Yến Thanh và Yến Thù đồng loạt quay người. Lúc này, ánh hoàng hôn đã ngả sang sắc tím biếc, và từ trong màn đêm chập chờn, cô bé hồn ma chậm rãi bước ra.
Yến Thanh nhìn thẳng vào cô bé hồn ma, ánh mắt không hề biểu lộ sự ngạc nhiên nhưng vẫn trầm giọng hỏi: "Em vừa bảo vụ tai nạn đó là do em gây ra sao?”
Tiểu Trương thấy cả hai đột nhiên quay đầu lại, ngẩn người hỏi: "Có chuyện gì thế?”
Yến Thù liền đứng bên cạnh, kiên nhẫn kể rõ ngọn ngành mọi chuyện cho Tiểu Trương nghe, bao gồm cả việc cô bé hồn ma mà họ vừa gặp trên đường đèo lúc nãy, hiện đang lơ lửng cách họ chưa đầy năm bước chân.
"Bọn họ đã ném cô gái kia xuống, sau đó còn lái xe đuổi theo định tông chết chị ấy, nên em mới đẩy cho họ đ.â.m thẳng vào núi luôn."
Nghe vậy, rõ ràng, "cô gái" mà bé ma nhắc tới chính là nhân chứng thứ ba tại hiện trường vụ án, người mà họ đang tìm kiếm.
Tiểu Trương sau khi nghe xong thì cực kỳ kích động, vội vàng nhờ Yến Thù hỏi thêm thật nhiều chi tiết: Người phụ nữ đó ăn mặc thế nào, có đặc điểm nhận dạng gì đặc biệt, sau tai nạn thì ra sao, và đã chạy thoát theo hướng nào.
Cô bé hồn ma cũng trả lời rành mạch, chi tiết từng li từng tí, ngay lập tức giúp Tiểu Trương định hình được hướng điều tra chính xác.
Có được ngần ấy manh mối, Tiểu Trương vô cùng phấn khởi, vội nói: "Cô Yến, phiền cô nhắn nhủ với bé ma giúp tôi nhé, đợi phá xong vụ án này, tôi nhất định sẽ đốt thật nhiều vàng mã để cảm tạ nó."
Sau khi Tiểu Trương vội vã rời đi, mấy người bán hàng rong xung quanh thấy hôm nay trời tối muộn mà khách khứa vắng hoe nên cũng lần lượt dọn hàng về. Không gian xung quanh bỗng chốc trở nên tĩnh lặng.
Yến Thù thấy không còn gì để làm, liền quay người lại, bắt đầu trò chuyện tào lao với cô bé hồn ma.
"Con búp bê em đang ôm đó, có ý nghĩa gì đặc biệt không?”
Cô bé hồn ma cúi đầu nhìn con búp bê cũ kỹ trong vòng tay, giọng lí nhí: "Họ bảo đây là mẹ để lại cho em." Yến Thù nghe vậy, khẽ thở dài: "Em đừng phí công vô ích nữa. Chị gái chị đã nói không giúp là không giúp đâu. Em đi tìm người khác còn có hy vọng hơn.”
Bé ma liền ngẩng phắt đầu nhìn Yến Thù, đôi mắt ngây thơ hỏi: "Tìm ai ạ?"
Yến Thù làm ra vẻ nghiêm túc suy nghĩ, rồi tự nhủ, muốn tìm người đương nhiên phải nhờ đến cảnh sát rồi.
"Chính là anh cảnh sát vừa nãy đó. Em đã giúp anh ấy một việc lớn như vậy, nhờ anh ấy giúp lại em một tay là chuyện quá đỗi bình thường mà."
,
💬 Bình luận chương