Họ tiếp tục bước đi, những âm thanh lạ lùng ngày càng rõ ràng hơn, như một lời gọi từ một thế giới khác. An Huyền cảm thấy từng bước chân của mình nặng nề hơn, nỗi lo lắng dâng lên trong lòng. Cô quấn chặt chiếc khăn choàng quanh cổ, như thể nó có thể bảo vệ cô khỏi những điều kỳ bí đang chờ đợi phía trước.
“Có thật là an toàn không?” Bích Ngọc hỏi, đôi mắt cô lóe lên ánh hoài nghi. “Rừng này có vẻ… không thân thiện cho lắm.”
“Chúng ta đã quyết định rồi,” Minh Tuấn nói, giọng anh có chút chắc nịch hơn. “Hãy thử xem điều gì đang xảy ra.”
Thái Khoa đi phía trước, ánh mắt anh chăm chú quan sát từng tán cây, như thể đang tìm kiếm một dấu hiệu nào đó. “Nếu có gì bất thường, chúng ta phải chuẩn bị.”
Chỉ vừa nói xong, một tiếng cười vang vọng từ phía xa lạ lùng, khiến cả nhóm dừng lại. Âm thanh ấy, vừa vui vẻ vừa lạnh lẽo, như thể có ai đó đang tìm mẹ tôi?” cô hỏi, giọng cô kiên định.
“Đi theo tôi,” Vân Khánh nói, rồi quay lưng bước đi vào bóng tối.
“Không, không thể!” Bích Ngọc kêu lên, nhưng Thái Khoa đã nắm chặt tay cô lại.
“Chúng ta không có lựa chọn nào khác,” anh thì thầm, ánh mắt đầy lo lắng.
Họ bắt đầu theo sau Vân Khánh, lòng đầy hồi hộp và sợ hãi. Mỗi bước đi như kéo họ sâu hơn vào những bí mật mà rừng giấu kín. An Huyền cảm thấy tim mình đập mạnh, như thể có điều gì đó khủng khiếp đang chờ đợi họ ở phía trước.
“Có thể là một trò đùa,” Minh Tuấn cố gắng xoa dịu tâm trạng căng thẳng, nhưng giọng anh không còn tự tin như trước.
“Trò đùa? Hay là một cái bẫy?” Thái Khoa nói, ánh mắt anh nghi ngờ. “Chúng ta nên cẩn thận.”
Và rồi, khi họ tiến sâu vào rừng, một tiếng cười vang vọng lại từ phía sau, như một lời mời gọi từ những linh hồn ẩn mình trong bóng tối. Những dấu hiệu đầu tiên của sự thật đang dần hé mở, nhưng không ai biết rằng điều gì đang thực sự chờ đợi họ phía trước.
,
💬 Bình luận chương