Gà Mái Leo Núi
Yến Thanh mỉm cười, giơ tay xoa đầu Yến Thù, dặn dò: "Nhớ gửi lì xì cảm ơn người ta nhé, mình không thể cứ thế mà nhận không đồ của người khác đâu."
Yến Thù: "Dạ!" Cô bé liền tiện tay gửi ngay một bao lì xì qua cho Tô Triệt.
Lúc này, Tô Triệt đã về phòng. Trong lòng cậu thầm nhủ, dù Thù Nhi không dùng đồ đôi với cậu thì ít nhất cô bé cũng đã nhận quà, vậy là tấm lòng của cậu đã được trao đi rồi.
Nhưng ngay giây sau đó, màn hình điện thoại bỗng sáng bừng, hiển thị thông báo Yến Thù đã gửi cho cậu một bao lì xì.
Tô Triệt nhất thời cảm thấy nghẹn họng, song vẫn đành bấm nhận bao lì xì đó.
Trong khi hai chị em đang say sưa xem phim kinh dị, Vệ Đông vẫn cứ đứng sừng sững cạnh giường, đôi mắt vô hồn nhìn chằm chằm vào họ.
Đúng lúc phim chiếu đến đoạn rùng rợn nhất, Yến Thù ôm chặt cánh tay Yến Thanh, khẽ rụt vai lại và thì thào: "Chị ơi, sao em thấy lạnh sống lưng thế... cứ như có ai đang nhìn chằm chằm vào chúng mình ấy?"
Một cảm giác âm u, rờn rợn bao trùm, thật đáng sợ.
Nghe vậy, Yến Thanh ngước mắt lên nhìn Vệ Đông, giọng nói hơi lạnh lùng: "Cô kiềm chế lại đi."
Vệ Đông hừ lạnh một tiếng: "Chỉ cần em đồng ý cho tôi nói chuyện với con trai tôi vài câu, tôi sẽ đi ngay lập tức."
Yến Thanh vẫn mím chặt môi, lạnh lùng đáp: "Vậy thì cô cứ đứng đó mãi đi."
Yến Thù ngồi bên cạnh mà nổi da gà từng đợt: "Chị ơi, chị đang nói chuyện với ai vậy?”
Cô bé chợt lóe lên một suy nghĩ, lẽ nào trong phòng này có một con ma mà cô bé không thể nhìn thấy được?
Nghĩ đến đây, Yến Thù vội vàng đảo mắt nhìn quanh phòng, ngó nghiêng khắp mọi ngóc ngách.
Kể từ lần Vân Tiếu Tiếu rời đi, cô bé đã không còn nhìn thấy ma nữa.
Lâu quá không gặp, cô bé cũng thấy hơi... thiếu thiếu.
Thấy Yến Thù tò mò đến vậy, Yến Thanh đành bất đắc dĩ trèo xuống giường, lấy chiếc đèn dầu ra và thắp lên.
Ánh lửa vàng leo lét bừng sáng trong phòng, một khuôn mặt với nửa phần bê bết máu thịt bất ngờ hiện ra ngay trước mắt. Yến Thù giật nảy mình, hét toáng lên một tiếng rồi ôm chầm lấy Yến Thanh, sợ hãi thốt lên: "Ma!"
,
💬 Bình luận chương