"Chúng tôi là ba mẹ ruột của Yến Thù..." Lời vừa dứt, "Choang!" một tiếng khô khốc, túi đồ ăn trên tay Yến Trăn rơi xuống đất, vỡ tan. Anh vội vàng cúi xuống nhặt, giọng có phần lắp bắp: "Ở đây không có Yến Thù nào cả, hai vị tìm nơi khác đi!"
Nói rồi, anh vội vã chạy vào nhà, đóng sập cánh cổng sắt lại. Hấp tấp bước vào sân, anh vừa đi vừa rút điện thoại ra, nhắn tin gấp cho Yến Đình Chu.
Yến Trăn: [Anh ơi! Có một cặp vợ chồng vừa đến, họ nói là ba mẹ ruột của Thù Thù. Trông không giống giả chút nào, lại rất giống con bé nữa. Em nghĩ họ đến để đòi người rồi.]
Đợi nửa phút mà vẫn không thấy hồi âm, Yến Trăn sốt ruột nghiến răng, gửi thêm một tin nữa: [Trả lời gấp!]
Lúc này Yến Trăn bắt đầu cảm thấy nóng như lửa đốt. Ngay từ ngày Yến Thù bước chân vào ngôi nhà này, anh đã biết em gái bé bỏng này không phải là ruột thịt của mình.
Ban đầu, Yến Trăn có phần bài xích cô bé, bởi anh vốn có một cô em gái ruột nhưng đã bị lạc mất. Anh sợ rằng khi em gái mình trở về nhà, nếu thấy trong nhà có thêm một cô em gái mới, chắc chắn em ấy sẽ không vui.
Dần dần về sau, khi nghe những người xung quanh gọi Yến Thù là "đồ con hoang", hay "đứa trẻ bị bỏ rơi không ai cần", Yến Trăn bắt đầu đứng ra che chở cho cô bé. Anh nghĩ, dù sao đi nữa, người ta cũng đang ở nhà mình, sao có thể để người ngoài bắt nạt được?
Cứ thế, dần dà, anh cũng chấp nhận sự thật rằng cô bé "người ngoài" này đã thực sự trở thành em gái của mình.
Anh chưa bao giờ nghĩ tới, nếu một ngày nào đó bố mẹ ruột của Yến Thù tìm đến tận cửa thì mọi chuyện sẽ ra sao. Bởi vì trong tiềm thức của anh, Yến Thù sẽ không bao giờ rời khỏi nhà họ Yến, vì gia đình của cô bé đều ở đây, sao có thể rời đi được chứ?
Nhưng bây giờ, họ đã tìm tới tận nơi, còn kiên nhẫn đợi ở ngoài cổng, rõ ràng là nhất quyết phải gặp bằng được Yến Thù.
Anh đang miên man suy nghĩ thì chuông cửa đột ngột vang lên, dồn dập và không ngừng nghỉ. Chắc chắn là cặp vợ chồng kia đang nhấn chuông.
Tiếng chuông cửa reo vang không ngớt, như muốn phá tan sự tĩnh lặng của ngôi nhà. Yến Trăn bực bội vô cùng, đúng lúc anh định vác chổi ra đuổi khách không mời thì Yến Thù từ trong sân bước ra.
"Ai vậy anh, sao anh không mở cửa?" Yến Thù tò mò hỏi.
Thấy Yến Thù định bước ra mở cửa, trong lòng Yến Trăn như có chuông báo động réo vang. Anh vội vã lấy thân mình chặn đường cô em gái, cười hề hề nói: "Chắc là đứa nhóc nghịch ngợm nào bấm chuông lung tung đó thôi, em cứ kệ đi. Mình vào ăn đồ nướng thôi nào, gọi nhiều thế này, nguội hết là mất ngon đấy!"
,
💬 Bình luận chương