Vì thế Y Phong nhiều năm sống ở thành phố nhưng trong đầu vẫn luôn có hình ảnh đồng ruộng vàng óng, nông trại bập bùng khói bếp, dòng suối trong vắt, vườn trái cây thơm ngát, những người phụ nữ và trẻ nhỏ líu ríu nói chuyện với nhau trên xe ba bánh trong huyện thành.
Y Phong luôn có nổi nhớ khó phai với huyện thành quê mình, mùa xuân nàng thường đi thăm thú vài nơi, đến cánh rừng rậm rạp, dòng suối tung hoành. Mỗi khi hòa vào không gian miền quê thì nàng cảm thấy tất cả cảm giác khác lạ biến mất, chính mình giống như biến thành màu xanh; vào mùa thu thì ngoại thành cũng rực rỡ hẳn lên, tầm mắng thật sự thông thoáng khoáng đạt làm cho người ta sinh ra cảm giác như đặt chân vào vườn địa đàng. Đến tối về nhà nói chuyện với mẹ, Y Phong luôn nói rằng sau này mình se về huyện thành sinh sống, bầu không khí cuộc sống nơi đây thật sự làm cho người ta say mê.
Mẹ luôn nói với Y Phong rằng, con ở vài ngày thì mới lạ thích thú; nhưng con thử ở cả đời người, sẽ cảm thấy nó rất đơn điệu. Căn cứ vào lời nói thì hiểu rõ ý nghĩ của mẹ nàng: Đó là con gái đã cô đơn quá lâu, nói bóng gió khuyên nàng nên tìm một người bạn tình.
Y Phong chợt kinh hoảng, nàng hoảng hốt nhận ra rằng nguyên nhân nàng mong chờ quay về cuộc sống năm xưa chính là điểm này: Trong lòng nàng vô cùng lưu luyến khoảng thời gian cùng với Vương Tử Quân ở dưới nông thôn. Thế là nàng lại ảm nhận được cảm giác cô độc đau thương của mình, trong mắt người đang yêu có một bí mật không thể nào hiểu được, thế nhưng chỉ mình nàng không ý thức được Vương Tử Quân lại có độ nặng lớn như vậy với mình.
Đã nhiều năm qua Y Phong biết rõ tình cảm nảy mầm trong người mình, hơn nữa nó đã cực kỳ sâu sắc, dù thế nào cũng khó thể nào ném đi được. Dù đã đến tuổi kết hôn từ lâu, thế nhưng nàng vẫn là như vậy, vẫn giống như chưa có gì trong mắt mọi người. Nàng còn chưa có chuẩn bị để làm mẹ, dù nàng khát vọng có con với người đàn ông của mình, nếu có con thì xem như cũng là vấn đề bình thường mà thôi.
Y Phong ngẩng đầu nhìn ánh mắt lạnh lùng của Vương Tử Quân, nàng thì thào ngập ngừng nói:
- Tử Quân, em sợ, em sợ anh không muốn đứa bé này...
Y Phong nói ra những lời như vậy mà tinh thần giống như bi rút đi sạch sẽ, nàng vô lực nằm trong lòng Vương Tử Quân, giống như năm xưa hai người ở huyện Lô Bắc. Truyện được động vào, anh sẽ không bao giờ để cho em đi đâu cả.
Một câu nói cực kỳ khí phách của Vương Tử Quân làm cho Y Phong vừa mới bình phục lại cảm xúc đã bắt đầu cảm thấy nước mắt lưng tròng, nàng sao không muốn cùng người đàn ông của mình gắn bó cả đời được? Nhưng lúc mình cô đơn bóng chiếc mới thật sự là đáng sợ. Đồng thời nàng cũng lo lắng về đứa con trong bụng, tương lai ai sẽ là người cho con mình một tương lai phát triển tốt? Nàng nghĩ đến vấn đề như vậy mà cảm giác ai oán trong lòng thật sự khó thể nào tiêu tan cho được.
💬 Bình luận chương