Lầu 6: [Tao mà là Thẩm Duyệt thì không còn mặt mũi nào nhìn ai nữa. Bất kể Hứa Phong có lỗi hay không, nếu cô ta không phải loại thấy tiền sáng mắt thì làm gì có lắm chuyện về sau?]
Lầu 7: [Đúng vậy, tao mà là nó thì nhảy lầu luôn cho xong, đúng là mất mặt.]
Lầu 8: [Nhảy lầu làm gì, sau này đổi chỗ khác, tìm thằng đổ vỏ là xong chứ gì /mặt chó. jpg.]
Lầu 9: [Thằng đổ vỏ thì làm gì nên tội?]...
Nhìn những lời chửi rủa và vu khống ác ý nhất trên bài đăng, Yến Thanh khẽ mím môi, bên tai vẫn còn văng vẳng tiếng khóc nức nở của Thẩm Duyệt.
"Làm sao bây giờ?" Trương Tiêu sốt ruột đi đi lại lại.
Cao Lăng cũng nhìn về phía Yến Thanh. Trong cả ký túc xá, chỉ có Yến Thanh là tính tình trầm ổn nhất, trông đáng tin cậy nhất.
Yến Thanh suy nghĩ một chút rồi nói: "Trước tiên liên lạc với giáo viên chủ nhiệm, xem có thể liên hệ với quản trị viên của diễn đàn để khóa mấy bài đăng này lại không."
Theo lẽ thường, tin tức không thể nào lan nhanh như vậy được. Về phía Thẩm Duyệt, nhóm cô ấy tuyệt đối không thể nào tự lan truyền chuyện này ra ngoài.
Bản thân họ vốn đã lo lắng chuyện này sẽ ảnh hưởng xấu đến danh tiếng của Thẩm Duyệt.
Vậy thì chỉ có thể là từ phía Hứa Phong.
Cùng lúc đó, trong quán bar.
Hứa Phong uống hết ly này đến ly khác: "Nào! Uống đi, tối nay bố mày bao!"
Người bên cạnh cười nói vui vẻ: "Giờ con nhỏ Thẩm Duyệt đó chắc đang trốn trong chăn khóc rồi. Cũng tại nó ngu, cứ ngoan ngoãn coi như không có chuyện gì xảy ra, nhận tiền là xong rồi, lại còn cứ đòi báo cảnh sát, chậc."
Gà Mái Leo Núi
"Tụi mình tung tin này ra như vậy, sau này nó còn mặt mũi nào ở lại Vân Đại nữa chứ, biết đâu ít bữa nữa lại nghỉ học luôn hahaha."
"Hứa Phong, mày cũng mất hút một thời gian rồi đấy nhỉ, không đi chơi với bọn tao. Dạo này bọn tao mới quen mấy em trông cũng được lắm, tối nay đi xem thử không?" một người đề nghị.
,
💬 Bình luận chương