Edited by Bà Còm in Wattpad
Những ai , chúng ta liền kiếm cách khác. Nàng chớ cố chịu đựng, rốt cuộc đường còn rất dài."
Sở Dao kéo váy xuống che lại mắt cá chân: "Thật không có việc gì đâu mà."
Khấu Lẫm dò hỏi cặn kẽ một hồi lâu mới miễn cưỡng yên tâm: "Vậy chúng ta sẽ không thay đổi, cứ dùng phương thức này mà tiếp tục nhé?"
Sở Dao thật sự cảm thấy rất ổn: "Vâng, cứ như vậy đi."
"May mắn càng đi về phía Nam thì thời tiết càng ấm áp." Khấu Lẫm đứng dậy cởi áo choàng, nằm ngã xuống trên giường, thở dài, "Nếu đại phu kia thật có thể chữa khỏi chân của nàng, khi chúng ta trở về liền không cần phiền toái vậy nữa."
"Thiếp đã nói rồi, chàng chớ có ôm quá nhiều hy vọng." Sở Dao cũng một lần nữa nằm xuống, mặt chôn ở trong chăn nên thanh âm có chút lúng búng, "Chân của thiếp... thật ra đã thành thói quen rồi."
"Ta thì không quen..." Khấu Lẫm buộc miệng nói ra, rồi mới hoảng hốt nhận thức được mình nói năng kiểu vậy có vẻ như muốn cấp bách chữa khỏi chân nàng, nàng có lẽ sẽ hiểu sai, cuống quít từ trên giường ngồi dậy giải thích, "Dao Dao, nàng chớ nên hiểu lầm, ta vội vã chữa khỏi chân cho nàng cũng không phải chê bai nàng tật nguyền. Nếu chỉ què như vậy mà không có cảm giác đau đớn, ta ước gì nàng cứ què, đi một bước thì ta sẽ ôm một bước..."
Sở Dao túm cổ tay của phu quân kéo chàng nằm xuống, khóe miệng ngậm cười: "Thiếp hiểu rõ mà."
💬 Bình luận chương