Trên quan trường thường không cho phép người nào có cá tính, dù có cá tính cũng sẽ bị hoàn cảnh đồng hóa. Vương Tử Quân hoàn toàn là người có cá tính, mỗi lần lên chức đều bị người ta tranh luận, sau nhiều năm tham chính thì hắn cảm thấy mình luôn có lợi, thế nhưng cũng là người dám nghĩ dám làm, hơn nữa bản thân cũng là người không tiếc lực duy trì công tác.
Theo lời của Triệu Quốc Lương thì chủ tịch Vương công tác như là một chiếc xe tăng, liên tục xông về phía trước, dù có bất cứ thứ gì cũng đừng hòng cản lại được; chuẩn tắc của hắn chính là chỉ cần không phải có mệnh lệnh cấm, chỉ cần không trái luật thì hoàn toàn có thể vung tay tự tác, to gan thăm dò; quy định của thượng cấp cũng có co dãn, cũng phải xuất phát từ thực tế thì mới có thể ép hắn chấp hành theo. Tính cách của hắn là như thế, một khi không làm thì không sao, chỉ cần làm việc thì sẽ có đủ mọi âm thanh đi theo, thả lòng chính mình để cho ra kết quả tốt nhất.
Đổng Quốc Khánh rời khỏi thành phố Đông Bộ cũng giống như một khối đá nhỏ ném xuống nước, căn bản không cho ra rung động quá lớn. Tối thiểu thì cũng không có quá nhiều người mở miệng bàn luận về sự kiện Đổng Quốc Khánh rời khỏi cương vị tham gia học tập.
Tất cả ban ngành thành phố Đông Bộ dưới sự chỉ đạo của Vương Tử Quân đã vận chuyển đâu ra đấy, lỗ hổng quyền lợi khi Đổng Quốc Khánh rời khỏi thành phố Đông Bộ cũng dần bị lấp đầy trong quá trình vận chuyển này.
Còn chưa tới tám giờ nhưng ngoài phòng làm việc của Vương Tử Quân đã đứng đầy các vị lãnh đạo ban ngành và địa phương, rất nhiều người trước đó đi gần với Đổng Quốc Khánh, bây giờ ý thức được cục diện chính trị ở thành phố Đông Bộ sắp thay đổi, thế cho nên mới vội vàng đi đến phòng làm việc của Vương Tử Quân. Bọn họ muốn báo cáo công tác cho chủ tịch Vương, đặt biệt là muốn nói rõ tư tưởng của chính mình.
- Cậu Triệu, chủ tịch Vương đã đến chưa?
Khi Triệu Quốc Lương xuất hiện trước cửa phòng làm việc của Vương Tử Quân, một đám người đang hút thuốc nói chuyện bên ngoài giống như sói đói thấy cừu, nhanh chóng ùa về phía hắn như ong vỡ tổ.
Triệu Quốc Lương nhìn đám quan viên đột nhiên tỏ ra thân mật với mình, hắn khẽ cười nói:
- Các vị lãnh đạo, lát nữa chủ tịch Vương sẽ tham gia một hội nghị, có lẽ sáng hôm nay sẽ không có thời gian tiếp các vị.
- Cậu Triệu, chủ tịch Vương nếu không có thời gian, trước tiên tôi báo cáo với cậu về công tác của đơn vị, nhờ cậu báo cáo lại với chủ tịch Vương cũng được.
Một người đàn ông trung niên mập mạp xoa xoa hai bàn tay rồi vội vàng nói.
Người đàn ông này lên tiếng mở đầu làm cho đám người còn lại sinh ra ý nghĩ cộng minh, tất cả đều nói theo:
- Đúng, đúng, đúng, cậu Triệu, phòng kế hoạch đầu tư của chúng tôi cũng cần báo cáo với lãnh đạo, ngài có rảnh không? Chỉ mất vài phút thôi, vài phút thôi.
Triệu Quốc Lương nghe những lời nịnh nọt vang lên bên tai mà cảm thấy đầu mình giống như phình lớn ra. Hắn biết rõ những người này ngày thường là chư hầu một phương, bây giờ khách khí nói chuyện với mình, cũng không phải độ nặng của mình được gia tăng, cũng chỉ vì mình là thư ký của chủ tịch Vương Tử Quân mà thôi. Đám người này muốn thông qua mình để nói lời trung tâm với chủ tịch Vương.
Triệu Quốc Lương thầm oán đám người nịnh hót ở chung quanh, thế nhưng hắn vẫn cười nói:
- Các vị lãnh đạo, cũng đừng ép tôi như vậy, tôi làm sao có thể nghe báo cáo của các vị lãnh đạo cho được? Nếu không thì thế này, các ngài có việc gì cứ đăng ký với tôi, để xem nặng nhẹ thế nào, sau đó tôi sẽ báo với chủ tịch Vương, để chủ tịch Vương định thời gian tiếp đón mọi người, thế nào?
Biện pháp này của Triệu Quốc Lương làm cho đám người chung quanh hưởng ứn nhiệt liệt, thế là nhanh chóng lấy giấy bút ra ghi chép. Một vài người không mang theo giấy bút, thế là tranh thủ mượn của người quen, không gian có hơi rối loạn.
Triệu Quốc Lương nhìn đám cán bộ ngày thường thích hô phong hoán vũ trong thành phố Đông Bộ có biểu hiện như vậy, trong lòng hắn mơ hồ có chút cảm giác đắc ý. Trước kia Vương Tử Quân rời khỏi thành phố Đông Bộ để học tập thì đám người này cũng không khách khí với hắn như vậy, một số người còn bằng mặt không bằng lòng, càng làm cho tâm tình của hắn thêm ảm đạm.
Khi Vương Tử Quân quay về thì tất cả không còn giống như vậy nữa, bây giờ người nào thấy mặt Triệu Quốc Lương đều phải tươi cười đón chào. Cho dù hắn đi trên đường phố, cũng thường xuyên có người dừng xe thân mật chào hỏi, dùng trăm phương ngàn kế kéo hắn lên xe, muốn tiễn một đoạn đường.
Vài phút sau Triệu Quốc Lương vất vả đuổi đám người kia đi, lúc này hắn mới đi vào trong phòng làm việc của Vương Tử Quân, giúp chủ tịch Vương thu dọn phòng làm việc.
- Quốc Lương, chủ tịch Vương đã đến chưa?
Tiếng gõ cửa vang lên, Đảng Hằng chậm rãi bước đến.
Triệu Quốc Lương cảm thấy lúc này Đảng Hằng có chút tiều tụy, mái tóc trước kia được chải chuốt tỉ mỉ đã trở nên lộn xộn hơn rất nhiều. Triệu Quốc Lương căn bản hiểu những biểu hiện của Đảng Hằng, thế nhưng hắn cũng không dám chậm trễ với thư ký trưởng Đảng, hắn trầm ngâm giây lát rồi khẽ nói: Bạn đang xem truyện được pháp luật bảo vệ.
Lời nói của giám đốc Trần rất bén nhọn, hắn vừa nói vừa lấy từ trong cặp của mình ra một bản sao hợp đồng, sau đó đặt mạnh lên bàn.
Dù không xem qua nội dung hợp đồng, thế nhưng Đảng Hằng là thư ký trưởng văn phòng thị ủy, hắn thấy hợp đồng và biết bên trong có nội dung gì. Hắn nghĩ đến hợp đồng giữa thành phố Đông Bộ và tập đoàn Trấn Phi, chợt cảm thấy khó giải quyết.
Đảng Hằng nhìn thoáng qua Vương Tử Quân vẫn cực kỳ trầm mặc ở bên cạnh, hắn có chút do dự, cuối cùng khẽ nói bên tai Vương Tử Quân:
- Chủ tịch Vương, đây là hợp đồng bí thư Đổng ký kết với tập đoàn Trấn Phi, chủ yếu nói về việc khái phá hạng mục XP của tập đoàn Trấn Phi.
Vương Tử Quân nhìn bản hợp đồng trên bàn, hắn cười nói với giám đốc Trần:
- Giám đốc Trần, trước kia tôi học tập ở trường đảng, chưa từng thấy hợp đồng này, cũng không biết nội dung của nó là gì.
- Chủ tịch Vương, mời ngài xem qua, nếu như có gì không hiểu thì chúng tôi có thể giải đáp cho ngài bất cứ lúc nào. Tôi cảm thấy thành phố Đông Bộ trước nay luôn chú ý thành tín, tuyệt đối sẽ không làm ra sự kiện xé bỏ hợp đồng.
Giám đốc Trần nói rồi đứng thẳng người lên, hắn dùng hai tay cầm hợp đồng đưa đến trước mặt Vương Tử Quân.
Tư thái của giám đốc Trần nhìn qua có vẻ rất tôn trọng Vương Tử Quân, thế nhưng đám cán bộ thành phố Đông Bộ ở trong phòng đều cảm nhận được trên người đối phương có chút ngạo nghễ, một cảm giác nắm chắc thắng lợi trong tay.
💬 Bình luận chương