Huyền và Vũ Minh chạy qua những con phố tối tăm, chân không ngừng di chuyển, mặc kệ cơn gió lạnh thổi qua. Họ cần phải tìm Ngọc Bích trước khi những kẻ đang truy đuổi tìm ra dấu vết của mình.
“Chúng ta phải đến chỗ cô ta ngay,” Vũ Minh nói, nhấn mạnh từng từ. “Cô ta biết nhiều hơn những gì chúng ta tưởng.”
“Nhưng làm thế nào để tiếp cận cô ta?” Huyền lo lắng hỏi, đôi mắt sáng rực trong bóng tối.
“Chúng ta sẽ phải chơi trò mạo hiểm,” Vũ Minh đáp, ánh mắt sắc lạnh. “Nếu cần, tôi sẽ tự mình thuyết phục cô ta.”
Huyền không khỏi cảm thấy hồi hộp. Đã nhiều lần cô chứng kiến sự lạnh lùng của Vũ Minh, nhưng giờ đây cô không biết anh có thể đi xa đến đâu. “Cẩn thận với những gì anh nói,” cô nhắc nhở, giọng điệu nghiêm túc.
Họ đi đến một tòa nhà cổ kính, nơi Ngọc Bích thường lui tới. Cánh cửa gỗ cũ kỹ kêu kẽo kẹt khi Vũ Minh đẩy vào. Không có ai bên trong, chỉ có ánh đèn vàng nhạt hắt ra từ một góc tối.
“Ngọc Bích!” Vũ Minh gọi, giọng vang vọng trong không gian vắng lặng.
“Có chuyện gì?” Một giọng nói vang lên từ bóng tối. Ngọc Bích bước ra, vẻ đẹp sắc sảo nhưng ánh mắt đầy hoài nghi.
“Chúng tôi cần nói chuyện,” Huyền nhanh chóng lên tiếng, không cho phép sự e ngại chen vào.
“Về cái gì?” Ngọc Bích hỏi, nhìn chằm chằm vào họ như thể đang suy đoán từng động thái.
“Về cổ vật,” Vũ Minh đáp, không để sự căng thẳng làm mình chùn bước. “Cô có biết gì không?”
Ngọc Bích nhếch môi, vẻ mặt không dễ đoán. “Cổ vật? Đó là một thứ nguy hiểm. Tại sao tôi phải chia sẻ thông tin với hai người?”
“Bởi vì chúng tôi biết cô có liên quan đến vụ biến mất của nhà khảo cổ,” Huyền nói, không nén nổi sự bức xúc. “Cô đang che giấu điều gì?”
Ánh mắt Ngọc Bích sáng lên, nhưng cô ta chỉ cười nhạt. “Các người đang ở trong một trò chơi mà mình không biết luật. Hãy cẩn thận.”
“Chúng tôi không sợ,” Vũ Minh nói, sự kiên định trong giọng điệu khiến không khí trở nên căng thẳng hơn. “Chúng tôi chỉ muốn sự thật.”
“Thật không? Thế thì hãy chuẩn bị đối mặt với hậu quả,” Ngọc Bích đáp, giọng lạnh lùng.
Chưa kịp phản ứng, một tiếng động lớn vang lên từ cửa chính. Huyền và Vũ Minh nhìn nhau hoảng hốt. “Chúng ta không còn thời gian!” Vũ Minh quát.
“Đi thôi!” Huyền kéo tay Vũ Minh, cả hai lao về phía cửa sau. Họ chạy xuyên qua hành lang, tiếng chân đuổi theo ngày càng gần.
“Chúng ta phải tìm một chỗ ẩn nấp,” Huyền hổn hển, tim đập thình thịch. “Nếu bị bắt, mọi thứ sẽ chấm dứt.”
“Có một lối ra phía bên kia,” Vũ Minh chỉ về phía một cánh cửa nhỏ. Họ chạy đến, mở cửa và nhảy ra ngoài.
Khi ra đến bên ngoài, họ thấy một chiếc xe đang đỗ, cửa mở sẵn. “Lên xe!” Vũ Minh hối thúcHọ nhảy vào, không kịp nhìn xem ai đang lái. Chiếc xe lao đi như một cơn gió, bỏ lại những tiếng gọi và bước chân đuổi theo phía sau. Huyền thở phào, nhưng không quên ánh mắt nghi ngờ nhìn về phía người tài xế.
“Đừng lo,” người tài xế nói với giọng trầm ấm. “Tôi biết các bạn đang tìm gì.”
“Người nào?” Vũ Minh hỏi, ánh mắt sắc bén.
“Hoàng Minh, chuyên gia khảo cổ. Tôi đã nghe thấy những gì đã xảy ra,” người tài xế đáp, ánh mắt chân thành.
“Ông ấy biết về cổ vật?” Huyền hỏi, sự hy vọng le lói trong lòng.
“Không chỉ biết, mà còn có thể giúp các bạn,” Hoàng Minh gật đầu. “Tôi đã thấy một vài điều mà các bạn cần.”
Chiếc xe rẽ vào một con hẻm nhỏ, dừng lại trước một tòa nhà cũ. Huyền và Vũ Minh cùng nhau bước ra, không quên nhìn quanh, đảm bảo không có ai nắm giữ nó, họ phải đối mặt với những kẻ đang âm thầm chờ đợi.
Cuộc đối đầu không chỉ là một cuộc chiến với kẻ thù, mà còn là một cuộc chiến với chính bản thân, những bí mật sâu thẳm đang chờ được phơi bày. Huyền và Vũ Minh biết rằng họ không chỉ chiến đấu cho sự thật, mà còn cho chính cuộc sống của mình.
,
💬 Bình luận chương