Chiều muộn cùng ngày, Yến Thù cuối cùng cũng được nghỉ, vội vã kéo vali hành lý, bước chân vào khuôn viên Vân Đại.
Yến Thanh nhận được tin nhắn, lập tức chạy từ ký túc xá ra đón em gái. Vì trường Yến Thù có tính chất đặc thù, luôn áp dụng chế độ quản lý nội trú nghiêm ngặt nên hai chị em đã nửa năm không được gặp nhau.
Ngay khoảnh khắc đó, từ xa đã nhìn thấy bóng dáng thân thuộc, Yến Thù kích động đến nỗi vứt phăng vali, lao như bay đến ôm chầm lấy Yến Thanh. Cái lạnh cắt da của ngày đông dường như cũng tan chảy trong vòng ôm ấm áp, siết chặt ấy!
Tiếng cười trong trẻo vang lên, đầy phấn khích. "Chị ơi, em nhớ chị muốn chết đi được!"
Yến Thanh không nén được nụ cười, khẽ cong khóe môi, vỗ vai Yến Thù: "Tối nay về nhà hay ở lại ký túc xá của chị?"
Mới hôm trước cô đã hỏi Cao Lăng và Trương Tiêu, cả hai đều hoàn toàn chào đón sự có mặt của Yến Thù.
Đôi mắt Yến Thù cong thành vầng trăng khuyết: "Đương nhiên là ở ký túc xá của chị rồi! Em còn chưa gặp bạn cùng phòng của chị nữa, có phải một người tên Cao Lăng, một người tên Trương Tiêu không ạ? À, vốn dĩ còn có một người tên Thẩm Duyệt, nhưng chị ấy đã qua đời rồi."
Tuy cô ấy không trực tiếp ở cạnh chị gái nhưng vẫn luôn theo dõi mọi diễn biến ở Vân Đại, có chuyện gì xảy ra cô ấy đều nắm rõ như lòng bàn tay.
Yến Thù chủ yếu mong muốn được trải nghiệm cuộc sống ký túc xá đại học của Yến Thanh thế nào. Cô ấy từng nghe nói, cuộc sống đại học với một phòng ký túc xá bốn người có thể tạo ra đến năm nhóm chat khác nhau!
Bình thường Yến Thù hiếm khi được Yến Thanh kể về cuộc sống ký túc xá nên lần này cô ấy muốn đích thân đến chứng kiến mọi thứ.
Yến Thanh bật cười: "Được thôi, vậy chúng ta đi cất hành lý đã nhé, lát nữa cùng các bạn ấy ra nhà ăn?"
Trước đây Yến Thanh từng nghe Yến Thù than vãn không ngớt về căn tin trường mình, đồ ăn vừa dở tệ lại chỉ tạm đủ lấp đầy bụng, còn cấm tiệt việc gọi đồ ăn ngoài hay ra khỏi trường, đúng là khổ sở chẳng khác gì đi tu.
Gà Mái Leo Núi
"Đồ ăn ở căn tin Vân Đại cũng không tệ chút nào, em ăn thử xem?"
,
💬 Bình luận chương