Vương Tử Quân nghe Tôn Quốc Lĩnh báo cáo trong điện thoại, hắn chợt cau mày. Dù trước khi rời khỏi thành phố Đông Bộ thì hắn cũng nghĩ đến tình huống hôm nay, hơn nữa còn có chút trợ giúp sự việc tiến triển, thế nhưng hắn cũng không ngờ sự việc lại diễn tiến đến cục diện không thể vãn hồi như vậy.
"Cũng may không có chuyện lớn gì xảy ra!" Truyện được .
Bí thư ủy ban tư pháp tỉnh ủy là Lật Tử Đạo khẽ gõ tay lên bàn rồi lạnh giọng nói.
Lật Tử Đạo lên tiếng làm cho Hứa Tiền Giang cảm thấy đau răng, nhưng lão cũng chỉ có thể chịu đựng, dù sao thì người ta còn chưa nói đến mình, thế là lão dùng ánh mắt cầu cứu nhìn về phía Hứa Tiền Giang theo bản năng.
Vẻ mặt Hào Nhất Phong rất lạnh lùng, sau khi sự việc xảy ra thì lão cảm thấy rất khó chịu. Thành phố Đông Bộ lại xảy ra chuyện như vậy, hơn nữa người xảy ra chuyện chính là Đổng Quốc Khánh được lão giúp đỡ mạnh mẽ, cục diện ngày hôm nay cũng cần phải có người đứng ra phụ trách.
- Bí thư Truyền Thụy, bí thư Tử Đạo, chúng ta sẽ truy cứu trách nhiệm sau, bây giờ vấn đề cấp bách chính là làm sao trấn an cảm xúc của quần chúng, giải quyết tốt sự việc lần này.
Hào Nhất Phong khẽ gõ tay lên bàn rồi trầm giọng nói.
Hào Nhất Phong là bí thư tỉnh ủy Sơn Nam, trước mắt vẫn là người cực kỳ có uy tín. Hơn nữa lão nói cũng không có gì sai, vấn đề cấp bách lúc này là giải quyết gọn gàng sự việc, dù sao thì còn có một phần nhân dân đang chờ đợi kết quả.
Thạch Kiên Quân mãi không mở miệng, hắn không phải không muốn mở miệng, mà hắn biết lúc này mình không thể mở miệng tấn công Hào Nhất Phong. Nếu hắn làm như vậy sẽ bị người ta chụp mũ không trưởng thành chính trị.
Lúc này nghe thấy Hào Nhất Phong nói đến phương diện giải quyết vấn đề, Thạch Kiên Quân mới lên tiếng:
- Bí thư Hào, bây giờ chủ tịch Trương còn ở trong thành phố Đông Bộ, tuy nói đã ổn định cảm xúc của quần chúng, thế nhưng tiếng hô vứt bỏ hạng mục của tập đoàn Trấn Phi đang dần dần tăng mạnh.
- Cởi chuông cần phải tìm người buộc chuông, chỉ như vậy mới có thể nắm bắt được hạng mục này.
Hào Nhất Phong trầm ngâm giây lát, sau đó lão dứt khoát nói. Bây giờ đối với lão thì giữ hạng mục kia lại không còn là vấn đề cần quan tâm, điều lão cần chính là sự ổn định.
Ổn định áp đảo tất cả, đặc biệt là đối với một vị bí thư tỉnh ủy mới nhận chức chưa bao lâu, chưa có thành tích ở mặt kinh tế thì có thể tha thứ, thế nhưng nếu anh không làm tốt công tác ổn định đại cục, như vậy rõ ràng là lực khống chế của anh có vấn đề. Nếu như anh không khống chế được cục diện địa phương, như vậy anh còn thích hợp là lãnh đạo nữa không? Vì thế Hào Nhất Phong nhanh chóng bình tâm để xử lý vấn đề, nếu không xử lý tốt thì chính lão cũng sẽ bị người ta đâm dao vào lưng.
Thạch Kiên Quân nhìn vẻ mặt của Hào Nhất Phong, trong lòng thầm cảm thấy thoải mái. Sau khi đi vào tỉnh Sơn Nam thì Thạch Kiên Quân luôn cảm thấy mình như một con nhện, dù mình có đi qua đi lại như thế nào cũng cực kỳ mơ hồ. Hào Nhất Phong giống như đang bày ra một cái lưới lớn, dù hắn có hoạt động mạnh mẽ thế nào cũng khó thể nào phá được vòng vây. Bây giờ thì tốt, mảng lưới xuất hiện một sơ hở nhỏ, lúc này người nắm mảng lưới lại đang ở vào tình huống nguy hiểm, đang bị lửa thiêu.
💬 Bình luận chương