Túc Thanh Phong đang bế Túc Lê, tự dưng thấy bé con giãy giụa. Hắn tưởng là mình ôm chặt quá, bèn đặt con xuống, đứa nhỏ lập tức nhìn sang Trần Kinh Hạc, còn tiến lên mấy bước, dường như là rất tò mò về y.
Trần Kinh Hạc thấy thế cũng đứng im. Y rất có thiện cảm với đứa nhỏ này, thấy thằng bé chập chững đi tới cũng không sốt ruột, quyết định xem Túc Lê muốn làm gì.
Nghe nói con non trời sinh tàn tật dù sau này khôi phục thì vẫn phải trải qua một thời gian dưỡng bệnh rất dài. Y đã gặp rất nhiều trường hợp về sau tu luyện ra được yêu đan, nhưng cũng chỉ là hình thức ban đầu, rất khó tiến triển. Tất nhiên nhiều hơn cả vẫn là những đứa trẻ không thể bước vào con đường tu luyện.
Nhà họ Túc lại không phải yêu quái tầm thường, tương lai sau này thằng bé sẽ phải đối mặt không có đơn giản như vậy, mà chưa chắc đứa nhỏ này đã có thể khỏe mạnh trưởng thành.
Trần Kinh Hạc nhìn con non đi tới trước mặt mình, bèn ngồi xổm xuống cho ngang tầm mắt. Khoảng cách gần hơn khiến y càng thấy đứa trẻ này thật đặc biệt.
Túc Lê hơi giơ tay, có vẻ như là muốn cầm tay y, Trần Kinh Hạc bèn giơ tay trái cho thằng bé bắt.
Con non ở tuổi này tay cực kì nhỏ, Trần Kinh Hạc nhìn bàn tay bé xíu chỉ có thể nắm được ngón tay mình, thậm chí cả nắm tay còn không dài bằng một ngón tay của y, hình thành chênh lệch rõ ràng với tay đàn ông trưởng thành. Khi mà Trần Kinh Hạc định thu tay về, một luồng linh lực thuần khiết và quen thuộc chảy tới, y thình lình nhìn về nơi đó, là ngón tay đang được Túc Lê nắm chặt.
Y ngỡ ngàng nhìn đứa trẻ, một giây sau luồng linh lực thuần khiết kia biến mất.
Túc Lê phải dừng lại. Kinh Hạc cảnh giác quá cao, khác hẳn với Phong Yêu tự mở ra linh mạch cho cậu trị liệu, cậu truyền được một chút như vậy đã tốn một lượng linh lực lớn.
Trước giờ chỉ có Phong Yêu được bé bé chủ động lại gần, ba Túc tự dưng nhớ ra hình như từ lúc Trần Kinh Hạc vào nhà, bé Lê vẫn luôn nhìn y chằm chằm. Tộc Huyền Hạc có địa vị rất đặc thù trong bách điểu, bộ tộc này trường thọ, lại từng theo hầu Phượng Hoàng, luôn là đức cao vọng trọng. Dần dà, Yêu giới có lời đồn rằng tộc Huyền Hạc ở Phượng Hoàng Thần Sơn được Phượng Hoàng thần lực hun đúc, nên trong huyết mạch của họ có chút lực hút thừa kế từ Phượng Hoàng, dễ tạo ấn tượng tốt, nhất là với con non.
Ngày xưa nghe thế Túc Thanh Phong chỉ cho là vớ vẩn, giờ thấy con mình có hứng thú với Trần Kinh Hạc, mà vừa rồi Trần Kinh Hạc còn nói con hắn là Phượng Hoàng phản tổ, bỗng cảm thấy rất là nguy hiểm.
Hắn nhìn bé bé chủ động bắt tay với Trần Kinh Hạc, ghen ghét vô cùng, đang định mở miệng thì bé con đã quay lại tóm quần hắn, ngáp một cái, hình như buồn ngủ rồi.
Mẹ Túc: "Hình như bé bé buồn ngủ rồi."
Ba Túc vội vàng bế con lên: "Bé bé buồn ngủ rồi à? Papa dẫn con đi ngủ nhé, có được không?"
Hắn quay đi tính mang Túc Lê xuống nhà, thấy Trần Kinh Hạc vẫn ngồi xổm tại chỗ thì hỏi: "Kinh Hạc tiên sinh, ngài còn vấn đề gì nữa không?"
Trần Kinh Hạc nhìn đứa nhỏ, sau đó bảo: "Có."
"Ngài Túc, ta thấy chúng ta vẫn nên nói chi tiết hơn về chuyện phản tổ."
Hai vợ chồng nhà họ Túc: "!?"
Vẫn chưa thôi nữa à!
--
Buổi trưa Túc Úc không về, bởi mấy hôm nay thức đêm liên tục, cậu nhóc mới chép được một nửa vở mượn, buộc phải đẩy nhanh tốc độ để còn trả người ta. Buổi chiều tan học, Quý Minh kì kèo muốn tới nhà họ Túc thăm mèo, đợt này cậu chàng hỏi rất nhiều lần, nhưng lần nào Túc Úc cũng lấy cớ nhà bận việc để từ chối.
Tan học, trong lớp chỉ còn học sinh trực nhật đang dọn dẹp, cùng với Túc Úc bò ra bàn chép vở.
Quý Minh thấy thế bảo: "Nhà anh bận chuyện gì mà bận suốt nửa tháng thế? Mà dạo này đêm anh đi đâu mà mắt thâm quầng ghê vậy?"
"Không có gì, nửa đêm bị lôi đi lao động khổ sai thôi." Túc Úc nghĩ tới vụ này là tức anh ách. Trong túi trữ vật của ba có quá nhiều hài cốt yêu thú, xử lý phiền chết đi được.
Xưa kia Yêu giới là thằng nào nắm tay to thằng đó thắng, mấy chuyện cá lớn nuốt cá bé thường xuyên xảy ra. Đống xác yêu thú trong túi ba Túc đều là ác yêu gây hại một phương, về sau bị hắn xử lý, xương gân nhét hết vào túi trữ vật. Nhưng bây giờ Yêu giới đề xướng chung sống hài hòa, mấy trăm năm trước Cục Quản Yêu còn ra quy định rõ ràng, nên để tránh bị hiểu lầm, nhà họ muốn làm hai cái xe ba bánh cũng phải xách xương vào sâu trong núi xử lý.
Đã thế ông ba nhà cậu còn rất bắt bẻ, lôi hết xương trong túi ra, nào thì cái này xấu không được, cái kia hôi không được, xương không đẹp cũng không duyệt... Còn làm mô hình, còn đi khảo sát, làm cậu tí thì cho rằng ba mình là kỹ sư chứ không phải thầy giáo.
"Làm xe ba bánh cho em trai anh?" Quý Minh sốc: "Ba anh khéo tay quá vậy."
"Khéo ha?" Túc Úc hừ hừ mấy tiếng, lúc thấy đống xương đó cậu nhóc mới biết hồi trẻ ông ba mình ngầu bao nhiêu, chứ hồi trước còn tưởng "đại yêu" là kiểu danh hiệu Yêu giới bán buôn cho công dân gương mẫu. Cậu chàng cảm thán: "Hồi trẻ ba tao cũng từng oai phong một cõi."
Quý Minh: "?"
Sao từ làm xe ba bánh lại sang oai phong một cõi rồi? Xem phim quá 180 phút bị ảo à?
Đợi Túc Úc chép xong trời đã tối, cậu ta nhã nhặn từ chối yêu cầu sang nhà chơi mèo của Quý Minh. Trên đường về, không hiểu sao Túc Úc cứ có linh cảm chẳng lành, kiểu mình bị quên cái gì ấy. Bồn chồn về tới nhà thì thấy trước cổng có một cái xe hơi cao cấp.
Sao trông giống xe của Cục Quản Yêu thế?!
Không thể nào? Làm xe ba bánh mà cũng bị điều tra?
Một không đốt không giết không cướp, hai là không nửa đêm làm phiền dân chúng.
Hay là do đống xương kia? Đâu phải? Đó toàn là hài cốt của ác yêu, mấy thứ này ở Yêu giới bị quy chung là vật liệu chế đồ mà.
Túc Úc định vào nhà xem tình hình, đi đến trận pháp trước cổng mới thấy ba mình đứng đó gọi điện thoại: "Ba, sao ba đứng đây vậy? Cục Quản Yêu tới nhà mình có việc gì thế?"
Ba Túc quay lại nhìn thấy Túc Úc: "Anh còn biết vác mặt về nữa?"
Túc Úc chả hiểu mô tê gì: "Con không về nhà thì về đâu?"
"Đợi đấy, chuyện sáng nay để tí nữa tôi tính sổ với anh." Ba Túc cau mày: "Giờ phải xử lý vài việc, người của tộc Huyền Hạc đến."
💬 Bình luận chương