Lạc Ninh ngủ thẳng tới hơn sáu giờ chiều hôm sau mới tỉnh dậy, sau khi bị cậu nằm úp sấp trên ngực, nhẹ nhàng xoa bóp bắp thịt cứng ngắc trên người cậu. Lạc Ninh thoải mái híp mắt, cười nói: “Dịch Tắc, anh không mệt sao?”
Tần Dịch Tắc biết cậu ám chỉ, bên tai hơi đỏ lên, nói: “Không mệt.”
Lạc Ninh cảm thán: “Anh quả thật tinh lực dồi dào nha, liên tục làm ba ngày mà không thấy mệt.”
“…” Lần này mặt Tần Dịch Tắc đỏ như cà chua, nhớ tới mấy ngày nay ôm Lạc Ninh dằn vặt đủ kiểu, hắn liền có chút ngượng ngùng. Đặc biệt là giây phút này, Lạc Ninh nằm úp sấp trên ngực, toàn thân đều phủ kín các dấu vết xanh xanh tím tím, những dấu vết này và da thịt trắng nõn tạo nên sự đối lập rõ ràng, nhìn qua đặc biệt bắt mắt, dường như đang nhắc nhở hắn, mấy ngày nay kịch liệt đến cỡ nào.
Tần Dịch Tắc một bên giúp Lạc Ninh xoa bóp, một bên ôn nhu hỏi: “Khá hơn chút nào chưa?”
Lạc Ninh gật gù, cảm giác được phần eo cứng ngắc dần dần thả lỏng, cậu thoải mái than thở, bò dậy từ trong lồng ngực Tần Dịch Tắc, nói: “Em hơi đói, chúng ta đi ăn chút gì đó đi?”
Tần Dịch Tắc nói: “Anh đi làm cơm, em tắm trước đi.”
Hắn ôm Lạc Ninh vào phòng tắm, xả nước ấm vào bồn để Lạc Ninh ngâm mình, còn hắn thì xuống lầu làm cơm tối.
Lạc Ninh nằm trong bồn tắm, tâm tình cực kỳ khoái trá.
Trong sách đều nói, lúc Omega bị tản bộ.
Còn đang nghi hoặc, bỗng thấy Tần Dịch Tắc chỉ ra xa, nói: “Em nhìn bên kia đi.”
Lạc Ninh thuận theo nhìn sang, nhất thời mở to hai mắt.
—— là một chiếc du thuyền hai tầng không lớn không nhỏ, đang chậm rãi lái về phía hai người.
Trong đêm đen, chiếc du thuyền sáng đèn nhìn qua rất bắt mắt, nó chạy một mạch đến chỗ hai người, đến cạnh bờ biển mới dừng lại.
Lúc này Lạc Ninh mới nhìn thấy rõ, du thuyền cao hai tầng, xung quanh che kín bởi ánh đèn màu cam, tất cả ánh đèn đều phát ra từ nến điện tử, mô phỏng theo nến quang hiệu, tia sáng nhìn qua ấm áp mềm mại.
Cả chiếc du thuyền, đều bị ánh nến ấm áp quấn quanh, cực kỳ xinh đẹp.
Lạc Ninh hỏi: “Đây là…”
“Lên đi.” Tần Dịch Tắc nắm tay Lạc Ninh leo lên du thuyền, Lạc Ninh đứng giữa tầng tầng ánh nến, lãng mạn như trong mộng cảnh.
Đây là du thuyền không người lái, có thể tự động đi đến nơi được chỉ dẫn từ trước.
Sau khi hai người lên thuyền, du thuyền lại bắt đầu di chuyền, dần dần lái về phía hải vực rộng lớn.
Nhưng trên thuyền lại lặng lẽ, không hề có một chút âm thanh.
Lạc Ninh tim đập thình thịch, nhịn không được hỏi: “Dịch Tắc, anh…”
Lời còn chưa nói hết, chỉ thấy đột nhiên Tần Dịch Tắc quỳ một chân xuống trước mặt.
Người đàn ông nọ không biết từ đâu biến ra một cái hộp nhung tinh xảo, nâng đến trước mặt Lạc Ninh, ngẩng đầu nhìn Lạc Ninh, từng câu từng chữ, dùng ngữ điệu trầm thấp dịu dàng, nói: “Lạc Ninh, anh chính thức cầu hôn em.”
Lạc Ninh: “……”
Dưới ánh nến ấm áp, gương mặt người đàn ông nọ anh tuấn đến độ không thể xoi mói, trong mắt tràn đầy thâm tình.
Hắn nói: “Chúng ta đã kết hôn rồi, nhưng từ trước đến nay anh chưa từng chính thức cầu hôn em. Lúc trước kết hôn, anh cho rằng chỉ để ứng phó với cha mẹ hai bên, không muốn ở bên em suốt đời. Thế nhưng hiện tại, đã khác hoàn toàn…”
Hắn dừng một chút, ánh mắt nhìn về phía Lạc Ninh ôn nhu đến cực hạn: “Anh yêu em, anh muốn biến em thành bạn đời chân chính của mình, vĩnh viễn bảo vệ em. Cho nên, hôm nay anh chính thức cầu hôn em.”
“Lạc Ninh, em có đồng ý, bên anh không?”
Nghe giọng nói trầm thấp của Alpha, đối diện với ánh nhìn nghiêm túc của hắn, trái tim Lạc Ninh hơi run, quả thật không biết nói gì cho phải!
Trước vẫn cho rằng Tần Dịch Tắc nghiêm túc chính trực, không hiểu phong tình, nhưng ai mà ngờ, hắn cũng sẽ có lúc lãng mạn thế này?
Trên hải vực rộng lớn mà yên tĩnh, du thuyền phủ đầy ánh nến, hắn quỳ một gối ở đó, nghiêm túc nói: “Em đồng ý bên anh không?”
Một khi đầu óc chậm chạp được khai thông, thật khiến người không kịp chuẩn bị, khó mà chống đỡ.
Lạc Ninh chỉ nghe thấy tiếng tim mình đập ầm ĩ.
Tần Dịch Tắc vẫn quỳ gối, dịu dàng nhìn Lạc Ninh.
Lạc Ninh sắp bị ánh mắt của hắn hòa tan, kìm lòng không đặng đưa tay ra, nhận lấy chiếc hộp Tần Dịch Tắc đưa tới.
—— đương nhiên đồng ý, nếu không sao có thể cam tâm tình nguyện để anh cầu hôn thành công rồi, vậy em có nguyện ý, cùng anh tổ chức một lễ cưới chính thức không?”
Lạc Ninh ngẩn người: “Có ý gì?”
Tần Dịch Tắc nói: “Lễ cưới lần trước chỉ là một loại hình thức, tuy rằng có rất nhiều khách mời, nhưng hai chúng ta đều không nghiêm túc. Ngày hôm nay, anh muốn cho em một lễ cưới thật sự. Không có nhiều khách mời như vậy, nhưng hai chúng ta đều thật lòng, vậy để biển rộng và trời cao chứng hôn cho hai ta, được chứ?”
Viền mắt Lạc Ninh đột nhiên chua xót. Tần Dịch Tắc nói đúng, lễ cưới lần trước tụ tập khách mời, phụ hoàng trực tiếp bao nguyên một chiếc phi thuyền tư nhân, bố trí cực kỳ xa hoa lộng lẫy, còn mời hội trưởng hiệp hội cơ giáp Brian tiên sinh làm chủ hôn, dưới sự chứng kiến của hai bên gia trưởng, hai người nói trái lương tâm, lúng ta lúng túng, sau lễ cưới đi hưởng tuần trăng mật cũng chỉ để ứng phó.
Thế nhưng lần này không giống nhau, hai người đã trải qua kỳ trăng mật chân chính, xảy ra quan hệ, ý không?”
Lạc Ninh mỉm cười lắc đầu: “Không để ý.”
—— có anh, là đủ rồi.
Tần Dịch Tắc cúi đầu, nhẹ nhàng hôn trán Lạc Ninh, nghiêm túc hỏi: “Lạc Ninh tiên sinh, em có nguyện ý cùng Tần Dịch Tắc kết làm vợ chồng, từ đây yêu thương hắn, tôn trọng hắn, bảo vệ hắn, không rời không bỏ, mãi đến tận vĩnh hằng?”
Lạc Ninh không chút do dự gật đầu: “Em nguyện ý.”
Cậu dừng một chút, liền theo sát hỏi: “Tần Dịch Tắc tiên sinh, vậy anh có nguyện ý cùng Lạc Ninh tiên sinh kết làm vợ chồng, từ đây yêu thương cậu ấy, tôn trọng cậu ấy, bảo vệ cậu ấy…” Nói đến đây, Lạc Ninh không nhịn được có chút nghẹn ngào, nhưng cậu rất nhanh nhịn xuống cảm xúc muốn rơi lệ, ngẩng đầu lên, mỉm cười nhìn Alpha của mình, từng câu từng chữ hỏi, “Anh có nguyện ý không rời không bỏ cậu ấy, mãi đến tận vĩnh hằng?”
Tần Dịch Tắc phi thường kiên định: “Anh nguyện ý.”
Viền mắt Lạc Ninh ướt đẫm, bởi vì cậu biết, lần này, Tần Dịch Tắc nói “Anh nguyện ý”, là phát ra từ chân tâm.
Lễ cưới lần trước, Brian tiên sinh nói, tiếp theo các con có thể hôn môi đối phương. Sau đó, Lạc Ninh chủ động nhón chân lên, cướp đi nụ hôn đầu của Tần Dịch Tắc.
Thế nhưng lần này, không cần chủ hôn nhắc nhở.
Tần Dịch Tắc chủ động nâng cằm Lạc Ninh lên, dịu dàng hôn cậu.
Du thuyền trải đầy ánh nến, dừng ở giữa hải vực, đỉnh đầu muôn vàn vì sao điểm xuyết, tựa như những đôi mắt đang lấp lánh đặt bản thân cậu ấy và Dịch Tắc lên bàn cân, cậu ấy vẫn quý trọng mình hơn. Nhưng đọc đến chương này, xem như nỗi lòng của tớ được thỏa mãn một chút, vì tớ thấy một Lạc Ninh sâu lắng đến vậy…
💬 Bình luận chương