Phong Yêu nghi hoặc nhìn sang, nghe được một tiếng tách rất nhỏ từ điện thoại, sau đó là Trần Kinh Hạc nói: "Cũng không phải chuyện gì to tát, chỉ là mượn danh nghĩa của cậu đăng lên vòng bạn bè."
Vòng bạn bè?!
"Thanh Phong, anh mau vào đây." Mẹ Túc bỗng gọi với ra, mấy người ở ngoài phòng khách vội vàng chạy vào. Họ thấy được nửa mặt của bé con nằm trên giường hiện đồ đằng, gần như sắp bò khắp mặt, nhưng chạm tới khóe mắt lại rụt về sau gáy, để lại dấu vết mơ hồ.
Tất cả sững sờ, Ly Huyền Thính lại nói: "Đây là đồ đằng Phượng Hoàng."
Trước kia trên người Túc Lê cũng từng xuất hiện đường vân này, họ lại không mấy để ý, tưởng thế là bình thường. Nhưng đồ đằng lan nhiều như vậy là lần đầu tiên.
Trần Kinh Hạc tiến lên, vừa ngạc nhiên vừa thắc mắc: "Sao lại hiện nhiều vậy?"
Mẹ Túc lo lắng hỏi: "Kinh Hạc tiên sinh, như vậy là sao?"
"Hai người đừng quá lo lắng, trên người Phượng Hoàng đại nhân xuất hiện đồ đằng là dấu hiệu bình thường, chứng tỏ thần hồn và yêu đan của ngài ấy đang dung hợp rất thuận lợi." Trần Kinh Hạc ngập ngừng: "Chỉ là..."
"Chỉ là cái gì?" Túc Thanh Phong sốt ruột.
"Đồ đằng trên người Phượng Hoàng đại nhân là bẩm sinh, là biểu tượng của Phượng Hoàng. Trước kia khi mới gặp đại nhân, thỉnh thoảng anh cũng thấy hoa văn tương tự xuất hiện trên người ngài ấy. Nhưng đột nhiên hiện nhiều như vậy thật sự hiếm." Trần Kinh Hạc nói đến đây, ánh mắt không khỏi rơi vào Ly Huyền Thính đứng gần Túc Lê nhất.
Đồ đằng bò khắp người như vậy đúng là hiếm thấy, mà đây mới là lần thứ hai Trần Kinh Hạc nhìn thấy đồ đằng Phượng Hoàng.
Lần đầu là khi kiếm Huyền Thính còn chưa ra đời. Đó là một đêm khuya, y mang vật liệu mới tìm được tới đài đúc kiếm, vốn định để đó rồi đi tìm Phượng Hoàng đại nhân. Nhưng tới đài đúc kiếm, nhìn lên lại thấy bóng hình màu đỏ bên trên. Đến nay Trần Kinh Hạc vẫn còn nhớ gió đêm đó mạnh vô cùng, thổi đến mức mà thần hỏa trên đài cũng chập chờn, khiến tà áo thiếu niên bay phất phới.
Trăng đêm đó cũng sáng vô cùng, sáng đến mức y đứng ở dưới đài đúc kiếm cũng có thể thấy rõ mặt Phượng Hoàng đại nhân.
Phượng Hoàng đại nhân im lặng khác thường, rủ mi suy nghĩ, trên mặt bò đầy đồ đằng. Không phải mờ nhạt loáng thoáng, mà là đỏ như máu, như thể nó đang mọc trên mặt ngài ấy. Phượng Hoàng đại nhân chỉ im lặng đứng đó đã tạo một cảm giác tịch liêu khiến lòng y run sợ.
"Tóm lại là liệu có vấn đề gì không?"
Tiếng ba Túc kéo Trần Kinh Hạc trở lại với thực tại, y im lặng vài giây rồi nói: "Không phải vấn đề gì lớn. Khi cảm xúc thay đổi, trên mặt ngài ấy cũng sẽ xuất hiện đồ đằng. Mọi người không cần quá lo."
Nghe Trần Kinh Hạc nói vậy, cả nhà mới yên tâm.
Chớp mắt đã đến hôm sau, sự kiện lôi độ kiếp xuất hiện trên vùng trời ở núi Tức Linh, còn có Cục Quản Yêu tới giải quyết hậu quả khiến tu sĩ gần đó rất tò mò. Gần như lôi kiếp vừa đến đã vội vã chạy đi nghe ngóng. Tin tức chưa hỏi thăm được, các tu sĩ xôn xao bàn tán, cho đến khi thông tin được tuồn ra từ vòng bạn bè của Túc Thanh Phong, họ mới biết chuyện là như thế nào!
Hóa ra là con Phong Yêu ở trong núi Tức Linh lại lại lại độ kiếp nữa rồi!
Cục Quản Yêu cũng lên tiếng, hóa ra là nhà họ Túc đã thay Phong Yêu lập hồ sơ rồi, là do Phong Yêu phát hiện tu vi có biến động nên chuẩn bị độ kiếp. Hôm đó cũng là hai vị đại nhân họ Túc hộ pháp cho, trong linh khí có lẫn rất nhiều phong linh. Vài tu sĩ còn nghi ngờ, đi kiểm tra kĩ càng rồi mới tin. Có phong linh, còn có lôi độ kiếp, vậy chỉ có thể là con Phong Yêu kia độ kiếp.
Con Phong Yêu này năm ngoái độ kiếp rất khiến người ta khắc sâu ấn tượng, giờ nghe y lại độ kiếp, những người khác cũng chẳng ngạc nhiên, chỉ tò mò rốt cuộc người anh em này có độ kiếp thành công không. Mà Phong Yêu bị dân tình tò mò độ kiếp thế nào thì đang ở trong nhà họ Túc, xem đề thi bằng lái cấp 4. Cả tuần này không yên bình, bên ngoài vẫn còn mưa gió, cả nhà chỉ có Túc Úc là bất chấp hết đi học, mấy đứa nhỏ đều xin nghỉ.
Ba Túc chụp bữa sáng vừa nấu xong, đăng lên vòng bạn bè, để tránh vài người còn nằm vùng ở vòng bạn bè của hắn nghi ngờ.
💬 Bình luận chương