Túc Lê sửng sốt, sau đó nghe được em trai ngây thơ nói: "Em phù phù cho anh hai, không đau không đau."
Mẹ Túc bật cười: "Biết thổi cho anh nữa cơ đấy, lần sau con còn dám đẩy anh nữa không?"
Túc Lê tựa vào người mẹ, nhìn động tác của em trai, cảm nhận lòng bàn tay man mát. Cậu dùng quá nhiều linh lực, cơn buồn ngủ dần ập tới.
Túc Minh dùng sức thổi phù phù, mẹ Túc nhìn hai đứa con, lo lắng trong lòng cũng giảm nhiều. Túc Minh cầm tay anh trai, thổi tới độ mặt mày đỏ bừng. Túc Dư Đường nhìn xuống thấy Túc Lê đang gà gật, mắt sắp không mở ra được, cuối cùng tựa vào tay chị thiếp đi.
Túc Minh sửng sốt: "Anh ơi anh ngủ à?"
Mẹ Túc nhỏ giọng dặn: "Không được làm ầm đến anh, con nói bé thôi."
Túc Lê ngủ rồi, Túc Dư Đường mới có thời gian hỏi Phong Yêu chi tiết chuyện vừa xảy ra.
Phong Yêu đã chuẩn bị sẵn một đống lí do để bao che cho Túc Lê. Nghe y giải thích, mẹ Túc do dự: "Tôi thấy chuyện này hơi lạ, cậu theo tôi."
Người của tạp chí đang ở trong vườn thu dọn thiết bị, Túc Dư Đường để Tiểu Lâm qua hỗ trợ, mình vào trong nhà xem giám sát. Trong nhà có máy quay, nhưng mấy thứ này chỉ có thể phòng người chứ không phòng được yêu.
Bình thường trong nhà luôn bật máy quay tránh có chuyện lúc trị liệu, mỗi lần y đều sẽ lén rút điện: "Con rối? Lúc ấy nó hơi lạ nên tôi cản nó lại."
Lần này cũng vậy, may mà y rút điện trước.
Mặc dù máy quay không quay được linh lực, nhưng lỡ hành vi trị liệu giữa y và Túc Lê bị để ý thì sẽ không lừa được. Y đã hứa với Túc Lê là sẽ giúp nhóc ấy che giấu người nhà.
Mẹ Túc càng khó hiểu, vội vàng kiểm tra con rối, phát hiện nó lại bị ai động tay: "Có trận pháp."
Phong Yêu chột dạ, nhưng ban nãy y chỉ hủy cấm chế trên tay con rối, sao lại có trận pháp được?
Sau đó y chợt nhớ ra Túc Lê am hiểu trận pháp, không phải chứ...
"Chuyện này có thể là..." Phong Yêu còn chưa nói hết.
Mẹ Túc đã khẳng định: "Quả nhiên quanh đây có ác yêu."
Phong Yêu: "?"
--
Buổi tối, người của Cục Quản Yêu tới nhà.
Người quản lý của cục gánh chịu áp lực từ hai đại yêu trong nhà, giải thích ngắn gọn: "Lần trước Túc đại nhân dặn dò xong chúng tôi đã cẩn thận điều tra, lục tung cả núi Tức Linh cũng không tìm được bất cứ manh mối vào về ác yêu này."
"Thế lời đồn về ác yêu từ đâu tới?" Ba Túc nghiêm nghị hỏi.
"Đó là con chuột yêu ở thành phố bên cạnh ạ, hai tháng trước đã bị bắt. Thông tin nó tới núi Tức Linh chỉ là lời đồn thôi." Quản lý lau mồ hôi: "Có khi nào là trận pháp của con rối bị lỗi không? Trước đó đã có tu sĩ báo cáo trận pháp tự dưng hư hại, về sau mới điều tra ra là do ở gần đó người ta sửa chữa điện lực, từ trường bị ảnh hưởng..."
Túc Úc nghe thế không đồng ý: "Ai bảo chú là từ trường có liên quan tới linh lực, thầy dạy Lý của tụi cháu cũng không dạy cái này. Cháu nói thật chú phải tin tưởng vào khoa học."
Quản lý: "..." Thầy Vật Lý nào dạy cái này!? Với cả một con yêu quái như nhóc sao lại tin tưởng khoa học thế hả?!
Mẹ Túc hỏi: "Thế sao máy quay trong nhà lại không quay được?"
Quản lý đành phải cố gắng dùng khoa học để giải thích: "Có thể là đường điện bị chập, hoặc là thiết bị quay có vấn đề."
...
Nói một hồi, không có nổi một manh mối hữu dụng.
Quản lý nỗ lực cam đoan là họ đã điều tra, quanh đây không có một con yêu lạ nào, nhưng ba người nhà họ Túc lại cứ khăng khăng là chắc chắn có ác yêu.
Trước khi đi, quản lý đành phải hứa hẹn: "Chúng tôi sẽ thành lập tổ điều tra đặc biệt, tiếp tục điều tra chuyện này."
-*
Khi Túc Lê mở mắt ra, trời đã nhá nhem. Ngoài phòng khách hình như có rất nhiều người, cậu loáng thoáng nghe được tiếng cha và anh cả nói chuyện với ai đó, còn nghe được tiếc Túc Minh ngáy khò khè. Đầu cậu đau như búa bổ, lại mơ thấy vài chuyện năm xưa, rõ ràng là việc cậu từng trải qua, lại không có một chút kí ức nào.
"Kinh Hạc... Hóa ra thanh kiếm kia là mình nhờ Kinh Hạc tìm vật liệu à?" Túc Lê sắp xếp lại manh mối, nghĩ đến thiếu niên ôm kiếm không ngừng xuất hiện trong giấc mộng.
Trước kia ở Phượng Hoàng Thần Sơn, Kinh Hạc chính là cánh tay đắc lực của cậu, mọi chuyện trong Thần Sơn gần như giao hết cho Kinh Hạc quản lý.
Nhưng thiếu niên kia là ai, sao cậu chẳng có chút ấn tượng nào...
"Huyền Thính?" Túc Lê lẩm nhẩm cái tên này. Cậu có cảm giác nó rất quen, như thể cậu thường xuyên nhắc tới.
Túc Lê ngồi dậy, phát hiện một thanh kiếm nhỏ bay từ trong chăn của mình ra, bay vòng vòng xung quanh rồi ngừng trước mặt cậu.
Suýt quên chuyện này! Túc Lê nhìn thanh kiếm, nó không còn mất khống chế như hồi chiều, ngoan ngoãn đáp xuống, bị Túc Lê sờ cũng không chạy loạn.
Cậu tụ lực muốn thu hồi nó, kiếm nhỏ lại rụt về sau trốn, không chịu chui vào lòng bàn tay của Túc Lê.
"Trở về!" Túc Lê quát.
Kiếm nhỏ khựng lại, sau đó bay tới bên cạnh Túc Lê, cọ lên mặt cậu lấy lòng.
Hồi chiều thăm dò có thể thấy thanh kiếm này đã sống lại, nó có thể tự do đi lại giữa biển ý thức của cậu với thế giới bên ngoài.
Túc Lê hơi đau đầu, tranh thủ lúc nó cọ mặt mình, chộp lấy nó.
Bên ngoài đột nhiên có tiếng bước chân, sau đó là chất giọng sang sảng của Túc Úc ngày càng gần.
Túc Lê luống cuống giấu kiếm vào trong chăn, ngay sau đó anh trai mở cửa ra, mắt đối mắt với Túc Lê đang ngồi trên giường.
Túc Úc sửng sốt: "Bé bé tỉnh rồi à?"
Sau đó nói với ra ngoài: "Mẹ ơi, bé bé dậy rồi này."
Lúc này Túc Lê mới chú ý phía sau Túc Úc còn một người nữa, ông bác tóc muối tiêu thấy cậu thì nở nụ cười hiền từ.
Cậu từng gặp ông lão này, là bác sĩ tới khám cho cậu hồi trước.
Hình như gọi là bác sĩ Bạch?
"Bé bé còn nhớ bác không nào?" Bạch Họa Mi tươi cười.
Túc Lê gật đầu, cha mẹ tưởng là cậu lại ốm à?
Đúng lúc này cây kiếm trong chăn chạy ra ngoài, nhưng không tìm được hướng, chui tọt vào áo Túc Lê.
Túc Lê cứng người, nhìn Bạch Họa Mi đang chầm chậm lại gần.
💬 Bình luận chương