Nhâm Xương Bình nói ra ba chữ kia thì thật sự cảm thấy tỉnh táo trong cơn say, thầm kinh hoảng, thầm mắng mình quá thả lỏng, ở địa điểm thế này lại nói ra chuyện giấu kín trong lòng.
Sở dĩ Nhâm Xương Bình nói ra huyện Đằng Nhạc cũng không phải vì ngày mai Vương Tử Quân sẽ dẫn theo tổ điều tra xuống huyện Đằng Nhạc. Tuy hắn không biết Vương Tử Quân sẽ xử lý vụ một trăm ngàn héc ta táo này như thế nào cho tốt, thế nhưng tất cả tâm tư của hắn thật sự không phải đặt trên phương diện này.
- Bí thư Nhâm, tôi thật sự bội phục ngài, ngài thật sự quá thần thông. Bạn đang xem truyện được như ý nguyện.
Nhâm Xương Bình khẽ gật đầu, hắn dùng ánh mắt cực kỳ có ẩn ý nhìn thoáng qua Tề Vi Vi, sau đó nói:
- Giám đốc Tề, có một số việc chính mình cần phải tranh thủ. Ngày mai chủ tịch Vương sẽ xuống huyện Đằng Nhạc điều tra vê một trăm ngàn héc ta táo, nếu nông dân đã muốn phá táo trồng cây lương thực, như vậy phải can đảm nói với chủ tịch Vương. Có câu đủ nhân tâm thì Thái Sơn cũng phải di dời, chỉ cần nông dân không muốn tiếp tục phát triển cây táo, như vậy huyện Đằng Nhạc cũng không còn thích hợp trồng táo. Tôi tin tưởng chủ tịch Vương sẽ nhập gia tùy tục, sẽ xuất phát từ tình hình thực tế mà thay đổi giống cây trồng. Làm quan đứng đầu thì phải cố gắng tạo phúc cho địa phương, ít nhất cũng phải làm vài việc hiện thực để giúp ích cho nhân dân, có phải không?
Tề Vi Vi chợt sững sờ, nàng đã từng nghe nói đến vị phó chủ tịch thường vụ trẻ tuổi kia, nhưng lúc này nàng lại nghe thấy vị bí thư thị ủy tương lai nói về phó chủ tịch thường vụ mà có chút ghen tuông thì phải?
Tuy Tề Vi Vi nghĩ như vậy nhưng trên mặt lại treo nụ cười, nàng cũng không phải là phàm nhân, sau khi trầm ngâm một lát thì hiểu ý của chủ tịch Nhâm. Nàng cũng không tiếp tục do dự mà dùng giọng đầy nụ cười nói:
- Bí thư Nhâm, ngài nói như vậy thì tôi cũng thay mặt nhân dân trong xã nói lời cảm tạ. Những năm qua tôi vẫn muốn làm chút chuyện tốt cho nhân dân, chỉ là mãi mà không tìm được biện pháp, bây giờ nghe được lời chỉ điểm của bí thư Nhâm, thật sự xem như một ngọn lửa bùng cháy cuối đường hầm.
- Bí thư Nhâm, tôi mời ngài một ly, nếu ngày mai nhân dân huyện Đằng Nhạc có thể được làm theo ý nguyện, có thể tìm ra phương pháp làm giàu mới, tât cả đều nhờ vào câu nói kia của ngài.
Tề Vi Vi nâng ly rượu lên, trịnh trọng nói với Nhâm Xương Bình.
💬 Bình luận chương