Cố Nhiên gật đầu, “Ừm, đều hơn sáu cân.”
“Đấy, tôi nói đúng không. Cô bé ở giường bên cạnh sinh ra mới 4 cân, trông nhỏ hơn nhiều so với nhà anh.”
Gia đình nhà họ Từ cứ tí tách thì thầm trò chuyện với Cố Nhiên, Cố Nhiên lúc này thật sự có chút mong mẹ anh có thể đến sớm hơn, cảnh tượng này chỉ có mẹ anh mới đối phó được.
Nam Mạt ngủ được hơn nửa tiếng thì tỉnh dậy, Cố Nhiên ghé sát vào, “Có phải ồn ào làm em tỉnh không?”
“Không có.” Cô nhìn Cố Nhiên, “Anh chưa ăn trưa có đói không?”
“Không đói.” Nói rồi anh cầm bình nước quân dụng lên, đút cho cô một chút nước. “Lát nữa mẹ đưa cơm đến anh sẽ ăn.”
Vợ chồng còn chưa nói được mấy câu thì hai đứa trẻ đã thức giấc. Chúng phát ra tiếng ‘ừm ừm ừm’, vươn vai nhắc nhở rằng chúng sắp khóc rồi.
Nam Mạt bảo Cố Nhiên bế con đến, dùng thìa nhỏ đút cho chúng một chút nước ấm.
Cô vẫn chưa có sữa, nên bảo Cố Nhiên nhanh chóng pha sữa bột cho hai bình sữa.
Mèo Dịch Truyện
Nam Mạt đã cho anh xem video pha sữa bột, Cố Nhiên cũng đã luyện tập ở nhà, lúc này làm cũng rất thành thạo.
Đặt hai đứa trẻ nằm cạnh nhau trên giường, hai vợ chồng mỗi người đút một đứa. Núm v.ú giả vừa chạm môi, hai bé con lập tức mở miệng, ngậm chặt n*m v*, bắt đầu tu sữa ừng ực.
Khuôn mặt nhỏ nhắn cử động liên tục, còn phát ra tiếng "hừm hừm" đầy thỏa mãn. Nam Mạt và Cố Nhiên cứ thế nhìn, nhìn thế nào cũng thấy đáng yêu.
Người nhà họ Từ cũng đều nhìn về phía này, Từ Nhã ghen tị nhìn những bình sữa trong tay họ, muốn hỏi nhưng lại sợ làm phiền hai đứa trẻ b.ú sữa.
Đợi cho b.ú xong, Cố Nhiên lần lượt vỗ ợ hơi cho hai đứa trẻ rồi thay tã, sau đó đặt vào xe đẩy nhỏ của bệnh viện, để chúng tiếp tục ngủ.
Vừa đặt hai cậu nhóc xuống thì đứa bé ở giường bên cạnh cũng bắt đầu r*n r*. Vương Hiểu Linh bị tiếng khóc khe khẽ của con đ.á.nh thức, yếu ớt mở mắt ra.
Mẹ của Từ Nhã, Lý Ngọc, đi đến nói, “Cô bé, cô tỉnh rồi à? Con bé khóc mấy lần rồi, nó đói đấy, cô mau cho nó b.ú sữa đi.”
Nghe thấy cô ấy muốn cho con bú, mấy đồng chí nam trong phòng bệnh đều tự giác đi ra ngoài, Cố Nhiên cũng nói với Nam Mạt một tiếng rồi ra khỏi phòng bệnh, lúc đi còn đẩy hai chiếc xe đẩy nhỏ ra ngoài cùng.
Vương Hiểu Linh không có người nhà đi kèm, tự mình trở mình một cái, khó khăn vén áo lên, Lý Ngọc giúp cô ấy nghiêng đứa bé sang một bên rồi đưa về phía trước.
Đứa bé b.ú một lúc lâu cũng không nghe thấy tiếng nuốt, Lý Ngọc cau mày nói, “Cô cũng không có sữa à. Người nhà đâu rồi?”
Vương Hiểu Linh lắc đầu khóc không thành tiếng, nhìn thấy Lý Ngọc có chút đau lòng, “Bây giờ cô không được khóc đâu, khóc nhiều sẽ hỏng mắt đấy.”
Lời còn chưa nói xong thì chồng và mẹ chồng của Vương Hiểu Linh đã mở cửa đi vào.
“Sao lại khóc?” Chồng Vương Hiểu Linh căng thẳng đi đến nhìn cô.
Lý Ngọc thấy người nhà cô ấy đến thì nói, “Ôi chao, sao bây giờ các người mới đến, cô ấy vừa mới sinh con, cơm trưa còn chưa ăn, mẹ không ăn cơm thì lấy đâu ra sữa cho con b.ú chứ.”
Chồng Vương Hiểu Linh nghe Lý Ngọc nói vậy thì nhìn về phía mẹ mình, “Mẹ, mẹ không mang cơm cho Hiểu Linh sao?”
“Con la cái gì với mẹ, mẹ mười giờ hơn đưa nó đến đây, chính mẹ còn chưa kịp ăn cơm trưa nữa là, mẹ chẳng phải mang đến rồi sao.”
Nói rồi liếc Vương Hiểu Linh một cái, lẩm bẩm, “Ăn bao nhiêu cũng không đủ, sinh ra một đứa con gái mới ba bốn cân, không biết có nuôi sống được không.”
Lý Ngọc nghe bà ta nói vậy thì nổi giận, “Này, bà làm bà nội sao lại nói chuyện như thế chứ, bà…”
Lời còn chưa nói xong đã bị sui gia kéo đi, “Bà đi lấy cơm cho Tiểu Nhã đi, nó chắc đói rồi.”
Lý Ngọc bĩu môi, vừa định ra ngoài thì Lâm Thụy Phương đã xách cặp lồng cơm đi vào.
“Tiểu Mạt, đói bụng rồi đúng không. Con vừa mới sinh, mẹ làm cho con ít đồ mềm mại, đợi mai mẹ sẽ làm cho con món ngon khác nhé.”
💬 Bình luận chương