Mẫn Hinh bị một tràng chỉ trích, vốn dĩ đã thấy tủi thân, lúc này mắt càng đỏ hoe, gục mặt xuống bàn khóc nức nở.
Các bạn học xung quanh thấy vậy không nỡ, liền lên tiếng khuyên: “Cao Lăng, bài trình chiếu làm chưa tốt thì các cậu cứ từ từ nói chuyện, sửa lại là được mà, sao phải dồn ép người ta như vậy?”
"Mẫn Hinh cậu ấy chủ động làm bài trình chiếu cũng là có ý tốt mà." "Đúng vậy, tớ ở cùng phòng ký túc với cậu ấy, tối qua một mình cậu ấy thức thâu đêm, chẳng ngủ được mấy."
Cao Lăng hừ lạnh một tiếng: "Có ít nhất hai tuần, cô ta không tự sắp xếp thời gian rồi đến sát giờ mới thức trắng đêm làm, đó là chuyện của riêng cô ta, bây giờ làm không tốt là sự thật."
"Các cậu muốn bênh cô ta thì kéo cô ta vào nhóm các cậu đi!"
Cao Lăng đảo mắt khinh bỉ, lúc chia nhóm sao không thấy kéo Mẫn Hinh vào, bây giờ ở đây lại giả nhân giả nghĩa à?
Các bạn học xung quanh lập tức im bặt.
Yến Thanh lướt qua bài trình chiếu, Trương Tiêu bên cạnh nhíu mày nói: "Giờ mà sửa thì sao kịp nữa."
Cao Lăng đã tức đến mức không muốn nói chuyện với Mẫn Hinh nữa, cô ngồi sang một bên, nhìn Yến Thanh: “Làm sao bây giờ?”
Yến Thanh ung dung nói: "Để tớ lên thuyết trình cho. Trước tiên đổi mẫu thiết kế này sang loại đơn giản hơn, rồi xóa bớt mấy trang đi."
Mẫu thiết kế này phức tạp quá, tuy đẹp nhưng thêm nhiều chữ vào trông rất rối mắt, khó nắm bắt ý chính chỉ sau một cái liếc nhìn.
Cao Lăng nhếch môi: “Cậu làm được không đấy?"
Nói cho cùng thì do mình không đốc thúc cẩn thận, lẽ ra nên giục Mẫn Hinh cho xem bài trình chiếu giữa chừng mới phải, bây giờ lại quăng cả mớ hỗn độn này cho Yến Thanh xử lý, trong lòng cô có chút áy náy.
Yến Thanh mỉm cười nhẹ nhàng, dịu dàng: "Không vấn đề gì lớn đâu."
Bài trình chiếu không tốt thì tập trung vào phần trình bày thôi, dù sao tài liệu cũng là thật và không có vấn đề gì, thì sẽ chẳng ai quá để tâm đến lỗi trong bài trình chiếu đâu. Lát nữa sửa lại rồi nộp sau là được.
,
💬 Bình luận chương