Huyền nghiêng đầu, lắng nghe tiếng động lạ. Gió lạnh lùa qua những bức tường cổ kính, mang theo cảm giác hồi hộp. Cô ra hiệu cho Vũ Thiên và Ngọc Linh im lặng, rồi từ từ tiến về phía phát ra âm thanh.
“Có khi nào là những kẻ ai thao túng cuộc đời mình.”
Bạch Linh tiến lại gần hơn, ánh mắt sắc lạnh như dao. “Vương Tử Vũ có kế hoạch lớn. Hắn không chỉ muốn chiếm đoạt ngai vàng, mà còn muốn thao túng cả dòng máu của các người. Nếu không cẩn thận, các người sẽ trở thành công cụ trong tay hắn.”
Huyền cảm thấy một sự lạnh lẽo chạy dọc sống lưng. “Tại sao ngươi lại nói cho chúng ta điều này?”
“Bởi vì ta muốn xem các người sẽ làm gì tiếp theo,” Bạch Linh đáp, nụ cười vẫn không rời khỏi môi. “Một cuộc chiến sắp diễn ra, và ta không muốn bỏ lỡ bất cứ thứ gì thú vị.”
Ngọc Linh và Vũ Thiên nhìn nhau, không biết phải phản ứng thế nào. Huyền không để sự hoang mang lấn át. “Ngươi muốn xem chúng ta thất bại, nhưng chúng ta sẽ không để điều đó xảy ra.”
“Đúng,” Ngọc Linh khẳng định, nắm chặt tay. “Chúng ta sẽ không để mình bị thao túng.”
Bạch Linh nhếch môi cười, nhưng trong ánh mắt của cô ta có sự tính toán. “Hãy nhớ rằng, những kẻ dám chống lại Vương Tử Vũ sẽ phải trả giá. Hắn không phải là người dễ bị đánh bại.”
“Chúng ta sẽ tìm cách ngăn chặn hắn,” Huyền nói, lòng đầy quyết tâm. “Chúng ta sẽ không để hắn lặp lại lịch sử.”Bạch Linh gật đầu, nhưng đôi mắt cô ta vẫn đầy ẩn ý. “Hãy cẩn thận, Lãnh Huyền. Dòng máu của ngươi có thể là chìa khóa, nhưng cũng có thể là lời nguyền.”
Và rồi, cô ta bước lùi vào bóng tối, để lại ba người đứng đó, đầy bối rối. Huyền cảm thấy như những mảnh ghép đang dần hiện rõ. Một âm mưu lớn đang được dệt lên, và họ chính là những người phải tìm ra cách để giải cứu cả vương quốc.
“Chúng ta không thể chần chừ nữa,” Huyền quyết định. “Phải tìm hiểu ngay về Vương Tử Vũ và những gì hắn đang lên kế hoạch.”
Vũ Thiên gật đầu. “Nhưng làm thế nào để tìm được thông tin?”
“Có một nơi,” Ngọc Linh nói, ánh mắt lấp lánh. “Một thư viện cổ, nơi lưu giữ nhiều tài liệu quý giá. Có thể chúng ta sẽ tìm thấy manh mối ở đó.”
“Đi thôi,” Huyền nói, lòng tràn đầy quyết tâm. Họ rời khỏi khu vực đó, nhưng trong lòng mỗi người đều nặng trĩu một nỗi lo sợ. Dù không biết tương lai sẽ ra sao, nhưng họ đã quyết định không quay đầu lại.
Ánh đèn mờ ảo dẫn lối họ qua những con đường nhỏ hẹp, tiếng bước chân vang vọng giữa những bức tường cổ. Mỗi bước đi như kéo họ gần hơn đến với sự thật, nhưng cũng đưa họ vào vòng tay của những bí mật chưa được khám phá.
Khi đến thư viện, không khí trở nên tĩnh lặng. Những cuốn sách cũ kĩ nằm im lìm, như thể đang chờ đợi những người dũng cảm đến để mở ra những câu chuyện bị lãng quên. Huyền thận trọng bước vào, cảm nhận được sức mạnh từ những trang sách.
“Chúng ta phải tìm những tài liệu liên quan đến Vương Tử Vũ và kế hoạch của hắn,” Huyền nói, ánh mắt quyết tâm.
“Chị Huyền, chị có nghĩ rằng Vũ sẽ có cách nào đó để phát hiện ra chúng ta đang tìm kiếm không?” Ngọc Linh hỏi, sự lo lắng hiện rõ.
“Đó là điều chúng ta phải cẩn thận,” Huyền đáp. “Nhưng nếu không tìm hiểu, chúng ta sẽ không thể ngăn chặn hắn.”
Vũ Thiên bắt đầu lật từng trang sách, tìm kiếm thông tin. Huyền cảm thấy nỗi lo lắng đang dâng cao, nhưng quyết tâm trong cô chưa bao giờ mạnh mẽ hơn. Họ phải tìm ra cách đối phó với âm mưu của Vương Tử Vũ trước khi quá muộn.
Bỗng, một âm thanh lạ vang lên từ góc thư viện. Huyền quay lại, cảm giác như có ai đó đang bảo vệ những gì họ yêu quý.
,
💬 Bình luận chương