[Hóa ra bé thiên tài trong tiểu thuyết là có thật.]
[Siêu thật đấy, bạn tui bảo cái bài này cho tụi nhỏ đàn là khó lắm á, có khi người lớn cũng chưa chắc đàn hay được.]
[Đây chả hiểu gì về dương cầm, nhưng đây còn biết là Lê Lê siêu đỉnh.]
-
Náo nhiệt trên mạng cũng ảnh hưởng tới nhà họ Túc, cả đống bên mời đi quay chụp quảng cáo, mẹ Túc lại để phòng làm việc từ chối hết. Cả nhà hiện đang bận bịu kiểm tra trận pháp, nghe Túc Lê nói có dấu hiệu của mảnh vỡ, mấy ngày nay đêm nào ba Túc cũng cho đám tiểu yêu đi thám thính xung quanh.
Theo ý Trần Kinh Hạc thì tu sĩ ra vào núi Tức Linh không nhiều, nhưng đều là Nhân tộc, người khả nghi tạm thời chưa thấy. Nhưng tu sĩ có tu vi cao luôn có rất nhiều thủ đoạn, muốn tránh né kiểm tra lẻn tới gần núi Tức Linh cũng không phải vấn đề, chỉ có thể kiểm tra xem vùng quanh đây có người khả nghi nào xuất hiện không. Kết quả đi nghe ngóng, thế mà có thật. Tin tức này do một tiểu yêu ở gần chân núi truyền lại, hắn nghe từ miệng thôn dân lên núi, nói là gặp một người đàn ông mặc đạo bào quanh quẩn dưới chân núi.
Trần Kinh Hạc nhanh chóng điều tra chuyện này, mục tiêu tạm được xác định là Phương Thủ Ý của Thiên Nguyên kiếm phái.
"Hồi trước ngài hỏi ta về Kiếm Tông, mà Phương Thủ Ý này là người của Thiên Nguyên kiếm phái." Trần Kinh Hạc nói đến đây bắt đầu suy luận: "Ngài nói thử, liệu có khi nào Phương Thủ Ý chính là người đưa mảnh vỡ giả cho Mạch Mạch?"
"Hắn xuất thân từ Kiếm Tông, đúng là rất có khả năng. Nhưng anh từng nói với ta Kiếm Tông chia làm mấy phái, thuật rèn đúc năm xưa chưa chắc đã lưu truyền được tới nay. Người này thuộc Kiếm Tông, lại chưa chắc đã biết thuật rèn kiếm, cái này còn cần bàn bạc thêm." Túc Lê cũng thấy lạ: "Phương Thủ Ý có lẽ không phải người kia. Nếu kẻ đó đến núi Tức Linh, nơi hắn nên tới nhất hẳn là trường mẫu giáo chứ không phải là quẩn quanh ở chân núi."
Bàn bạc một hồi, chưa rõ ý đồ của Phương Thủ Ý, Trần Kinh Hạc đành đi điều tra tiếp.
Chuyện này có hơi phiền, có lẽ phải đợi Phương Thủ Ý chủ động xuất hiện thì mới làm sáng tỏ được. Tới tối Túc Úc về nhà, đột nhiên lại có một sự kiện khác.
"Con nghĩ mình đang bị phòng thân, còn đây nữa." Tiếp tục lấy ra một người máy đồ chơi.
Túc Úc cầm một đống phù chú, lại nhìn người máy trong tay em trai. Cậu nhớ đây là đồ chơi Túc Lê hay cầm nhất: "Cho anh à?"
"Đây là người máy có trận pháp được em cải tiến, nếu anh bị bao vây thì cứ ném nó ra..." Túc Lê cẩn thận dặn dò, sau đó đưa người máy cho Túc Úc.
Cậu chàng phức tạp cầm món đồ chơi em trai thích nhất: "Cho anh cái này làm gì, còn một đống bùa chú nữa."
Túc Lê ngửa đầu, ngọng nghịu giải thích: "Papa bảo con trai cũng phải biết bảo vệ bản thân."
"..."
"Thế bé bé nghe câu này chưa? Đàn ông đích thực thì không sợ gì hết." Túc Úc nhét trả đống bùa vào hộp cho em: "Mấy cái này bé bé giữ lại tự bảo vệ mình đi. Còn cái này, cho rồi thì không được lấy lại." Nói xong cất người máy vào túi. (Editor: Má nó cướp đồ chơi của em kìa =]]]]]]]]]]]]]]]]]]]]]]]]]])
Túc Lê: "...?"
Túc Úc đưa Túc Lê tới phòng nhi đồng đọc sách, trở lại phòng mình thì hơn hở chụp ảnh người máy đăng lên vòng bạn bè ---
[Người máy em tao tặng nè.]
Lập tức có vài đúng như Giao tộc nói thì quy ra tuổi của Nhân tộc, nó đã trưởng thành." Phương Thủ Ý nhìn ra phía đằng xa, trên thư ghi gặp được con hắn ở một thành phố khác, đứa bé đó chừng 4-5 tuổi, chưa gì tuổi đã không khớp rồi.
Đệ tử thấy sư thúc tối ngày cứ quanh quẩn gần nhà họ Túc, nghĩ đến lời đồn trong giới tu sĩ, bèn khuyên nhủ: "Sư thúc, bắt cóc trẻ em là phạm pháp đó!"
Phương Thủ Ý: "... Ta chỉ là có hoài nghi thôi."
Nhà họ Túc đúng là có rất nhiều chi tiết kì quái, mà trong nhà đó lại có một đứa trẻ vừa đúng tuổi, thật quá khiến người ta nghi ngờ. Trước đó hắn vì hoài nghi nên mới bám theo mấy ngày, cũng không thấy xung quanh thằng bé kia xuất hiện đứa nhỏ nào khác.
Đệ tử: "Ngài dọa chết con rồi."
Phương Thủ Ý nói: "Ta muốn đưa bái thiếp tới nhà họ Túc, có vài việc giáp mặt nói sẽ dễ hơn."
Đệ tử lại ngập ngừng mãi: "Sư thúc, có thể ngài không biết, nhưng nhà họ Túc không nhận bái thiếp!"
...
"Sao vậy?" Túc Lê nhìn Ly Huyền Thính, thấy hắn cứ nhìn ra ngoài cửa sổ.
Ly Huyền Thính đang cầm lá bùa của Túc Lê, nghe vậy bỗng hoàn hồn: "A Ly, có thể mảnh vỡ đang ở ngay sát gần chúng ta, ta luôn có cảm giác đó."
"Kinh Hạc nhắc đến Kiếm Tông làm ta nhớ tới một chuyện." Túc Lê đặt sách trên chân, vừa giở cuốn vừa nói: "Hẳn là chuyện từ rất lâu về trước rồi. Năm đó có một lần ta theo Kinh Hạc rời khỏi Thần Sơn, đi tắt qua Kiếm Tông gặp một nhóm người. Khi đó thiên hạ coi thuật đúc kiếm của Kiếm Tông là nhất, ta thấy kĩ thuật vẫn còn kém nên nhiều lời mấy câu, nào ngờ người bên đó không chịu, phái đệ tử ra lí luận với ta. Ta bèn tỉ thí rèn kiếm với một trưởng lão có mặt khi đó, hạn là 7 ngày, dùng lò của chính bọn họ."
Ly Huyền Thính không biết chuyện này, lập tức cẩn thận lắng nghe: "Vậy kết quả thế nào?"
"Vị trưởng lão kia thua thảm hại, phôi kiếm ra lò chỉ có bề ngoài chứ không thể đấu kiếm. Ta dùng linh lực thăm dò có mấy giây trên phôi đã xuất hiện vết nứt. Thật ra phôi kiếm của lão cũng khá ổn, chẳng qua là có vài điểm cân nhắc không chu toàn. Trước khi đi ta có chỉ điểm lão một chút." Túc Lê nói đến đây bỗng im lặng: "Nhưng về sau giới tu đạo lan truyền lời đồn, nói là thuật rèn kiếm của Phượng Hoàng Thần Sơn là ăn trộm của Kiếm Tông."
Ly Huyền Thính ngây người: "Còn có chuyện đó ư?"
"Có chứ." Túc Lê nói: "Nhưng cũng không gây ra được sóng gió gì. Về sau tông chủ Kiếm Tông ra mặt làm sáng tỏ, nói tất cả là lời đồn thất thiệt. Đúng là có vài tu sĩ Nhân tộc lòng dạ tiểu nhân, nhưng ta rất có thiện cảm với tông chủ Kiếm Tông, có lẽ là vì y chỉ tập trung vào kiếm đạo. Kiếm Tông bây giờ chia năm xẻ bảy, đột nhiên ta cảm thấy vạn năm như một cái chớp mắt, không có gì có thể lưu lại.
Ly Huyền Thính bỗng hỏi: "A Ly nhớ Thần Sơn à?"
"Nhớ." Túc Lê lật sang trang, một bài toán mới tinh xuất hiện: "Nhưng không thể quá tham lam."
Mảnh vỡ có vẻ ở ngay gần, nhưng Túc Lê lại không cảm giác được dao động của nó. Chẳng mấy chốc lại tới cuối tuần. Ban đầu Túc Lê không biết chuyện ý, vô tình tiến lên giẫm vào băng rôn, cúi đầu nhìn mới thấy mấy chữ lớn --- "Chúc mừng bạn nhỏ Túc Lê nhà ta giành được chiến thắng trong cuộc thi dương cầm thiếu nhi toàn thành phố".
Hắn vội lùi lại, nhưng một dấu chân đen đen vẫn in trên con chữ lấp lánh.
Túc Úc nhìn dấu chân của Phương Thủ Ý trên "băng rôn VIP" mà mình tốn cả mớ tiền đặt làm, gân xanh co giật trên trán.
[Tác giả có lời muốn nói]
Cố ý đặt làm băng rôn định tuần sau treo trước cổng trường mẫu giáo, Túc Úc nắm chặt nắm đấm: Người anh em, chuyện này không xong đâu.
💬 Bình luận chương