Túc Lê khựng lại, phải thừa nhận bảo mẫu này có phản ứng rất nhạy bén.
Cậu thôi không nhìn nữa, kiểm tra tình trạng cơ thể, linh khí trong đồ ăn hấp thụ đã được chuyển hóa thành linh lực cậu cần, chậm rãi nuôi dưỡng linh mạch và xương cốt yếu ớt. Cậu thử dùng một ít Phượng Hoàng thần lực để dẫn dắt, nhưng mới vận chuyển được chút, linh mạch vất vả lắm mới nới ra được lập tức nhức nhối cảnh báo. Túc Lê đành phải thu hồi thần lực.
Quá chậm, thật sự quá chậm.
Túc Lê loay hoay vén chăn lên, bám vào ghế sô pha mượn lực ngồi dậy, lập tức thấy ba Túc đang ngồi ở bàn cách đó không xa. Vạn vật có linh, linh sẽ thay đổi theo sự sống, các chủng tộc tiến vào con đường tu luyện có thể dễ dàng cảm nhận linh khí trong vạn vật. Nhưng cũng ngược lại, trong mắt người bình thường, đồ ăn có chứa linh khí cùng lắm là ăn ngon hơn một chút, không có gì khác lạ.
Ban đầu Túc Lê không chú ý tới chi tiết này, ở kiếp trước đồ ăn của cậu luôn chứa đầy linh khí, nên cậu chưa từng cân nhắc tới ngũ cốc của con người. Nhưng bát cháo hôm nay không khỏi khiến cậu suy nghĩ. Nếu sữa bột là vô tình, vậy bát cháo gạo đó chắc chắn không phải.
Ở thời đại của cậu, nhân tộc có thể sử dụng ngũ cốc chứa linh khí chỉ có người trong hoàng tộc, hoặc là gia tộc tu đạo.
Túc Lê không khỏi cẩn thận quan sát ba Túc, nhìn mãi nhìn hoài cũng không thấy được cha mình có đặc điểm gì hay khí chất giống với tu sĩ. Nếu là tu sĩ, chỉ cần một chú nhập mộng là có thể ngừng tiếng khóc của Túc Minh, Tích Cốc đan sẽ giải quyết được vấn đề no đói... Cũng không cần phải cực khổ vất vả "làm việc", có thời gian đó thì chi bằng tập trung tu luyện để nâng cao tu vi.
Mà trong kí ức ngây ngô của cậu cũng chưa từng có dấu vết người nhà sử dụng pháp thuật, người nhà cậu thật sự là người bình thường.
Chẳng lẽ gia đình cậu thuộc hoàng tộc? Hay là nhánh phụ của một gia tộc tu đạo?
Nghĩ đến đây Túc Lê không khỏi nhìn ra ngoài cửa sổ, hay là gạo chứa linh khí ở thế giới này là thứ rất thường thấy?
Trong đầu Túc Lê có quá nhiều nghi vấn, cậu tìm một tư thế thoải mái, bắt đầu không chớp mắt lại, cùng với linh mạch tràn đầy của Phượng Hoàng Thần Sơn đủ để che chở họ tu luyện độ kiếp.
"Giá mà Thần Sơn vẫn còn." Túc Lê hơi buồn. Nếu đống thiên linh địa bảo của cậu mà còn thì giờ cậu cũng không cần phải vất vả thu hoạch linh khí ít ỏi từ đồ ăn như vậy.
Nắng bên ngoài hơi gay gắt, cửa sổ phòng khách cũng không đóng, gió nhẹ nhàng làm rèm cửa bay lên.
Túc Lê hoàn hồn, ánh mắt dừng ở vị trí cửa sổ. Kì lạ, với tình trạng vết thương như vậy thì đáng lẽ hôm nay Phong Yêu phải tới, nhưng chiều rồi vẫn không thấy y có động tĩnh gì.
"Bé bé dậy rồi à? Con có đói không?" Ba Túc nhận thấy Túc Lê đã dậy.
Bé con ngồi trên đệm, chân vẫn còn đắp chăn, hai tay nhỏ xíu ngoan ngoãn đặt trên chăn.
Dường như là có hứng thú với chiếc rèm bị gió thổi bay, bé con nhìn không chớp mắt.
Quả nhiên là bé bé thích gió!
Ba Túc càng thêm khẳng định giả thuyết này. Tộc Thần Loan Điểu hầu hết đều có linh căn hệ phong, trời sinh thân thiết với phong linh. Tiếc là nhà bọn họ không ai có thuộc tính phong. Vợ hắn và Túc Úc đều là phiên bản đặc biệt của Thần Loan Điểu, trời sinh thuộc tính lôi, miễn cưỡng có thể điều khiển gió bão, nhưng vẫn rất khác với thuộc tính phong.
Còn hắn và con út Túc Minh là Cửu Vĩ Thiên Miêu, một hệ thủy, một hệ kim.
Từ từ... Tuy là họ không thấy được tình trạng trong cơ thể Túc Lê, nhưng bác sĩ Bạch có nói nhiều khả năng Túc Lê đã kế thừa huyết thống Thần Loan Điểu, vậy có phải bé bé chính là một chú chim Thần Loan hệ phong?
Huyết thống nhà họ luôn rất ưu tú, hắn và vợ vẫn luôn lo lắng sau này lớn lên Túc Lê phát hiện mình khác với người nhà sẽ tự ti, hoặc là bị các yêu quái khác ức h**p, luôn cẩn thận bảo vệ tâm lý yếu ớt của con.
Ba Túc nghĩ đến đây lại buồn, con non trời sinh tàn tật có kế thừa huyết thống cũng vô dụng. Tuy bác sĩ Bạch nói có tỉ lệ khôi phục, nhưng trường hợp như vậy thật sự rất hiếm. Mà đứa nhỏ này có bình an lớn lên được không vẫn là một vấn đề, trong yêu tộc có vô số con non trời sinh tàn tật bị chết yểu.
"Tinh tinh tinh ---" Điện thoại vang lên.
Ba Túc thấy là đồng nghiệp gọi bèn nghe máy.
Túc Lê quay đầu nhìn cha, thấy cha đang bận thì lại nhìn đi chỗ khác. Cậu chú ý tới bảo mẫu ngồi chờ bên cạnh, đột nhiên tò mò không biết "bảo mẫu" này vận hành như thế nào, bèn bò về phía trước. Quả nhiên bảo mẫu theo ngay sau, luôn canh chừng cậu.
Trước kia ở Phượng Hoàng Thần Sơn, cậu đã có một sở thích ai cũng biết, đó là thích rèn thần binh linh khí, trong kho vũ khí của cậu có vô số con rối. Hàng triệu năm sau tới thế giới này, con người đã nghiên cứu ra quá nhiều thứ, khơi dậy sự hứng thú của cậu.
Thấy bảo mẫu theo sau mình, Túc Lê thử rướn người về phía trước, bắt lấy quần áo của nó.
"Vâng, phiền anh vậy. Vâng, mấy đơn còn lại để khi nào tôi về trường sẽ điền nốt." Hôm nay ba Túc xin nghỉ, chỉ có thể nhờ đồng nghiệp đi dạy thay, mà vẫn chưa tìm được bảo mẫu nên có khi mấy ngày tới hắn vẫn phải xin nghỉ ở nhà chăm con.
"Leng keng ---" Chuông cửa vang lên.
Túc Lê nghe được âm thanh này, quay đầu lại thì thấy cha vừa nghe điện thoại vừa đi ra cửa, bóng lưng biến mất khỏi phòng khách. Nhân lúc này, cậu thử dùng linh lực của mình dò xét cơ thể bảo mẫu. Vừa đưa linh lực vào, một cảm giác bỏng cháy đã lao tới tay.
Túc Lê vội vàng thu hồi linh lực, sau đó vang lên tiếng bước chân tới gần phòng khách, có cả tiếng ba Túc đang nói chuyện với ai. Túc Lê chột dạ giấu tay dưới chăn, ngẩng đầu thì thấy người đàn ông bên cạnh cha.
Túc Lê: "?"
Người đàn ông mặc bộ âu phục màu đen chỉn chu, mái tóc dài được buộc sau gáy, nước da trắng ngần.
Nếu không phải người này có khuôn mặt giống Phong Yêu, thì trông đúng chuẩn một con người trang phục chỉnh tề, thái độ đúng mực.
[Tác giả có lời muốn nói]
Túc Lê từng sở hữu quặng mỏ: Hình như tui đầu thai vào nhà giàu rùi...
Ba Túc - nhà giáo nhân dân kiêm nhà giàu: Yêu sinh dài như thế, phải biết tận hưởng cuộc sống chứ.
💬 Bình luận chương