Yến Thanh bình tĩnh gật đầu: "Không sao đâu, đợi lần sau họ đến rồi mình tính tiếp."
Yến Trăn đứng bên cạnh chen vào: "Nếu họ còn dám đến làm ầm ĩ nữa, anh sẽ vác chổi ra đuổi đi!"...
Cùng lúc đó, tại sở cảnh sát...
Cặp vợ chồng kia đã đến trình báo, nói rằng họ đã tìm thấy cô con gái thất lạc hơn mười năm trước, nhưng gia đình đang nuôi dưỡng lại cố tình giấu cô bé đi, không cho họ gặp mặt. Họ đến đây để nhờ cảnh sát can thiệp. Khi cặp vợ chồng nhắc đến tên nhà họ Yến, cả Cảnh sát Trương lẫn người ghi biên bản đều thoáng ngạc nhiên. Cảnh sát Trương phải xác nhận lại mấy lần: "Ông Hà, bà Lý, hai vị chắc chắn con gái mình hiện đang ở nhà ông Yến Đình Chu sao?"
Ở thành phố Vân này, nhắc đến Yến Đình Chu thì ai mà không biết cơ chứ.
Ông Hà Vĩ và vợ là bà Lý Tường nhìn nhau rồi quả quyết gật đầu: "Đúng là ở nhà họ Yến, con bé bây giờ tên là Yến Thù. Hôm nay chúng tôi tìm đến đó nhưng họ lại tỏ thái độ rất ngang ngược, vô lý, kiên quyết không cho chúng tôi gặp con bé."
Cảnh sát Trương lập tức cảm thấy khó hiểu. Anh biết nhà họ Yến có hai cô con gái, một là Yến Thanh, hai là Yến Thù. Anh cũng biết Yến Thanh từng bị thất lạc nhiều năm mới tìm về được, nhưng lại chưa từng nghe nói Yến Thù không phải con gái ruột của họ.
"Ông Hà, bà Lý, tình hình hai vị trình bày chúng tôi đã nắm được sơ bộ." Cảnh sát Trương nói: "Xin hỏi năm đó hai vị đã báo án ở đâu ạ? Chúng tôi cần ghi lại thông tin cá nhân cụ thể của hai vị và tìm hồ sơ báo án năm ấy để đối chiếu."
Lời nói của Cảnh sát Trương khiến hai vợ chồng đều ngẩn người. Thấy sắc mặt họ có vẻ khác lạ, anh giải thích thêm: "Chúng tôi cần biết năm đó hai vị bị mất con ở đâu, kết hợp với hồ sơ báo án và kết quả điều tra để xác nhận tình hình có đúng sự thật hay không. Chỉ khi đó, chúng tôi mới có thể hỗ trợ hai vị xác minh xem cô con gái nhà họ Yến có phải là con gái thất lạc của hai vị không."
,
💬 Bình luận chương