Vụ trưởng Lý quay đầu nhìn sang, khi thấy gương mặt của người đàn ông trung niên thì không khỏi kinh hoảng.
Vì sao lại gặp lãnh đạo của mình ở đây?
Lúc này bộ trưởng Trần có thế đứng rất nhã nhặn, hai cánh tay giao vào nhau, hai vai cân bằng, mái tóc đen bóng, đầu hơi nghiêng về phía trước, gương mặt có biểu hiên khó lường, làm cho người ta nhìn vào mà khó thể nào dự đoán được cảm xúc của lãnh đạo vào lúc này.
Nếu nhìn qua thì thấy gương mặt lãnh đạo giống như một khối bông vải, không chói mắt, khá dịu nhẹ và thực chất, vụ trưởng Lý trước nay chưa từng trông đợi mình nhìn vào gương mặt lãnh đạo mà tìm ra chút dấu hiệu nào khác. Nếu gương mặt kia cho ra chỉ thị, dù thế nào cũng là khó tưởng, nếu hắn là người tiếp nhận chỉ thị thì lúc nào cũng sẽ phấn chấn lên tiếng: Vâng, tôi biết rồi. Đây là quy củ, không chần chừ, do dự, không hỏi này nọ, thể hiện trí tuệ và thậm chí là tương lai của cấp dưới.
Lý Xuân Hoa bị gương mặt nghiêm nghị kia làm cho hoảng hốt, cảm giác say cũng đã mất đi hơn phân nửa, hắn tranh thủ buông tay Vương Tử Quân ra rồi đi về phía người đàn ông trung niên kia dùng giọng nịnh nọt nói:
- Thứ trưởng Trần, anh cũng đến dùng cơm à?
- Ừ, anh làm gì vậy?
Người đàn ông trung niên nhìn thoáng qua ly rượu trên tay Lý Xuân Hoa, sau đó dùng giọng ôn hòa mà nghiêm túc nói:
- Rượu là thứ ảnh hưởng sức khỏe, không uống được thì đừng uống, cứ phải ép nhau uống vậy sao?
Đám người Tiết Diệu Tiến đứng bên cạnh thấy vụ trưởng Lý bị người ta lên tiếng dạy bảo, thế là thầm đoán người kia chính là thủ trưởng của vụ trưởng Lý. Dù bọn họ thật sự có tâm tư muốn tiến lên làm quen với lãnh đạo, thế nhưng nhìn thấy tình cảnh vụ trưởng Lý bị vị lãnh đạo kia dạy bảo không dám nói lời nào, bọn họ cũng không dám tiến lên thực hiện nguyện vọng của mình.
- Thứ trưởng Trần, tôi chỉ cảm thấy rất hợp ý với chủ tịch Vương, thế nên...Muốn cùng chủ tịch Vương kết nối tình cảm một chút.
Lý Xuân Hoa tuy có chút lắp bắp nhưng phản ứng lại rất nhanh, hắn vừa kiếm cớ vừa nói:
- Hôm nay người dưới quê lên đây mời rượu cho nên tôi có chút vui vẻ quá lố, bộ trưởng Trần, tôi có chút thất thố, trở về tôi sẽ làm kiểm điểm.
- Cũng không cần kiểm điểm, đồng hương đến thì uống nhiều một chút cũng là bình thường, nhưng phải nhớ kỹ, uống cũng vừa phải thôi.
Bộ trưởng Trần nhìn thoáng qua Lý Xuân Hoa đang cầm ly rượu lớn, ánh mắt vẫn rất rét lạnh.
Vương Tử Quân lúc này mới chợt nhớ, Mạc Tiểu Bắc hình như có một người dượng là thứ trưởng bộ tài chính. Hắn nhìn bộ dạng khúm núm nịnh nọt của vụ trưởng Lý, hắn nghĩ rằng vị thứ trưởng Trần này chắc chắn là dượng của Mạc Tiểu Bắc.
- Bố, con thấy anh ấy căn bản không phải muốn mời rượu anh rể, cầm một cái ly lớn như vậy, rõ ràng là muốn làm khó anh rể.
Trần Xuân Nham cũng không có gì cố kỵ, sau khi xác định thân phận của Vương Tử Quân thì tất nhiên sẽ sinh ra một cảm giác thân cận theo bản năng, nàng khẽ nói bên tai thứ trưởng Trần.
Trần Xuân Nham cảm thấy đối phương cầm theo một ly rượu lớn như vậy rõ ràng để ép anh rể mình, đây là hành vi tuyệt đối không thể bỏ qua. Nàng là một người rất hâm mộ Mạc Tiểu Bắc, thế cho nên sẽ không thể nào tha thứ cho tình huống như vậy.
Lý Xuân Hoa tuy không biết thân phận của Trần Xuân Nham, thế nhưng một tiếng gọi "bố" của cô nàng đã biểu hiện thân phận quá rõ ràng. Lúc này hắn cầm ly rượu với bộ dạng luống cuống, lại nghe được lời giật dây của Trần Xuân Nham, trên trán vã một tầng mồ hôi dày đặc.
- Điều này...Điều này...
- Chào thứ trưởng Trần, tôi là bí thư thị ủy thành phố Đông Bộ tỉnh Sơn Nam, là Tiết Diệu Tiến. Vừa rồi thành phố Đông Bộ chúng tôi uống rượu vui vẻ, đều dùng ly lớn, vừa rồi vụ trưởng Lý dùng ly này để rót rượu cho tôi.
Khi Lý Xuân Hoa đang cực kỳ xấu hổ thì Tiết Diệu Tiến đứng ở bên cạnh đã đi ra hóa giải.
- Thật sự là như vậy sao? À, xem ra các anh cũng thật sự rất hào sảng.
Thứ trưởng Trần có thể đi đến vị trí hiện tại cũng không phải là người thường, hắn dùng ánh mắt nhàn nhạt nhìn qua Lý Xuân Hoa rồi thản nhiên nói. Truyện được gặp người đàn ông làm cho mình động lòng. Nàng lúc này đã hơn hai mươi thế nhưng vẫn là cô độc. Vương Tử Quân có lẽ đã quên nàng, có lẽ đã không cần nàng, dù thế nào thì người này cũng làm nàng rơi vào tình huống không thể kiềm chế được. Điểm chết người là nàng không cảm thấy như vậy, thậm chí cho rằng cuộc sống của mình nên là như thế. Ban ngày nàng bận rộn công tác, ban đêm nàng về nhà, cảm nhận khí tức của người đàn ông mà mình yêu, yên lặng chịu đựng nổi đau, dư vị của nó là thế nào? Ai có thể hiểu được cảm giác của nàng chứ?
"Lần sau gặp mặt phải cho anh ấy một bài học!"
Y Phong thầm an ủi mình, cảm giác buồn phiền chợt nổi sóng trong lòng.
- Y Phong, em đang giận ai vậy? Nói cho chị biết người chọc giận em là ai, chị sẽ giúp em thu thập hắn.
Khi Y Phong còn đang thất thần suy nghĩ lung tung thì một người phụ nữ hơn bốn mươi tuổi đi vào, nàng cười ha hả xuất hiện sau lưng Y Phong.
Người phụ nữ này có bộ dạng bình thường, ăn mặc theo kiểu phụ nữ Trung Đông nhưng toàn thân lại bùng lên cảm giác thông minh tháo vát và mạnh mẽ.
Y Phong thấy người phụ nữ kia đi đến thì mỉm cười chào hỏi:
- Chị Triệu, còn chưa tan tầm sao?
- Đang chuẩn bị tan tầm, đột nhiên có một bữa tiệc, thế là thôi không về nữa, đến đây rủ em đến tham gia cho vui.
Người phụ nữ kia ngồi xuống đối diện với Y Phong rồi cười ha hả nói.
Y Phong đã sớm dưỡng thành thói quen đối với những lời mời cơm của chị Triệu. Nàng tiếp xúc khá nhiều với chị Triệu trong lúc công tác, hơn nữa hai người đều đi ra từ huyện Hồng Bắc, thế nên quan hệ càng thêm thân cận. Y Phong lúc này cũng không có hứng thú ăn cơm, thế là nàng khoát tay nói:
- Chị Triệu, cảm ơn ý tốt của chị, thế nhưng hôm nay em thấy hơi mệt, thật sự không đi được.
- Y Phong, tuổi của em nên chơi nhiều hơn, nếu cứ suốt ngày buồn bực ở nhà thì sớm muộn gì cũng sinh bệnh. Nhanh, đi cùng chị cho vui, dù sao cũng không có quá nhiều người, đều là đồng hương huyện Hồng Bắc, làm quen vài người cũng không có gì xấu.
Chị Triệu nói rồi đứng lên khỏi ghế:
- Quyết định như vậy đi, chị còn phải về làm cơm cho chồng, sau đó gặp mặt rồi nói chuyện sau.
Chị Triệu nói rồi nhanh chóng chạy ra ngoài.
Tiệc họp mặt đồng hương huyện Hồng Bắc ở thành phố Giang Thị, cũng không biết là nhà giàu nào mời khách. Dù Y Phong không quá thích thú những tình huống thế này, nhưng nếu gặp mặt và làm quen đồng hương ở thành phố Giang Thị, sau này có thể giúp đỡ nhau trong công tác.
Đi tham gia bữa tiệc gặp mặt như vậy cũng chẳng có gì là không được, Y Phong thầm hạ quyết tâm, thế là xách túi khóa cửa và chuẩn bị rời đi.
Lúc này toàn án nhân dân tỉnh cũng không còn mấy người, Y Phong đi trên hành lang, âm thanh giày cao gót gõ xuống nền khá chấn động. Khi đẩy xe của mình ra khỏi nhà gửi xe, Y Phong chuẩn bị đến trung tâm thương mại đi dạo một chút. Tuy nàng rất không muốn về nhà, thế nhưng đến tết có ai không về tụ họp với gia đình chứ?
- Tút tút tút...
Khi Y Phong đang rụt cổ lại trong gió rét thì tiếng kèn xe vang lên sau lưng. Nàng nghe thấy tiếng kèn chói tai như vậy thì có chút mất hứng, thiếu chút nữa thì nổi giận. Nhưng nàng vẫn cố gắng áp chế cơn giận, lại đi sát vào lề đường bên phải.
- Tút tút tút...
Y Phong cho rằng chiếc xe hơi kia sẽ chạy vụt qua, không ngờ tiếng kèn xe vẫn vang lên. Lúc này nàng rất căm tức, nàng quay mặt lại nhìn, đúng lúc thấy được một gương mặt thân quen.
Y Phong nhìn gương mặt vừa lạ lẫm vừa quen thuộc kia mà cảm thấy có chút chua xót, nước mắt thiếu chút nữa đã chảy tràn, nàng sững sờ đứng bên đường mà căn bản mất đi phản ứng.
- Cô gái ngốc, mau lên xe.
Vương Tử Quân cũng không chờ Y Phong phản đối, hắn bước xuống, khóa xe của nàng lại, sau đó lại kéo Y Phong vào trong chiếc xe của siêu thị Quân Thành.
- Sao anh đã quay lại rồi? Không phải lúc này lãnh đạo đang rất bận rộn sao?
Y Phong nhìn Vương Tử Quân đeo kính râm màu đen, trong lòng không khỏi sinh ra cảm giác chua xót.
Vương Tử Quân thấy Y Phong có chút thương cảm, hắn cố tình muốn trêu chọc nàng, thế là dùng giọng thoải mái nói:
- Anh vừa mới đến thành phố Đông Bộ, còn chưa quen thuộc tình huống, ở lại cũng không giúp được gì mà còn gây ra phiền toái, vì vậy anh trực tiếp xin nghỉ quay về.
- Hừ, anh xin nghỉ thì nói xin nghỉ, đặt ra đủ lý do đạo mạo như vậy làm gì?
Y Phong tuy dùng giọng hung hăng nói nhưng ý nghĩa quan tâm trong lời nói lại bùng phát ra ngoài rất mãnh liệt.
Vương Tử Quân nhìn bộ dạng giận dỗi của Y Phong thì trong lòng không khỏi sinh ra cảm giác ấm áp. Hắn cũng không lái xe, chỉ dùng ánh mắt chăm chú nhìn nàng, giống như dù có nhìn thế nào cũng sinh ra cảm giác không đủ.
- Đừng nhìn em như vậy chứ?
Y Phong khẽ đẩy Vương Tử Quân rồi mỉm cười nói.
- Không phải anh sợ em quá lo nghĩ cho anh sao? Hừ, xem ra lòng tốt bị chà đạp mất rồi.
Vương Tử Quân giúp Y Phong đeo dây an toàn, sau đó khởi động xe.
- Đừng chạy về phía bên kia, chúng ta đi chợ mua thức ăn, làm cái gì ăn cái đã.
Y Phong chỉ về phía trước, gương mặt tươi như hoa, nàng khẽ nói với Vương Tử Quân.
💬 Bình luận chương