Yến Thanh cười: "Chắc vậy." Yến Thù lẩm bẩm: "Hủy bỏ cũng tốt nhưng nếu để Hà Nhu biết được, không biết cô ta sẽ vui sướng đến phát điên mất."
"Không đúng, lát sau em nghe đâu hình như lại không hủy nữa thì phải?"
Ý trong lời mẹ nói, hình như bà muốn chị và Tô Triệt thử tìm hiểu nhau xem sao?
"Thật ra Tô Triệt cũng được, nếu không có cô ả Hà Nhu đáng ghét kia ở bên cạnh..."
Yến Thù đang nói dở, một bóng người đứng cách đó không xa đã chắn ngang đường hai chị em.
Tô Triệt không biết đã đứng đợi ở lối đi nhỏ bên sân từ bao giờ. "Tô Triệt, anh đứng đây làm gì thế?" Yến Thù ngáp một cái, thầm nghĩ may mà những lời vừa rồi cô không nói quá lớn, nếu để Tô Triệt nghe thấy thì đúng là độn thổ mất thôi.
Tiếng "Tô Triệt" này khiến Tô Triệt nhíu mày nhè nhẹ, ánh mắt nhìn Yến Thù đầy vẻ khó hiểu. Từ lúc nào, Yến Thù không còn gọi anh là 'anh Tô Triệt' như thuở nào, mà lại gọi thẳng tên 'Tô Triệt' một cách trống không như vậy.
Nghe thật cứng nhắc, xa lạ làm sao.
Thấy Tô Triệt mãi không nói gì, chỉ chăm chăm nhìn mình, Yến Thù nhíu mày: “Tô Triệt?"
Chẳng lẽ anh ta nghe thấy mình nói gì rồi sao? Không thể nào, tai cậu ta đâu mà thính đến thế?
Lúc này, Tô Triệt mới dứt khỏi dòng suy nghĩ, lên tiếng: "Anh có chuyện muốn nói với em."
Nói đoạn, anh ta liếc nhìn sang Yến Thanh.
Nhưng anh ta vừa định mở miệng, Yến Thanh đã chủ động nói trước: “Vậy chị đi chỗ khác một lát, hai đứa cứ tự nhiên nói chuyện.”
Sự tinh ý của Yến Thanh khiến Tô Triệt khẽ sững lại.
Nghe vậy, Yến Thù mới buông tay chị Yến Thanh ra, nhìn Tô Triệt bằng ánh mắt khó hiểu, nói chuyện thôi mà, có gì mà phải lén lút tránh mặt người khác vậy chứ.
,
💬 Bình luận chương