Đàn ông mà không biết nhìn người thì không xứng đáng với người chị xinh đẹp của mình.
Mà cho dù Tô Triệt không tự mình vượt rào nhưng lại ngầm cho phép Hà Nhu vượt rào. Dù người này có lớn lên cùng cô bé từ nhỏ đi chăng nữa cũng tuyệt đối không được phép.
Gà Mái Leo Núi
Đôi mắt này của Yến Thù tinh tường và sắc sảo lắm, lúc nào cũng âm thầm lại gần. Chỉ cần cô ta nhích về phía Tô Triệt hai bước, cậu ta lập tức lùi xa hơn ba bước về phía ngược lại, giữ khoảng cách với cô ta.
Dần dần, đừng nói một mét, đến ba mét cũng có lúc, tránh cô ta như tránh hủi.
Hà Nhu tức đến nghiến răng nghiến lợi cắn ngấu nghiến miếng bánh bao, như thể miếng bánh bao chính là Yến Thù, muốn nhai nát nó ra để hả cơn tức. ...
Ăn sáng xong, cả nhà già trẻ, lớn bé chuẩn bị cùng nhau ra ngoài sắm đồ Tết. Yến Thù đeo chiếc ba lô trên vai, vừa kéo khóa định cất điện thoại vào bên trong thì Hà Nhu, đang bực tức đứng phía sau, nhân lúc không có người lớn để ý, đã cố tình đi tới huých mạnh vào người Yến Thù một cái.
Yến Thanh đứng cạnh phản ứng cực kỳ nhanh nhạy, vội đỡ lấy Yến Thù, tránh cho cô bé ngã dúi dụi nhưng chiếc ba lô trên vai Yến Thù lại bị tuột phăng ra, rơi oạch xuống đất.
Đồ đạc bên trong ba lô lập tức văng tung tóe khắp sàn nhà. Yến Thù tức đến đỏ mặt tía tai, chửi đổng lên: "Hà Nhu, mày bị điên à!"
Tô Triệt đang đi phía trước nghe tiếng động liền quay đầu lại, nhìn Yến Thù, lông mày nhíu chặt lại. "Yến Thù học cái kiểu chửi người như thế từ bao giờ vậy?"
Thấy Yến Thù lộ rõ bản tính ương ngạnh trước mặt Tô Triệt, Hà Nhu thầm đắc ý. Nhưng niềm vui đó, ngay khi nhìn thấy chùm chìa khóa kèm chiếc móc khóa hình thỏ đáng yêu rơi ra từ chiếc túi xách trên mặt đất, đã hoàn toàn tan biến.
Nụ cười trên môi cô ta cứng đờ...
Hóa ra chiếc móc khóa Tô Triệt mua là để tặng Yến Thù, chứ không phải cho cô ta.
Khi nhìn thấy chùm chìa khóa nằm lăn lóc dưới đất, bao nhiêu hy vọng trong lòng Hà Nhu bỗng chốc biến thành sự chế giễu chua chát, thầm cười nhạo chính mình đã quá ảo tưởng.
Thế nhưng, sự tức giận và không cam tâm lại trào dâng trong lòng. Cô ta đã quan tâm Tô Triệt biết bao, tối đến còn mang chăn và đồ ăn khuya cho cậu ấy, lo lắng cậu ấy ăn không đủ no, thậm chí vì cậu ấy mà bị Yến Thù trách mắng nặng lời như vậy. Vậy mà cuối cùng, cô ta vẫn không thể quan trọng bằng Yến Thù trong lòng cậu ấy.
Hà Nhu nhìn Tô Triệt, tủi thân cắn chặt môi. "Mình đã đối tốt với cậu ta như vậy, cậu ta không nhận ra sao? Yến Thù thì mắc tính tiểu thư, chẳng thèm để tâm đến cậu ta, vậy mà cậu ta lại cứ phải chạy theo dỗ dành... Đàn ông đúng là khó hiểu mà!"
Yến Thù phía sau vẫn đang cúi xuống nhặt đồ, Hà Nhu đâu còn tâm trạng nào đi sắm đồ Tết cùng mọi người nữa. Nước mắt lã chã rơi, cô ta quay đầu bỏ chạy.
Thấy cô ta khóc lóc chạy đi, Yến Thù bực mình hết sức: "Làm rơi cái túi xách mới của tôi xuống đất, tôi còn chưa kịp ấm ức, cô ta đã khóc trước rồi!"
,
💬 Bình luận chương