An Huyền đứng trước cửa rừng, tim cô đập mạnh như muốn phá vỡ lồng ngực. Cảm giác hồi hộp và lo lắng lấn át tâm trí cô. Minh Tuấn, với nụ cười tươi tắn, bước đến bên cạnh cô, cố gắng tạo không khí nhẹ nhàng. “Đừng lo, An Huyền. Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua mọi thứ.”
“Cậu có chắc chắn không?” Bích Ngọc nói, ánh mắt cô châm chọc. “Rừng này không phải là nơi dành cho những người yếu đuối. Nếu không đủ sức mạnh, chúng ta nên quay lại.”
“Cái gì? Quay lại?” Minh Tuấn nhướng mày, vẻ mặt bối rối. “Chúng ta đã đi xa đến vậy rồi, không thể dừng lại giữa chừng được.”
“Cậu không hiểu sao? Mọi chuyện không đơn giản như cậu nghĩ đâu,” Bích Ngọc đáp, giọng cô ngày càng cao. “Chúng ta đang đối mặt với những điều mà cậu chưa từng tưởng tượng.”
An Huyền cảm thấy căng thẳng giữa hai người bạn. Thái Khoa, đang đứng im lặng bên lề, quyết định lên tiếng. “Chúng ta cần bình tĩnh lại. Mỗi người có lý do riêng để vào rừng này. Nhưng nếu không đoàn kết, chúng ta sẽ không thể tìm ra sự thật.”
“Đúng vậy,” An Huyền nói, cố gắng giữ giọng mình vững vàng. “Tôi biết mọi người có nỗi sợ riêng, nhưng tôi không thể quay lại. Tôi phải tìm mẹ.”
“Đó là lý do mà tôi không hiểu,” Bích Ngọc nói, giọng cô có phần châm chọc. “Cậu không nghĩ rằng việc tìm kiếm một người đã mất tích lâu như vậy có thể dẫn đến những điều tồi tệ hơn sao?”
“Cậu có thể nghĩ gì cũng được,” Minh Tuấn nói, giọng anh có chút tức giận. “Nhưng An Huyền cần chúng ta. Cô ấy cần sự hỗ trợ, không phải những lời chỉ trích.”
“Cô ấy cần sự thật, không phải sự che chở mù quáng,” Bích Ngọc phản bác lại, ánh mắt cô đầy thách thức.
“Cô không hiểu gì cả!” Minh Tuấn quát lên. “Nếu cậu không muốn ở lại, thì hãy rời đi! Nhưng tôi sẽ không từ bỏ An Huyền!”
“Đủ rồi!” Thái Khoa cắt ngang, giọng anh lạnh lùng. “Chúng ta không thể để những mâu thuẫn này làm ảnh hưởng đến quyết định của cả nhóm. Hãy nhớ rằng, rừng này không dễ dàng tha thứ.”
An Huyền nhìn từng gương mặt của bạn bè, cảm giác như họ đang đứng trước một vực thẳm. Cô không muốn mất đi bất kỳ ai trong số họ, nhưng nỗi sợ về những điều không biết đang lớn dần trong lòng. “Tôi không muốn ai rời đi cả. Chúng ta cần nhau.”
“Vậy thì hãy thống nhất,” Thái Khoa nói. “Chúng ta vào rừng cùng nhau, tìm kiếm sự thật về mẹ An Huyền và đối mặt với mọi thứ có thể xảy ra.”
“Nhưng nếu có điều gì không ổn?” Bích Ngọc hỏi, giọng cô có phần run rẩy.
“Chúng ta sẽ đối mặt với nó,” Minh Tuấn khẳng định, ánh mắt anh kiên định. “Không có gì có thể ngăn cản chúng ta.”
An Huyền gật đầu, lòng cô tràn đầy quyết tâm. “Chúng ta sẽ không từ bỏ. Tôi cảm thấy mẹ tôi đang ở gần đây.”
Với tinh thần đoàn kết, họ bắt đầu bước vào rừng. Không khí mát lạnh bao trùm, nhưng sự lo âu vẫn đeo bám họ. Những tiếng động kỳ lạ vang lên xung quanh khiến An Huyền cảm thấy như có ai đó đang không, chúng ta sẽ không bao giờ tìm ra sự thật.”
Bích Ngọc nhìn về phía rừng sâu, “Tôi không muốn gặp những thứ mà chúng ta không thể hiểu.”
“Nhưng nếu không vào rừng, chúng ta sẽ không bao giờ biết được sự thật,” Minh Tuấn nhấn mạnh.
An Huyền gật đầu, lòng cô tràn đầy quyết tâm. Họ phải tiếp tục, dù có thể đối mặt với những điều không thể tưởng tượng nổi. Rừng này không chỉ là nơi tìm kiếm mẹ cô, mà còn là nơi khám phá những bí mật đen tối của chính họ.
Họ tiếp tục bước vào sâu hơn, nhưng không ai trong số họ có thể đoán trước những điều đang chờ đợi ở phía trước. Một cơn gió lạnh lẽo thoảng qua, như một lời cảnh báo từ bóng tối.
,
💬 Bình luận chương