm mỹ của anh cũng chỉ đến thế thôi."
Một người ngay cả bản thân còn chẳng thèm chăm chút thì có tư cách gì mà buông lời nhận xét?
Theo cô bé, bộ đồ màu hồng phấn này chị gái mặc vào cực kỳ hợp, không những đáng yêu vô cùng mà còn khiến Yến Thanh trông thân thiện, dễ gần hơn hẳn.
Bụng Yến Trăn réo ùng ục. Anh vội với tay lấy một lát bánh mì, vừa nhai vừa lấp bấp: "Nói thế không đúng rồi, mắt anh vẫn còn tinh tường lắm chứ."
Yến Thù lườm anh trai một cái. Cái đầu tóc rối bù hôm qua đã bảo đi cắt vẫn chưa được xử lý, dài thêm chút nữa là có thể tết bím được rồi. Cô bé bĩu môi: "Anh thà không có mắt còn hơn. Lát nữa bố mà thấy kiểu đầu này của anh thì đừng có nói là quen em đấy." Cô không muốn bị liên lụy oan
,
💬 Bình luận chương