Lưu Truyền Thụy dùng ánh mắt đầy ẩn ý nhìn Vương Tử Quân, hỏi xem Vương Tử Quân có tính toán gì không, đúng lúc này thì chợt dừng lời, giống như đang cố ý thừa nước đục thả câu.
Ngộ tính và mẫn cảm của cán bộ trong quan trường chủ yếu là do chính mình tạo ra, không có vị lãnh đạo nào mở miệng nói ra một sự việc quá rõ ràng. Lúc này Vương Tử Quân cũng không nắm rõ ý nghĩ của phó bí thư Lưu Truyền Thụy, cũng không biết có phải là bí thư Lưu tự chủ trương hay không. Nhưng lúc này hắn cũng cảm thấy trái tìm của mình đập rất nhanh, chẳng qua hắn cố gắng biểu hiện trấn tĩnh tự nhiên, chỉ nói một câu cực kỳ khách sáo mà mọi người có thể dùng mọi lúc mọi nơi: "Phục tùng sắp xếp của tổ chức!"
Có một điều Vương Tử Quân hiểu rất rõ, đó chính là Lưu Truyền Thụy căn bản không thể nào nắm được hướng đi cá nhân của mình, cần phải thông qua bí thư tỉnh ủy, thông qua hội nghị thường ủy. Dù bản thân hắn rất tôn trọng với bí thư Lưu, thế nhưng lúc này hắn cũng không nói ra ý nghĩ thật sự của mình.
Lưu Truyền Thụy cũng xem như được kiến thức biểu hiện ông cụ non của Vương Tử Quân, lão nghe xong lời bày tỏ thái độ của Vương Tử Quân thì chỉ cười cười mà không nói gì.
...
Quế Nguyên Nhượng từ trong phòng làm việc của bí thư Nhiếp Hạ Quân đi ra, hắn cảm thấy tâm tình của mình cực kỳ uể oải, trong lòng đầy lửa giận. Hắn đi về phòng làm việc của mình với gương mặt tái nhợt, sau đó lại hổn hển hất văng ly trà trên bàn xuống đất. Thư ký đi cùng hắn vào trong phòng làm việc thấy lãnh đạo nổi giận thì sợ xanh mặt, thật sự không dám thở mạnh.
Viên thư ký này đã đi theo bên cạnh trưởng phòng Quế Nguyên Nhượng một thời gian dài, trước nay hắn luôn cực kỳ bội phục tính tình và khả năng kiềm chế của trưởng phòng Quế. Bình thường dù đối mặt với bất kỳ tình huống nào thì trưởng phòng Quế cũng sẽ biểu hiện mình là một người cực kỳ tự chủ, căn bản không bao giờ biểu hiện ra vẻ mặt, thế cho nên viên thư ký lúc nào cũng hướng về phía lãnh đạo để thầm học tập.
Ly trà bị hất xuống đất vỡ tan tành, mảnh sứ vỡ văng ra khắp nơi, bã trà cũng rơi đầy đất, phòng làm việc của Quế Nguyên Nhượng nhanh chóng trở nên dơ bẩn.
- Anh có việc gì không?
Khi viên thư ký đang định cúi người xuống thu dọn thì Quế Nguyên Nhượng chợt lên tiếng.
- Trưởng phòng Quế, Tiểu Lý...
Tên thư ký càng hoảng sợ, hắn vội vàng đứng thẳng người lên, lời nói cũng trở nên lắp bắp. Nhưng biểu hiện khúm núm của hắn càng làm cho lửa giận của Quế Nguyên Nhượng bùng lên mạnh mẽ, hăn vỗ mạnh tay lên bàn rồi chửi ầm lên:
- Cút đi, chỉ chút chuyện nhỏ nhặt cũng làm không ra hồn, ngược lại chỉ biết phá hoại là giỏi, sau này đừng bao giờ nhắc đến tên hắn trước mặt tôi nữa.
Thư ký sợ đến mức xanh mặt, hắn hoảng hốt đồng ý:
- Vâng, trưởng phòng Quế, tôi sẽ đi ngay, sẽ cho anh ta đi ngay.
Khi viên thư ký hoảng sợ bỏ đi thì trong phòng làm việc chỉ còn lại một mình Quế Nguyên Nhượng. Dù Quế Nguyên Nhượng đã phát tiết xong nhưng lưa giận trong lòng vẫn bừng bừng giống như một lò lửa cực lớn, thật sự khó thể áp chế.
- Anh là một cán bộ lãnh đạo, cần phải làm tốt công tác dạy bảo các đồng chí cung quanh mình, bây giờ ngay cả một tên lái xe cũng không quản cho tốt. đồng chí Nguyên Nhượng, anh muốn tôi nói thế nào với anh đây? Anh là một cán bộ lãnh đạo, không những chú ý lời nói và việc làm của mình, còn phải chú ý cảnh báo và dạy bảo đám người ở bên cạnh, cũng không thể mặc kệ, càng không thể bao che. Anh nói tôi nghe xem, tên lái xe kia của anh đã nói gì? Nếu lời nói kia truyền ra ngoài, người ta không nói là hắn ta lên tiếng, mà bọn họ nghĩ rằng anh ta được chính một trưởng phòng tuyên truyền như anh xúi giục lên tiếng nói bậy...
Những lời mắng của Nhiếp Hạ Quân giống như sấm sét nổ vang bên tai Quế Nguyên Nhượng, lúc này một cảm giác áp bức và lăng nhục chợt xuất hiện và xoáy lên mạnh mẽ trong lòng.
Quế Nguyên Nhượng là một trưởng phòng tuyên truyền, từ sau khi hắn nhận chức trưởng phòng tuyên truyền thì nào đã từng trải qua sự kiện nào uất ức như thế này? Nhưng bây giờ hắn không những tức giận, còn phải nhịn đau bỏ đi thứ mình thích, phải ra tay khai trừ Tiểu Lý, là một tên lái xe đi theo nhiều năm và cực kỳ trung thành với mình. Nếu như hắn không làm như vậy, rõ ràng là không bày tỏ thái độ của mình.
Không dễ dàng tìm một tên lái xe phù hợp, hơn nữa tên kia đã đi theo Quế Nguyên Nhượng từ cơ sở đến cơ quan tỉnh, đã biết quá nhiều thứ về hắn. Nói một câu đúng sự thật, lái xe Tiểu Lý kia cũng không khác gì một thư ký của hắn, chưa nói đến chuyện công, dù là chuyện liên quan đến gia đình, cũng không phải là Tiểu Lý chạy ngược chạy xuôi xử lý sao? Những hôm tuyết rơi lớn, đối phương cũng không gọi điện thoại mà đến chờ từ sớm, nhanh chóng chở lãnh đạo đi làm giữa trời giá rét.
Vì vậy mà Quế Nguyên Nhượng muốn giải thích vài lời cho Tiểu Lý trước mặt bí thư Nhiếp Hạ Quân, thế nhưng vào đúng thời điểm quan trọng thì lý trí nói cho hắn biết là mình nên dừng lại. Thế cho nên hắn thật sự không có được dũng khí bảo vệ cho tên lái xe của mình.
Lúc đó Quế Nguyên Nhượng thật sự rất căm hận nhưng cũng chỉ có thể mở miệng phê bình chính mình, lại nhận lỗi mình dạy bảo thuộc hạ không nghiêm, sau khi quay về sẽ khai trừ tên lái xe không nói năng không biết giữ miệng kia. Đồng thời hắn cũng chủ động nói rằng sẽ xin lỗi Vương Tử Quân, nhưng Nhiếp Hạ Quân lại ngăn cản, nhưng điều này cũng không làm cho cảm giác tức giận điên cuồng trong lòng hắn được giải trừ.
Lái xe của mình bị đánh trước mặt mọi người, bây giờ mình lại phải khai trừ tên lái xe này, điều này có nghĩa là gì? Bị người ta cho một tát, đạp cho một cái, ngược lại còn đứng lên nghiêm mặt nói lời xin lỗi, hơn nữa lại xin lỗi với tư thế thấp kém, khoanh tay khoanh chân để người ta thông cảm.
Sự việc này truyền ra ngoài, người ngoài sẽ không nghĩ rằng đó là sai lầm của Tiểu Lý, lại cho rằng Quế Nguyên Nhượng hắn là kẻ không có bản lĩnh. Một thường ủy tỉnh ủy lại để cho một tên phó bí thư chủ trì công tác tỉnh đoàn đè đầu cưỡi cổ, bi người ta ỉa lên đầu, sau đó còn phải lau đít cho người ta, còn sự việc nào uất ức hơn?
- Vương Tử Quân, chuyện này, tôi sẽ không để yên.
Quế Nguyên Nhượng đấm thật mạnh lên bàn, bộ dạng nghiến răng nghiến lợi căm hận. Lúc này cơn giận trong người hắn thật sự cực kỳ mạnh mẽ, cơ thể bành trướng, hắn đột nhiên cảm thấy máu huyết ngưng trệ, trái tim chết lặng, linh hồn như bay ra khỏi cơ thể. Hắn cảm thấy chính mình giống như một chiếc lá cây đang bay giữa không trung mà không còn chút năng lực chống đỡ, chỉ cần một làn gió nhẹ thổi lên cũng đủ cuốn hắn vào vực sâu không đáy.
Trái tim của Quế Nguyên Nhượng co bóp dữ dội, hắn đi vào trong phòng xép ở phía sau với bộ dạng không còn chút sức lực, sau đó ngẩng đầu nhìn mình trong gương. Trong đó là một người đàn ông với gương mặt tiều tụy, vẻ mặt cực kỳ mỏi mệt, hắn thật sự không tin đó là mình, nói thật là hắn chưa từng thấy mình rơi vào tình cảnh chán nản đến mức độ như thế này. Vì thế hắn mở vòi nước, dùng nước lạnh rửa sạch gương mặt của mình.
Khi Quế Nguyên Nhượng dần quay về với hiện thực, hắn chợt sinh ra cảm giác phục hồi trở lại sau một trạng thái sa sút tinh thần cực kỳ khủng khiếp. Hắn hối hận vì sao mình lại có hành động như vậy, không có việc gì lại chọc vào một kẻ sát tinh như thế. Truyện được phải tán dương:
- Tuyệt diệu, thật sự rất khéo, chỉ là một câu cực kỳ đơn giản nhưng lại có thể giết người trong vô hình.
Nếu dùng thủ đoạn thế này công kích Vương Tử Quân sẽ không thu được hiệu quả mong muốn, thế nhưng một câu "lựa chọn biện pháp, chọn lựa thủ đoạn để ngăn chặn loại sự việc như vậy phát sinh" lại có tác dụng cực lớn. Chỉ cần làm cho công tác đưa "giáo viên tình nguyện" xuống nông thôn bị bỏ dở giữa chừng, như vậy thì Vương Tử Quân chỉ ngồi đó chờ bị ngáng chân mà thôi. Anh không phải mượn hạng mục kia để tìm chiến tích sao? Nếu hạng mục đó bị triệt tiêu, như vậy thì làm chó gì có chiến tích? Tất cả chỉ là một dấu chấm tròn mà thôi. Nếu như có thể lợi dụng cơ hội điều người đến nhận công tác ở tỉnh đoàn, như vậy sẽ càng hoàn mỹ.
- Chủ tịch Tề thật sự nhìn xa trông rộng làm cho người ta bội phục, có thể rút kinh nghiệm xương máu vào những lúc phát sinh sai lầm, lại có ý nghĩ tổng kết cao độ. Biết sai thì sửa, đây mới chính là thái độ nhận sai lầm tốt nhất.
Quế Nguyên Nhượng cuối cùng cũng là lãnh đạo có xuất thân công tác tuyên truyền, sau khi nói vài câu đường hoàng đã nhanh chóng liên hệ sự việc lần này với khẩu hiệu tuyên truyền.
Tề Chính Hồng chỉ hừ lạnh một tiếng, khóe miệng hếch lên. Hắn thật sự có chút xem thường thái độ của Quế Nguyên Nhượng, nhưng dù sao thì Quế Nguyên Nhượng cũng là thường ủy tỉnh ủy, dù vi trí hiện tại không quá quan trọng nhưng dù sao cũng có một phiếu ở hội nghị thường ủy. Đồng thời sau này Tề Chính Hồng còn cần Quế Nguyên Nhượng làm một đồng minh của mình, làm cho mình vài việc. Vì đối phương có một phiếu khá quan trọng trong hội nghị thường ủy, thế cho nên Tề Chính Hồng cũng không muốn gây khó khăn cho Quế Nguyên Nhượng ở phương diện này.
- Trưởng phòng Quế, chuyện này tốt nhất nên liên hệ với bí thư Nhiếp, dù sao anh ấy cũng là lãnh đạo tỉnh ủy.
- Tôi hình như không thích hợp để ra mặt.
Quế Nguyên Nhượng có chút do dự, vẻ mặt hắn có chút biến đổi, sau đó khẽ nói với Tề Chính Hồng.
Quế Nguyên Nhượng nói câu không thích hợp ra mặt, tất nhiên Tề Chính Hồng hiểu nó có ý nghĩa gì. Hắn thầm cảm khái Vương Tử Quân ra tay sắc bén, đồng thời lúc này tâm tư muốn đả kích Vương Tử Quân lại tăng tiến vài phần.
- Trưởng phòng Quế, nếu anh cẩm thấy mình không tiện ra mặt ở phương diện này, như vậy có thể nhờ anh Hà Giảng Ma, anh ấy là phó bí thư chủ khảo khối tuyên truyền, anh ấy mở miệng là rất tốt.
Tề Chính Hồng chưa từng có ý nghĩ ép buộc Quế Nguyên Nhượng, nhưng hắn lại ném củ khoai lang nóng lên người bí thư Hà, sau đó nói tiếp:
- Nhưng anh là một trưởng phòng tuyên truyền cũng phải đi theo, anh đi kết hợp thân phận của hai người, như vậy mới có độ nặng để bí thư Nhiếp suy xét vấn đề.
- À, anh nói đúng, việc này cũng không nên chậm trễ, tôi sẽ đi tìm bí thư Hà ngay.
Những nếp nhăn trên trán Quế Nguyên Nhượng đã giãn ra, hắn đứng lên khỏi ghế sa lông, sau đó nói lời cáo từ với Quế Nguyên Nhượng, lại vội vã đi ra ngoài.
Tề Chính Hồng tiễn Quế Nguyên Nhượng đi đến cửa, sau đó xoay người đi về phía bàn làm việc của mình. Hắn dừng lại một lát, sau đó nhấc điện thoại gọi ra ngoài:
- Alo, chủ tịch Hào phải không, tôi là Chính Hồng, anh có rảnh không, tôi có chuện cần báo cáo với anh.
Vương Tử Quân nhận được điện thoại của bí thư Nhiếp Hạ Quân khi đang cùng bàn luận công tác với Tôn Trạch Hồng trong phòng làm việc. Hắn nhìn dãy số gọi đến, thế là vung tay với Tôn Trạch Hồng rồi đi ra ngoài hàng lang.
- Alo, Tử Quân à, bây giờ cậu đang ở đâu?
Nhiếp Hạ Quân nói rất bình tĩnh, thật sự không nghe được chút cảm tình nào.
- Bí thư Nhiếp, tôi đang ở trong phòng làm việc.
Vương Tử Quân thầm suy đoán ý nghĩa cuộc gọi của Nhiếp Hạ Quân, lại dùng giọng cung kính nói.
- Tốt lắm, mười phút sau cậu đến phòng làm việc của tôi một chuyến.
Nhiếp Hạ Quân nói xong thì cúp điện thoại, cũng không cho Vương Tử Quân thời gian phản ứng.
Nhiếp Hạ Quân tự mình gọi điện thoại đến chứng tỏ sự việc không đơn giản, Vương Tử Quân thầm suy đoán xem rốt cuộc là chuyện gì, sau đó đi về phía khu văn phòng thường ủy tỉnh ủy.
Nhiếp Hạ Quân là một bí thư tỉnh ủy, ngoài phòng làm việc luôn có không ít người chờ được tiếp kiến, nhưng vì trước đó bí thư Nhiếp đã có thông báo vì vậy Vương Tử Quân cũng không chờ lâu ở phòng thư ký bên ngoài, hắn nhanh chóng đi vào phòng.
- Tử Quân đến rồi đấy à? Mau ngồi đi.
Nhiếp Hạ Quân ngồi phê duyệt văn kiện trên một chiếc ghế rộng thùng thình, chiếc kính lão gác lên mũi càng làm cho bí thư có thêm vài phần già lão.
Vương Tử Quân cười một tiếng đáp ứng rồi ngồi xuống đối diện với Nhiếp Hạ Quân. Lúc này Nhiếp Hạ Quân đặt kính lão xuống:
- Cả đời không phải dùng kính, không thể ngờ đến lúc già lại phải sử dụng nó.
Tuy có quan hệ không tệ với Nhiếp Hạ Quân, thế nhưng đối với những lời thế này thì Vương Tử Quân lại lý trí chọn phương án chỉ mỉm cười mà không trả lời. Dù sao thì Nhiếp Hạ Quân cũng là bí thư tỉnh ủy, bí thư có thể nói mình già, thế nhưng người khác, đặc biệt là thuộc hạ của lão, dù có thân cận đến mức nào cũng không nên tiếp tục chủ đề này, chỉ có thể nhanh chóng ném nó đi xa mà thôi.
- Tử Quân, cậu xem cái này.
Nhiếp Hạ Quân cũng chỉ là có chút cảm khái, tất nhiên cũng sẽ không tiếp tục nói mình già lão. Sau khi thấy Vương Tử Quân ngồi xuống thì tiện tay đưa đến một phần báo chí.
Vương Tử Quân tiếp nhận tờ báo trong tay của Nhiếp Hạ Quân, thấy một bài viết được chưa chỉ tay thẳng mặt chửi mắng thì chưa sắc bén sao?
- Tử Quân, chuyện này không chút liên quan đến cậu, nhưng bây giờ có người muốn dùng nó để gây sóng gió, cậu cũng không thể không coi trọng nó. Vừa rồi phó bí thư Hà đã đến trao đổi ý kiến với tôi, anh ấy cảm thấy trước khi xử lý thật tốt chuyện này, cách tốt nhất chính là ngăn chặn những chuyện như thế này tiếp tục phát sinh.
Nhiếp Hạ Quân lấy một gói thuốc từ trong hộc bàn, chỉ khẽ cầm trong tay, cũng không rút thuốc châm lửa.
💬 Bình luận chương