An Huyền dẫn đầu nhóm, bước vào những tán cây rậm rạp. Không khí trở nên nặng nề hơn, như thể rừng đang dõi theo từng bước đi của họ. Minh Tuấn đi bên cạnh, cố gắng tạo không khí nhẹ nhàng nhưng ánh mắt anh lộ rõ sự lo lắng.
“Cô ấy nói mẹ của cậu vẫn còn sống,” anh cất lời, cố gắng tìm kiếm sự chắc chắn trong giọng nói của mình. “Có thể đây chỉ là một trò đùa.”
“Trò đùa?” Bích Ngọc ngẩng lên, đôi mắt cô ánh lên sự hoài nghi. “Cậu thật sự nghĩ Vân Khánh có thể đùa giỡn về điều này sao? Cô ấy biết nhiều hơn chúng ta.”
“Nhưng liệu chúng ta có thể tin cô ấy không?” Thái Khoa chen vào, giọng anh trầm xuống. “Rừng này có thể khiến chúng ta bị lạc lối trong chính những suy nghĩ của mình.”
“Cả hai đều có lý,” An Huyền nói, cảm giác bất an bắt đầu len lỏi trong tâm trí. “Nhưng tôi không thể từ bỏ. Mẹ tôi cần tôi.”
“Cô ấy không thể là một phần của thế giới này mãi mãi,” Bích Ngọc lặp lại lời Vân Khánh, nhưng giọng cô trở nên mờ nhạt. “Tôi cảm thấy như mọi thứ đang dần trở nên rối ren.”
Minh Tuấn ngắt lời. “Vậy chúng ta sẽ làm gì? Tiếp tục đi vào sâu hơn và hy vọng tìm thấy câu trả lời, hay quay lại?”
“Chúng ta không thể quay lại,” An Huyền khẳng định. “Tôi sẽ không từ bỏ. Nếu có một cơ hội để tìm thấy mẹ, tôi sẽ không để nó trôi qua.”
Nhóm bạn tiếp tục đi, bầu không khí trở nên căng thẳng. Những tiếng động kỳ lạ xung quanh họ như đang châm chọc, khiến từng bước đi trở nên nặng nề. Ánh sáng lờ mờ xuyên qua những tán cây, tạo nên những hình thù ma quái. Cảm giác như rừng đang đối mặt với sự thật hay không,” Vân Khánh nói, ánh mắt cô sắc lạnh. “Rừng không chỉ là một nơi để khám phá. Nó là một cuộc chiến tâm lý.”
“Cuộc chiến tâm lý?” An Huyền hỏi, cảm giác như mình đang đứng giữa một cơn bão. “Cô có ý gì?”
“Đừng để những ký ức và nỗi sợ hãi điều khiển bạn,” Vân Khánh nói, nhưng giọng cô lại mang một nỗi buồn sâu thẳm. “Bởi vì nếu không, bạn sẽ trở thành con mồi của chính những gì bạn sợ hãi.”
Bích Ngọc và Minh Tuấn nhìn nhau, trong ánh mắt của họ là sự nghi ngờ. Thái Khoa lại một lần nữa trở nên im lặng, như thể đang suy nghĩ về những gì vừa được tiết lộ.
An Huyền cảm thấy như có một sức mạnh vô hình đang kéo cô vào một cuộc chiến mà cô không thể hiểu nổi. “Chúng ta không thể để rừng này kiểm soát chúng ta,” cô nói, giọng đầy quyết tâm. “Tôi phải tìm ra sự thật về mẹ mình.”
“Nhưng với cái giá nào?” Minh Tuấn hỏi, sự lo lắng hiện rõ. “Chúng ta có thể mất nhau trong quá trình này.”
“Đó là điều mà tôi sẵn sàng chấp nhận,” An Huyền khẳng định. “Nếu không, tôi sẽ không bao giờ biết được mẹ tôi đang ở đâu.”
Vân Khánh nhìn họ, ánh mắt trở nên phức tạp. “Hãy chuẩn bị cho những gì sắp đến,” cô nói. “Rừng sẽ không dễ dàng buông tha cho các bạn.”
Một cảm giác lạnh lẽo lướt qua, như thể rừng đang thở. Nhóm bạn cảm thấy nỗi sợ hãi đang dâng trào, nhưng đồng thời cũng có một sức mạnh mới đang hình thành trong lòng họ. Cuộc chiến tâm lý đã bắt đầu, và họ không thể quay đầu lại.
“Đi thôi,” An Huyền nói, quyết tâm trong ánh mắt. Họ tiến vào sâu hơn, nơi mà những bí mật và nỗi sợ hãi đang chờ đợi.
,
💬 Bình luận chương