“Con khỏe lắm ạ, mẹ chồng chăm sóc con rất tốt.”
Nam Mạt dẫn Nam Mẫu đến phòng ngủ bên cạnh xem hai đứa trẻ, chỉ anh và em cho Nam Mẫu nhận mặt:
“Ôi chao, lớn đẹp quá. Em trai giống y hệt con hồi nhỏ, trông vui ghê.”
Nam Mạt cũng cười nói: “Đúng không ạ, con đã nói Tiểu Dự trông giống như một bé gái mà. Mẹ chồng cũng nói Tiểu An giống Cố Nhiên hồi nhỏ.”
“Ừm, nói như vậy đúng thật, càng nhìn càng giống. Hai đứa trẻ mỗi đứa có một vẻ đẹp riêng.”
Nói rồi Nam Mẫu lấy ra hai miếng ngọc bội từ gói đồ đưa cho Nam Mạt: “Cậu con nhờ người mang cho mẹ, nói là tặng cho hai đứa trẻ.
Nghe nói là do một lão thợ ở Hong Kong khắc, con giữ giúp bọn trẻ, lớn lên thì đưa cho chúng.”
Nam Mạt nhận lấy ngọc bội, trên đó khắc một đôi thanh loan sống động như thật, hai cánh hơi mở, như muốn bay lên mây, lông vũ tinh xảo, tầng tầng lớp lớp rõ ràng.
Xung quanh khắc đầy những bông hoa nhài, như khói mây bao quanh, bồng bềnh như ảo ảnh, như thể thanh loan đang ở trong tiên cảnh. Mặt sau của ngọc bội khắc nổi chữ “Cố” theo kiểu triện.
Nhìn hai miếng ngọc bội y hệt nhau, Nam Mạt không khỏi cảm thán nhà ngoại cô thật có nhiều bảo vật. Cẩn thận đặt ngọc bội vào hộp cất đi, hai bảo vật này không cần bao nhiêu năm nữa sẽ có giá trên trời.
Nam Mẫu lại lấy ra 4 phong bao lì xì: “Hai cái này là của mẹ và ba con tặng cho hai đứa trẻ. Hai cái này là của Nam Tiêu tặng chúng.”
Nam Mạt vui vẻ nhận lấy: “Cảm ơn mẹ ạ.”
Mèo Dịch Truyện
“Đồ mê tiền!” Nam Mẫu cười khẽ chấm lên trán cô.
Hai mẹ con chưa trò chuyện được bao lâu, Lâm Thụy Phương đã lên: “Lạc Từ, ăn cơm thôi, chỗ này để Cố Nhiên trông, chúng ta xuống ăn cơm.”
——————————————
Thoáng cái hai đứa trẻ đã đầy tháng, trẻ con ở cữ lớn nhanh như thổi, mỗi ngày một khác.
Cố Thời An càng lớn càng giống Cố Nhiên, đôi khi Nam Mạt cho con b.ú còn cảm thấy mình đang cho phiên bản mini của Cố Nhiên bú.
Cảm xúc cũng vô cùng ổn định, không khóc không quấy, chỉ là luôn thích cau mày. Cậu bé càng như vậy Nam Mạt càng thích trêu chọc, chọc đến mức tức giận thì mặt đỏ bừng.
Nếu không phải có lần Nam Mạt cố tình bỏ đói cậu bé, nhất định phải nghe thấy cậu khóc, cô đã nghi ngờ Tiểu An có phải không biết phát ra âm thanh hay không.
Cố Thời Dự thì hoàn toàn khác với anh trai, gặp người là cười, đôi khi nói chuyện với cậu bé còn “ô ô a a” đáp lại hai tiếng.
Phải nói điểm duy nhất giống nhau là hai đứa trẻ đứa nào cũng béo ú, cứ như hai cục bột nở vậy.
Mỗi ngày tắm cho chúng đều phải tắm rất lâu, chỉ sợ có khe thịt nào đó không được rửa sạch.
💬 Bình luận chương