Mẹ Túc hỏi: "Thanh Phong, anh xong việc ở trường chưa đấy?"
"Để lát nữa, anh đọc sách với con một tí." Ba Túc mở sách tranh ra, chỉ vào một thứ trong tranh, bắt đầu dạy: "Bé bé, con nhìn này..."
Túc Lê rất thích sách tranh và phim hoạt hình, mỗi lần xem đều xem rất lâu. Trước kia ba Túc tưởng con chưa biết chữ, không nhận được hình, kết quả một ngày hắn chỉ vào tranh hỏi Túc Lê, bé con thế mà còn nhớ âm đọc, phát âm còn rất chuẩn. Thỉnh thoảng Túc Lê sẽ còn nói những từ khiến người ta phải giật mình, làm hắn tự hào vô cùng, thế là bắt đầu chú tâm chuyện dạy con học hơn.
Túc Minh thích nằm bò ra xem sách tranh, Túc Lê lại khác, đọc sách là luôn ngồi rất ngay ngắn.
Ba Túc rất vui, tư thế ngồi chuẩn là tốt, xã hội bây giờ có rất nhiều trẻ em bị gù sớm, vấn đề về tư thế phải được uốn nắn từ nhỏ.
"Em mang bài thi cho anh này, hôm qua anh bảo cái này phải chấm gấp còn gì?" Mẹ Túc đặt túi bài thi xuống: "Bận rộn cả buổi sáng rồi, lát nữa bé Minh dậy lại không có thời gian, để em chơi với bé bé cho."
Ba Túc đành phải cầm túi bài thi, ra bàn ngồi chấm, nhìn vợ cho con uống nước, còn tiện thể lấy cái bảng nhỏ ra.
Túc Lê xem sách rất nhanh, nhưng mà tốc độ giở trang của mama quá chậm, nên trong lúc rảnh rỗi, cậu bắt đầu quan sát xung quanh. Thế là để ý trên góc tường trong phòng khách tự dưng có thêm một bông hoa màu đỏ kì lạ, trong nhà cũng có rất nhiều gấu bông búp bê mới. Túc Lê nhìn một hồi, bỗng nghe được tiếng lật trang sột soạt, quay sang thì thấy papa đang đổi bài chấm thi.
"Bé bé thích chấm bài à?" Mẹ Túc cười nói.
Ba Túc nghe vậy cũng cười: "Sau này bé bé có muốn làm thầy giáo giống papa không?"
Túc Lê không đáp, nhìn chằm chằm vào chữ trên bài thi. Chữ ở đây phức tạp hơn trong sách tranh nhiều, có rất nhiều chữ cậu không đọc được. Chẳng mấy chốc đã xem xong sách tranh, Túc Dư Đường thấy bên cạnh còn có sách giáo khoa hồi tiểu học của Túc Úc, bèn hỏi: "Anh lấy cái này ra à, nhưng bé bé đã đọc được đâu?"
"Ban nãy ở trong phòng đồ chơi, con suýt chui vào thùng giấy để lấy đấy, nên anh tiện tay mang một quyển ra. Trong sách cũng có tranh minh họa mà, em cứ để con xem." Ba Túc mở sách ra, đặt trước mặt Túc Lê: "Bé bé chỉ được xem thôi nhé, không được phá sách của anh nha, không anh sẽ giận đấy."
Bé con nhanh chóng chú tâm vào trang giấy. Túc Dư Đường cũng không biết Túc Lê có xem hiểu không, nhưng tư thế lật trang hết sức nghiêm túc.
Túc Lê lúc đọc sách rất yên lặng, mẹ Túc ngồi cạnh xem cùng, thỉnh thoảng giảng cho con nghe tranh đang miêu tả cái gì. Ba Túc đổi bài mới để chấm, tự dưng nhớ ra một chuyện. Mấy hôm nay hắn có hỏi đồng nghiệp chuyện cho con đi nhà trẻ, ban đầu là định để hai đứa nhỏ tới nhà trẻ trong thôn, giờ hắn đổi ý muốn đi trong trấn. Mặc dù đi nhiều hơn 20 phút, nhưng nhà trẻ trên trấn sẽ tốt hơn.
"Lần trước em nói chuyện cho con đi nhà trẻ ấy, anh tính để sang năm cho tụi nhỏ đi là vừa." Ba Túc nói: "Tại nhà trẻ cũng đông, bé Lê nhát người, tiếp xúc với một hai bạn thì không sao, chứ tự dưng nhiều như vậy anh sợ con không quen."
Đây cũng là một trong những lí do hắn quyết định cho con quay chương trình. Túc Dư Đường nói mấy gia đình tham gia chương trình đều rất tốt, để bé Lê tiếp xúc với bạn bè cùng tuổi cũng giúp thằng bé làm quen nhanh hơn, về sau đi nhà trẻ sẽ không quá sợ.
"Quay bình thường cũng không sao, nhưng đạo diễn Từ nói là sẽ có hai tuần đi chơi và quay với mấy nhà kia." Mẹ Túc nói: "Đến lúc đó vẫn phải chuẩn bị."
Hai vợ chồng nói chuyện một hồi, quay sang thấy Túc Lê đã lật tiếp vài trang. Túc Dư Đường cười: "Bé bé nhà mình sau này sẽ thành một bé thiên tài à?"
"Tất nhiên rồi, bé bé nhà chúng ta là tuyệt nhất." Ba Túc khen từ tận đáy lòng.
Cứ động tới vấn đề giáo dục con nhỏ là hai vợ chồng tự động khen con hết lời, trong lúc đó Túc Lê đã đọc được nửa cuốn sách giáo khoa. Buổi chiều, Túc Minh ngủ dậy, phòng khách lại nhốn nháo. Túc Minh chú ý ngay tới đống đồ trang trí xa lạ, có mấy con búp bê gấu bông đặt hơi thấp, bị nhóc con lôi xuống chơi, chỉ mấy phút trên thảm đã chất cả đống đồ.
Túc Lê đang ngồi nhắm mắt nghỉ ngơi, tự dưng cảm giác ai nhét cái gì vào tay, mở mắt thì thấy một con vịt đồ chơi màu vàng xa lạ. Túc Minh thì ngồi xổm bên cạnh, chỉ vào vịt con bảo: "Anh ơi, nó không chạy."
Rất nhiều đồ chơi của hai anh em chạy bằng điện, bao gồm các thứ như người máy, xe điều khiển từ xa. Túc Lê đã nghiên cứu kĩ càng mạch điện của mấy thứ này, biết chốt mở ở đâu. Lần trước Túc Minh làm hỏng đồ chơi, cậu sửa lại, từ đó hễ cái gì hỏng là đứa nhỏ này lại mang tới tìm Túc Lê.
"Để anh bật cho."
Túc Lê cầm vịt nhỏ, con vịt này trông giống vịt nhồi bông, thực tế cầm lên lại rất nặng. Túc Lê không khỏi hiếu kì, quan sát kĩ thì thấy mắt của vịt đồ chơi rất sáng, còn lóe ánh đỏ nữa.
Ồ? Cái này có vẻ không giống mấy món đồ chơi khác.
Túc Lê loay hoay một hồi cũng không tìm được công tắc.
Túc Minh thúc giục: "Anh ơi được chưa?"
"Chờ chút đi." Túc Lê cẩn thận dùng linh lực thăm dò, phát hiện mạch điện của con vịt đồ chơi này rất lạ, lập tức k*ch th*ch sự tò mò của cậu: "Minh Minh, còn vịt khác không?"
Túc Minh nghiêng đầu, sau đó như là hiểu được ý anh trai, đẩy hết đống đồ chơi trên thảm tới: "Đây ạ."
--
Vườn hoa sau nhà họ Túc, nhân viên của tổ chương trình đang ngồi canh trước màn hình giám sát, đột nhiên có một cái lập lòe rồi tắt phụt, hắn không khỏi thắc mắc: "Sao tự dưng mất tín hiệu rồi?"
"Chuyện gì vậy?" Chim Sơn Ca sợ có vấn đề.
"Mùa này chương trình mình có tập đoàn Trần Thị đầu tư đó anh nhớ không? Thế là đài truyền hình tặng cho tổ quay mấy cái camera mới." Nhân viên chỉ vào đèn tín hiệu màu đỏ: "Hình như có vấn đề với mạng rồi, không có tín hiệu."
Trước khi đến, để tiện cho quay chụp, tổ bọn họ còn cố tình ngụy trang các máy quay thành vịt đồ chơi, mục đích là để thu hút sự chú ý của tụi nhỏ, quay được cận cảnh.
Nhân viên nói: "Vừa rồi tự dưng mất tín hiệu, ban nãy vẫn còn."
Hắn mở kho dữ liệu, chiếu lại đoạn trước đó.
Ban đầu là cảnh bé con tóm được đồ chơi chạy đi, ống kính ngay sát mặt, sau đó là hai đứa nhỏ ngồi trên thảm, bên cạnh còn có đồ chơi chất thành núi. Để tìm hiểu nguyên nhân, nhân viên tua tới cuối, thấy được khuôn mặt của bé lớn trên màn hình, sau đó là một cái tay nhỏ, vài giây sau hình ảnh biến mất.
"Chắc là vô tình ấn nút tắt." Nhân viên nói xong còn bảo: "Kì ghê, em nhớ là tổ đạo cụ làm hẳn cái thanh nẹp để tránh tụi nhỏ vô tình đè vào nút, mà sức trẻ con thì được bao nhiêu đâu."
Chim Sơn Ca im lặng, sau đó hỏi: "Mấy cái máy quay đó đắt không?"
[Tác giả có lời muốn nói]
Phá nhà x2√
💬 Bình luận chương