Hội nghị thường ủy hôm nay có vẻ không giống ngày thường, vì đề tài thảo luận quá nhạy cảm. Từ lúc bắt đầu hội nghị thì lãnh đạo đứng đầu tỉnh ủy đã nổi nóng la mắng, điều này làm cho tâm tình mọi người rất đè nén, rất cần được thả lỏng, vì bảo trì một thái độ phù hợp như vậy cực kỳ phí cân não. Dù các vị thường ủy ngồi trong phòng cảm thấy rất mất tự nhiên, thế nhưng tất cả cũng không ai nói ra nói vào, không ai dám chạy ra ngoài hút điếu thuốc hít thở không khí, vì lúc này mặt Nhiếp Hạ Quân thật sự còn đen hơn cả đáy nồi.
- Được rồi, phê bình hay không cũng là như vậy, tôi cũng đồng ý với những nhân tuyển được khảo sát lần này, nếu nói phê bình thì người đầu tiên cần phê bình chính là chúng ta. Nhưng bài học ngày hôm nay thì chúng ta không nên tái phạm. Trưởng phòng Hứa, sau khi qua về anh cho ra một kế hoạch, cần phải nắm chặt công tác xây dựng và kiến thiết tư tưởng tác phong của các đồng chí cán bộ.
Nhiếp Hạ Quân lúc này khá tỉnh táo, lão khẽ phất tay cho trưởng phòng Hứa được ngồi xuống.
Hào Nhất Phong nhìn Nhiếp Hạ Quân lúc này đã bao phủ khí thế của mình lên khắp hội nghị thường ủy, trong lòng sinh ra chút khổ sở không nói nên lời. Lão vốn cũng có thể đứng lên phát uy như bí thư Nhiếp, thế nhưng sự việc liên quan đến Hoắc Tương Nhiễm lại chĩa đến Lâm Mộc Dương. Dù không có người xác thực điều này, thế nhưng những người ngồi nơi đây đều là hạng thâm trầm, sao không hiểu cho được? Ai sẽ là người khởi xướng trò này? Đáp án không phải quá rõ ràng rồi sao?
Lái xe của Lâm Mộc Dương đã tiếp xúc với hai mẹ con người phụ nữ kia, Lâm Mộc Dương đã đề bạt trọng dụng. Đây căn bản không là gì với người bình thường, thế nhưng đối với một vài vị quan đang trên đường leo l*n đ*nh núi thì thật sự là khóc không ra nước mắt, là một kết quả mà bất cứ kẻ nào cũng phải hối hận.
Thử hỏi mà xem, trên con đường chính trị thì có được mấy cái ba năm?
Tề Chính Hồng không mở miệng. Tuy Hào Nhất Phong đã nói lời bảo vệ Lâm Mộc Dương, hơn nữa nhìn qua thì có vẻ bảo vệ rất phong đội, nhưng Tề Chính Hồng lại biết rất rõ, Hào Nhiếp Quân rõ ràng là cúi đầu trước Nhiếp Hạ Quân trên sự việc lần này.
Ba năm không được đề bạt trọng dụng, điều này đối với một Lâm Mộc Dương cực kỳ có danh tiếng chính là sự kiện dùng đá đập chân mình. Đừng nghĩ Lâm Mộc Dương không quá lớn tuổi mà chẳn quan tâm, vì người ta ai cũng có quan hệ, có tương lai rộng, bình thường bọn họ không cần lên tiếng, công tác an phận, chỉ cần dùng năng lực của mình giải quyết vài vấn đề, như vậy sẽ làm cho người phân công quản lý cảm thấy vui vẻ, sẽ có cơ hội đề bạt. Thế cho nên Lâm Mộc Dương không cần làm gì cả, không cần cho ra thủ đoạn gì thì nhóm Hào Nhất Phong cũng có thể đẩy Lâm Mộc Dương lên làm bí thư tỉnh đoàn. Không ngờ lại phát sinh sai lầm vào thời điểm mấu chốt, bây giờ Nhiếp Hạ Quân đã nói quá rõ ràng, ý nghĩa của nó là Lâm Mộc Dương phải đợi thêm ba năm nữa.
Nhưng đó rõ ràng là những gì mà Lâm Mộc Dương tự làm ra cho mình, có thể oán hận ai được? Chỉ cần anh có chút lực nhẫn nại, đặc biệt là đối với đám cán bộ có lòng cầu tiến thì tâm tính và tố chất con người có sự tương quan cực kỳ quan trọng. Lực nhẫn nại của người ta rất khác biệt, có người rất có khả năng nhẫn nại nhưng có kẻ thì không, nếu không nhịn được chuyện nhỏ sẽ không thành chuyện lớn, nhìn từ góc độ tu thân thì rõ ràng là như vậy.
Tề Chính Hồng thật sự cảm thấy chỉ hận rèn sắt không thành thép, hắn chỉ nhấp một ngum trà mà không nói gì.
- Bí thư Nhiếp, anh xem có phải chúng ta lại phải khảo sát cán bộ để tiếp nhận vị trí bí thư tỉnh đoàn hay không?
Hứa Tiền Giang là trưởng phòng tổ chức tỉnh ủy Sơn Nam, sau khi Nhiếp Hạ Quân cho ra chỉ thị ba năm không đề bạt thì biết rằng bốn người Lâm Mộc Dương cùng nhau tranh cử vị trí bí thư tỉnh đoàn đã xong, không ai được lợi, tất cả đều bị phạt, tất cả đều bị loại bỏ. Lão trầm tư một lát, thế là khẽ lên tiếng hỏi Nhiếp Hạ Quân.
Lúc này Nhiếp Hạ Quân thật sự chỉ chờ câu hỏi như thế, lần này lão lên tiếng nói ra đề nghị và trực tiếp kết luận không thông qua các vị thường ủy khác, điều này làm lão cực kỳ vui sướng. Nhưng đây không phải là lúc lão ngủ vùi trong chiến thắng, lão thật sự rất vui vì trưởng phòng tổ chức biết gối đầu cho mình đúng lúc, thế là lão trầm mặc xuống nói:
- Còn khảo sát gì nữa? Chẳng lẽ chuyện này còn chưa đủ sao?
Lưu Truyền Thụy là bí thư nắm công tác tổ chức tỉnh Sơn Nam, lão nghe thấy bí thư Nhiếp tỏ thái độ như vậy thì không thể không mở miệng:
- Bí thư, vậy công tác ở tỉnh đoàn làm thế nào bây giờ?
- Trong đám thành viên ban ngành của tỉnh đoàn còn có người nào thích hợp không?
Nhiếp Hạ Quân khẽ nâng ly trà lên nhấp một ngụm rồi nói:
- Nếu có thì để cho anh ta phụ trách công tác của tỉnh đoàn đi.
Tất nhiên trong tỉnh đoàn sẽ còn có người, mà người kia là ai thì các vị thường ủy ngồi đây cũng rất rõ ràng, cũng ngầm hiểu lẫn nhau. Vì thế khi Tề Chính Hồng nghe thấy Hào Nhiếp Quân tỏ thái độ thì gương mặt chợt biến đổi, nếu so với Lâm Mộc Dương thì hắn thật sự càng không muốn cho đối phương chủ trì công tác của tỉnh đoàn.
- Bí thư Nhiếp, Vương Tử Quân là đồng chí có năng lực mạnh mẽ, thế nhưng dfu sao cũng mới đề bạt lên cấp phó giám đốc sở được nửa năm, nếu như bâ giờ tiếp nhận vị trí bí thư tỉnh đoàn, như vậy chỉ sợ làm cho kẻ dưới khó phục tùng.
Lúc này Tề Chính Hồng cũng không nhượng bộ, hắn mở miệng ném vấn đề lên mặt bàn.
- Chủ tịch Chính Hồng, anh không hiểu ý của tôi rồi, tôi cũng không muốn cho Vương Tử Quân là bí thư tỉnh đoàn, chỉ cho anh ta tạm thời chủ trì công tác mà thôi.
Nhiếp Hạ Quân nhìn về phía Tề Chính Hồng rồi dùng giọng thản nhiên nói.
Tạm thời chủ trì công tác? Như vậy tất nhiên không cần nhìn vào vấn đề lý lịch. Tề Chính Hồng nhìn nụ cười trên mặt Nhiếp Hạ Quân, hắn cảm thấy thật sự khổ sở. Nếu như đổi lại là người khác chủ trì công tác, hắn sẽ không tỏ ra nặng nề băn khoăn như vậy. Nhưng Vương Tử Quân thì lại khác, người này thủ đoạn mạnh mẽ, biết đâu tiến lên sẽ có nhiều trò hơn xuất hiện, đến khi đó sự việc sẽ giống như nước chảy thành sông.
Con bà nó, tiểu tử kia rõ ràng là quá trùng hợp, được làm ngư ông đắc lợi, ngồi mát ăn bát vàng, xem ra những năm gần đây vận may của con người ta thật sự rất chó má. Trong đầu chợt lóe lên ý nghĩ như vậy, Tề Chính Hồng lập tức cảm thấy buồn bực, chẳng lẽ nhưng trò kia đều có liên quan mật thiết đến một kẻ quỷ kế đa đoan như Vương Tử Quân? Như vậy cũng là quá đáng sợ rồi.
Sao lại có thể như vậy? Mình không phải đã gọi điện thoại đến sao? Đã quyết định cho đám người kia dừng lại, vì sao người phụ nữ kia còn xông vào. Lâm Mộc Dương đi tới đi lui trong phòng làm việc của mình, hắn giông như biến thành kiến bò chảo nóng, căn bản bực bội đến mức muốn chửi người.
Lâm Mộc Dương vất vả lắm mới ngồi xuống ghế, hắn cầm lấy điện thoại lên gọi đi. Khi điện thoại nối thông, hắn miễn cưỡng nặn ra nụ cười rồi khách khí nói:
- Cậu Hoa Quang phải không? Tôi là Mộc Dương, chủ tịch Hào đã quay về chưa?
- Chủ tịch Hào còn đang họp, nhưng này trưởng phòng Lâm, lúc này chuyện của anh thật sự rất khó nói, anh cần chuẩn bị tâm lý sẵn sàng, vì vừa rồi chủ tịch Hào đi với vẻ mặt thật sự không tốt.
Lâm Mộc Dương nghe thấy vậy mà gương mặt chợt run lên, hắn cố gắng áp chế tâm tình, sau đó mới vội vàng giải thích:
- Cậu Hoa Quang, làm phiền cậu giải thích vài câu trước mặt chủ tịch Hào giúp tôi, chuyện này không phải do tôi chọc ra. Nói chung là chủ tịch Hào đừng nên hiểu lầm, Lâm Mộc Dương tôi là người rất nghe lời lãnh đạo, sẽ không bao giờ làm ra những trò mưa gió trời ơi này.
- Trưởng phòng Lâm, anh cứ yên tâm, vào thời điểm phù hợp tôi sẽ nói những lời của anh với chủ tịch Hào. Nhưng lúc này tình thế trước mắt thế nào thì anh đã quá rõ rang rồi, chỉ sợ nếu tôi giải thích cho anh, chủ tịch Hào thậm chí không nghe lọt tai, chỉ sợ còn càng tô thêm đen, càng sinh ra hậu quả giấu đầu lòi đuôi. Truyện được đề bạt, đối với một người tâm tính bừng bừng như hắn thì đây thật sự giống như một hòn đá lớn đập vào đầu.
Tại sao lại như vậy? Tại sao lại như vậy? Lâm Mộc Dương không tin đây là sự thật, nhưng ý thức lại nó rõ ràng cho hắn biết, chuyện này đã không còn dư âm quay về, người bạn công tác ở khu văn phòng thường ủy này sẽ không bao giờ báo tin tức giả.
Nếu so sánh với cảnh ngộ của Lâm Mộc Dương thì ba người ở tỉnh đoàn cũng không khá hơn gì, nhưng Vương Tử Quân là kẻ không chút hy vọng, bây giờ lại là người chủ trì công tác của tỉnh đoàn, điều này làm cho Lâm Mộc Dương cực kỳ ghen ghét. Hắn dù thế nào cũng không ngờ sự việc tiến triển theo hướng không ngờ như vậy, hắn và nhóm người Tôn Trạch Hồng tranh đấu điên cuồng, kẻ chết người chết, cực kỳ ghê gớm, bây giờ lại xem như may áo cưới cho Vương Tử Quân.
"Tôi không cam lòng!"
Lâm Mộc Dương cầm lấy ly trà đập mạnh xuống đất, ly trà tử sa va chạm với nền nhà mà phát ra một âm thanh chát chúa.
💬 Bình luận chương