Tướng quân Lăng Vũ vừa dứt lời, Tần Dịch Tắc chỉ nghe thấy một tiếng nổ vang trong đầu, trống rỗng.
Làm sao bây giờ? Người nhà Lạc Ninh hình như đang nghi ngờ hắn có vấn đề sinh lý?
Lạc Ninh c*̃ng không hiểu sao ông ngoại lại nói như vậy, ngày đó hưởng tuần trăng mật trở về, ba ba đã từng hỏi cậu “thân thể có không khó chịu hay không”, còn nói “Omega tiêm thuốc ức chế trong thời gian dài lần đầu bị như không thấy thoải mái phải đến bệnh viện kiểm tra ngay”, lúc đó Lạc Ninh lừa gạt rằng “Dịch Tắc chăm sóc con rất tốt”, các trưởng bối c*̃ng chẳng hỏi gì thêm.
Ai ngờ bây giờ, ông ngoại Lăng Vũ đột nhiên “nhất châm kiến huyết”, nói toạc ra sự thật rằng “hai người vẫn chưa Omega bị như thân thể có vấn đề, nhanh đến bệnh viện kiểm tra đi.”
Mọi người: “……”
Tướng quân Omega quả nhiên lợi hại, câu như thế này mà cũng nói ra được.
Nguyên soái Rawson liếc mắt nhìn bạn đời một cái, ho nhẹ nghiêng đầu sang chỗ khác. Lăng An cười sắp phát điên rồi, liên tục sờ mũi nhẫn nhịn. Khóe mắt Caesar hơi co quắp, đột nhiên có chút đồng tình với Tần Dịch Tắc.
Trên đỉnh đầu Tần Dịch Tắc dường như bốc lên khí nóng, lúng túng giải thích nói: “Con… không phải là do thân thể con…”
“Vậy nguyên nhân là gì?” Lăng Vũ nghi hoặc nhìn hắn: “Lẽ nào cậu không đủ yêu Lạc Ninh?”
Tần Dịch Tắc lập tức phủ nhận: “Dĩ nhiên không phải, con rất yêu Lạc Ninh.”
Lăng Vũ nhíu mày nói: “Ngoài miệng nói rất êm tai, nhưng lại chẳng thấy hành động thực tế! Sau khi Alpha và Omega như cậu thật sự yêu nó, tại sao không trò chuyện tiếp có thể sẽ nhảy ra một đống lịch sử đen tối, lúc trước cậu còn cùng Caesar paparazzi bắt được điểm yếu nữa.”
Caesar gật đầu: “Vậy thì tốt.”
Thật ra, Caesar vốn cũng không tin Tần Dịch Tắc quy tắc ngầm người mới, Lạc Ninh đứa trẻ này từ nhỏ đã rất thông minh, không thể xem trọng một tên lăng nhăng, cuộc sống cá nhân hỗn loạn được, về điểm này Caesar khá là yên tâm.
Cộng thêm Tần Dịch Tắc công khai bày tỏ thái độ trên Weibo, quả thật làm Caesar có hảo cảm hơn nhiều.
Alpha dám làm dám chịu, nếu như Tần Dịch Tắc không lên tiếng, Caesar sẽ cảm thấy hắn quá chú trọng tới danh tiếng, không quan tâm Lạc Ninh. Nếu hắn công khai tỏ rõ thái độ rồi, mọi người c*̃ng không cần phải làm khó đứa nhỏ Alpha dễ thẹn thùng này.
Mặt mũi hồng hồng, trông chẳng khác gì con tôm hùm đang nằm chình ình trên đĩa kia.
Một bữa cơm kết thúc trong bầu không khí rất quỷ dị.
Ăn tối xong, cậu Lăng An gọi Tần Dịch Tắc sang một bên, mỉm cười ghé vào tai hắn hỏi: “Vừa nãy không dọa con đấy chứ?”
Tần Dịch Tắc lúng túng: “Không, không sao ạ, ông ngoại cũng vì lo lắng cho bọn con.”
Lăng An lời nói thấm thía mà rằng: “Con đấy, có đôi khi băn khoăn quá nhiều, hai đứa chỉ cần yêu nhau, đánh mất, xin lại rất phiền phức.”
Tần Dịch Tắc: “………”
Nguyên soái không thích nói nhiều, nhưng mỗi một câu đều ẩn chứa thâm ý.
Đánh mất, đến lúc xin lại vẫn là hôn thú, chứ không phải giấy ly hôn. Hiển nhiên, ngụ ý đã công nhận Tần Dịch Tắc rồi.
Những vị trưởng bối này, nhìn qua rất lợi hại, rất khó đối phó, nhưng thật ra bọn họ đều rất khoan dung với hậu bối. Bọn họ cũng không phải phần tử ngang ngược không biết nói lý lẽ, bọn họ chỉ hi vọng Lạc Ninh được hạnh phúc mà thôi.
Cục đá treo trong lòng Tần Dịch Tắc cuối cùng cũng rớt xuống.
Thì ra, để được người nhà Lạc Ninh công nhận, không cần phải làm quá nhiều điều.
Chỉ cần thật lòng thật dạ yêu Lạc Ninh, làm Lạc Ninh hạnh phúc, vậy đã đủ rồi.
Chú thích:
(1) Đề hồ quán đỉnh: Đề hồ rưới l*n đ*nh đầu, có nghĩa là giúp cho người nghe khai thông một cách nhanh chóng.
Ritt: Khi dê non vào hang sói ăn bữa tối:>>>>>>>> Dịch Tắc, anh run cầm cập rồi kìa…
💬 Bình luận chương