Nhưng trước nay Đảng Hằng căn bản chưa từng bày ra cái giá của một thường ủy thị ủy, hai người Thái Nguyên Thương và Đảng Hằng liên hệ với nhau cực kỳ thuận lợi, điều này không khỏi làm cho Thái Nguyên Thương cảm thấy bội phục. Trong lòng Thái Nguyên Thương, dù giả vờ liên hệ hay thật tình liên hệ cũng như nhau, bây giờ hắn không hy vọng Đảng Hằng ảm đạm rớt đài, nhưng lúc này có ai có thể cản được sự thật là Đảng Hằng sẽ phải đi?
Đảng Hằng cúi đầu rời khỏi phòng làm việc của bí thư Đổng, lúc này tâm tình của hắn rất bức bối, nguyên nhân không phải là Đổng Quốc Khánh có câu trả lời không thuyết phục, không cho ra đáp án hắn cần, mà căn bản chính là cú điện thoại của vợ.
Đảng Hằng nghĩ đến giọng điệu vốn dịu dàng hòa nhã của vợ, trong lòng chợt bùng sóng. Lúc bắt đầu hắn còn nhẫn nại vì mình có lỗi, thế nhưng cuối cùng lại không nhịn được phải ồn ào một trận.
- Ly hôn! Truyện được tốt.
Trần Trạch Bân dù biết Đảng Hằng sẽ phải đi, thế nhưng càng là lúc này hắn càng không dám đắc tội với Đảng Hằng. Dù sao lúc này Đảng Hằng còn là thư ký trưởng, là lãnh đạo trực tiếp của mình, hơn nữa còn là thường ủy thị ủy. Tuy đối phương sắp bị đẩy đi, thế nhưng bây giờ nếu muốn làm khó chính mình, chỉ sợ chính mình khó thể nào tránh né đi đâu được.
Vì thế mà Trần Trạch Bân thật sự đặt tư thái của mình xuống rất thấp;
- Thư ký trưởng, không làm tốt công tác quản lý hồ sơ chính là trách nhiệm của tôi, thật sự là tôi công tác còn chưa suy xét được toàn diện. Ngài yên tâm, tôi nhất định sẽ sửa chữa sai lầm, sẽ chú trọng công tác quản lý hồ sơ.
"Nhất định sẽ chú trọng công tác quản lý hồ sơ!"
Trần Trạch Bân vừa nói vừa thầm mắng một câu, cái quái gì mà quản lý hồ sơ? Hừ, bình thường chẳng ai thèm chú ý đến vấn đề này, bây giờ chuyện lớn còn chưa qua, sao lại đề cập đến chuyện nhỏ này làm gì?
Đảng Hằng gật đầu nói:
- À, Trạch Bân, anh nhận thức như vậy là rất tốt. Văn phòng thị ủy chúng ta chính là trái tim của cả thành phố, dù là công tác gì cũng phải được thực hiện cực kỳ cẩn thận. Tôi cũng biết rõ anh quản lý văn phòng thị ủy và rất bận rộn, rất nhiều thứ căn bản là quá bận rộn và cũng không có thời gian chú ý đến.
"Thư ký trưởng Đảng xem như nói một câu tiếng người!"
Trần Trạch Bân tuy nghĩ như vậy nhưng cũng không dám nói ra khỏi miệng, hắn nhanh chóng chặn lại:
- Thư ký trưởng Đảng vừa rồi phê bình rất đúng, là tôi có vấn đề trong công tác phối hợp, sau này nhất định sẽ sửa lại, sẽ không để ảnh hưởng đến thể diện của lãnh đạo.
- À, Trạch Bân, thật ra tôi cũng không phải phê bình anh, nhưng sự việc đều là bị ép. Anh cũng muốn làm tốt công tác của văn phòng thị ủy, điều này là tôi hiểu rõ. Công tác quản lý hồ sơ không được tốt, chẳng phải vì nguyên nhân không có người sao? Thế này đi, tôi sắp xếp cho anh hai người, anh cần phải dùng người đúng chỗ để nắm bắt thật tốt công tác này.
Đảng Hằng nói rồi báo ra hai cái tên.
Trần Trạch Bân nghe hai cái tên mà Đảng Hằng nói ra, sau khi suy xét một chút thì xem như hiểu có chuyện gì xảy ra. Hai người này chính là những kẻ nổi tiếng lắm miệng và không chú ý ăn nói trong văn phòng thị ủy, không có việc gì chỉ thích bàn luận lung tung. Bây giờ Đảng Hằng sinh chuyện, bọn họ càng bàn luận mạnh mẽ và không xem ai ra gì. Xem ra sự việc đã rơi vào tai Đảng Hằng, xem như thư ký trưởng Đảng đã bị chọc giận.
💬 Bình luận chương