Đã đến giờ dùng cơm trưa, vẫn là Huyền Chân đạo nhân chuẩn bị thức ăn. Lần này Huyền Chân đạo nhân càng chuẩn bị kỹ càng hơn, thức ăn thêm phong phú, cả một bàn lớn đầy thức ăn. Tuy tất cả cũng chỉ là món chay nhưng lại rất thơm ngon, căn bản làm cho người cảm thấy thèm ăn.
Vương Tử Quân mời mọi người ngồi, Đổng Trí Tân nhanh chóng chạy đến hầu hạ hắn ngồi xuống ghế. Sau khi ngồi xuống thì Vương Tử Quân cũng không nhìn ai, hắn tiếp nhận khăn nóng từ tay Đổng Trí Tân, chậm rãi lau mặt lau tay. Tuy động tác của hắn rất chậm, thế nhưng người nhìn vào lại không khỏi cảm thấy ngưng trọng khẩn trương. Vương Tử Quân biết rõ tất cả mọi người đang nhìn mình, đạo diễn Trần lại càng cười tươi, muốn mở miệng nói vài lời nịnh hót. Vương Tử Quân sử dụng khăn nóng xong, hắn thấy đạo diễn Trần định mở miệng, thế là cố ý không nhìn đối phương mà quay sang nói với Nhan Sĩ Tắc:
- Các anh nhất định phải toàn lực phối hợp với đoàn làm phim.
Tiêu Quảng Niên không chờ Nhan Sĩ Tắc bày tỏ thái độ, hắn lập tức nói:
- Điều này tôi có thể đảm bảo, tuyệt đối không phải là sự việc của riêng chủ tịch Trần, ha ha.
Vương Tử Quân thấy hai người Tiêu Quảng Niên và Nhan Sĩ Tắc nởnuj cười thì cũng nói ra vài yêu cầu. Truyện được truyền ra ngoài.
Khi Huyền Chân đạo nhân định nói ra bí pháp của mình cho Vương Tử Quân, chợt nghe Vương Tử Quân nói:
- Lúc này đạo quan hương khói cũng không thịnh, nếu muốn mở rộng lực ảnh hưởng thì nhất định phải có cơ sở kinh tế. Bí pháp này là một cơ hội của các ngài, chỉ cần dùng tốt sẽ có tiền lời nhiều. Ngài ngồi trên núi vàng lại đi xin cơm, chẳng phải là lãng phí tài nguyên sao?
Hai mắt Huyền Chân đạo nhân chợt mở lớn, hắn làm quan chủ của Tam Thanh Quan, tất nhiên tâm nguyện sẽ là làm cho Tam Thanh Quan phát dương quang đại. Hắn chợt lên tiếng:
- Bí thư Vương, ngài nói thật sao?
- Tất nhiên là thật, bây giờ có câu: "khoa học kỹ thuật là sức sản xuất", dựa vào bí pháp này thì Tam Thanh Quan hoàn toàn có thể tiến hành hợp tác với một vài xí nghiệp sản xuất mặt hàng bảo vệ sức khỏe. Chúng ta là người đưa ra bí pháp, xí nghiệp bọn họ sẽ nghiên cứu ra phương án khai thác, ngồi không có thể kiếm ra tiền.
Vương Tử Quân nói đến đây thì khẽ cười:
- Hơn nữa loại rượu này có thể tăng cường sức khỏe của mọi người, đây là việc làm đầy công đức.
- Sẽ có người đồng ý hợp tác với Tam Thanh Quan sao?
Huyền Chân đạo nhân dù là người có tri thức, thế nhưng vì tính cực hạn của bản thân nên vẫn dùng giọng khó tin nói.
Vương Tử Quân nhìn bộ dạng động tâm của Huyền Chân đạo nhân, hắn chợt cảm thấy mình giống như có ý muốn xúi giục, nhưng vẫn cười nói:
- Điều này là tất nhiên, chẳng những có người hợp tác, hơn nữa còn có không ít. Đồng thời chúng ta nắm phần lợi cũng không ít hơn bọn họ.
- Ngài nói chúng ta sẽ thu được lợi nhiều hơn nhà máy sao?
Huyền Chân đạo nhân chợt há hốc miệng, hắn dùng giọng dồn dập nói.
Bí thư Vương cuối cùng cũng thuyết phục được Huyền Chân đạo nhân, nhưng ý nghĩ thật sự của hắn chính là muốn Huyền Chân đạo nhân lấy ra bí pháp cùng kết hợp với xí nghiệp đầu tư, cùng nhau chèo chống tài chính cho thành phố La Nam. Sau khi Huyền Chân đạo nhân hiểu rõ tâm tư của bí thư Vương, hắn chợt phó thác tất cả cho Vương Tử Quân.
Dựa theo lời của Huyền Chân đạo nhân, nếu bí thư Vương không ủng hộ thì Tam Thanh Quan vẫn mãi ôm lấy bí pháp để mèo khen mèo dài đuôi, cũng tuyệt đối không cho ra ngoài. Cuối cùng Huyền Chân đạo nhân cứ mãi kiên trì, Vương Tử Quân đành phải tiếp nhận yêu cầu.
Hôm nay xem như Vương Tử Quân có thu hoạch không tệ ở hành trình đến huyện Dương Phong, thế cho nên hắn rất vui vẻ. Hắn thu phục được đạo diễn Trần, đối phương giúp mình một việc miễn phí; một bữa cơm ở Tam Thanh Quan lại phát hiện có bí pháp rượu thuốc. Vì để bí thư Vương tận tình giúp đỡ Tam Thanh Quan tuyên truyền rượu Huyền Lộ Dịch, Huyền Chân đạo nhân đã đưa đến ba bình rượu lớn cho Vương Tử Quân.
Vương Tử Quân ngồi trên xe, trong lòng không phải nghĩ về rượu Huyền Lộ Dịch, hắn nghĩ đến ánh mắt của Liêu An Như nhìn mình trước khi đi. Tuy ánh mắt của nàng rất bình thản, thế nhưng Vương Tử Quân và nàng từng chung sống ba mươi năm, hắn hiểu rất rõ từng ánh mắt cử chỉ của nàng.
Người phụ nữ này thật là.
Vương Tử Quân nghĩ đến Liêu An Như mà không khỏi lắc đầu, tuy tất cả đã không còn quay về như xưa, thế nhưng cảm giác thân tình và tình nghĩa với nhau lúc hoạn nạn lại không thể nào lái đi đâu được.
Không thể quên được!
Khi xe chạy về huyện thành huyện Dương Phong, Vương Tử Quân mới áp chế được phần tình nghĩa của mình. Hắn là lãnh đạo thượng cấp, hắn có quyền lợi thu nhận ngoại vật, nhưng quyền lợi của hắn làm cho hạ cấp là Nhan Sĩ Tắc không có gì. Nhan Sĩ Tắc nhìn thấy bí thư Vương cau mày, thế là trong lòng cực kỳ chú tâm, thầm cảm thấy có lẽ mình không làm quá tốt ở phương diện kia.
- Bí thư Vương, huyện Dương Phong còn nhiều phương diện cần cải tiến, sau này chúng tôi sẽ cố gắng nhận rõ tình thế, chăm chú chứng thực chỉ thị của thành phố để cô gắng phát triển...
Sau khi thấy Vương Tử Quân nhìn đến thì Nhan Sĩ Tắc vội vàng nói.
Vương Tử Quân nhìn gương mặt Nhan Sĩ Tắc mà khẽ cười nói:
- Sĩ Tắc, huyện Dương Phong công tác rất tốt, cũng không cần kiểm điểm. Thế nhưng các anh nên chuẩn bị sẵn sàng, kinh tế thành phố chúng ta khá tụt hậu, chúng ta nhất định phải thay đổi. Vì thế tình hình lúc này yêu cầu cán bộ chúng ta cần phải cung cấp điều kiện cực kỳ tiện lợi để thành phố phát triển kinh tế.
Vương Tử Quân nói không nhiều nhưng Nhan Sĩ Tắc lại chú tâm xem xét, bí thư Vương yêu cầu chuẩn bị sẵn sàng, chẳng lẽ có động tác gì lớn? Hắn cảm thấy lời nói của Vương Tử Quân có ý nghĩa rất sâu.
Trước khi bí thư Vương ra tay đã nói rõ với mình, điều này có ý nghĩa gì? Điều này chứng tỏ mình đã là người của lãnh đạo. Nếu Nhan Sĩ Tắc được lãnh đạo coi trọng, như vậy hy vọng tấn chức sẽ là rất cao.
💬 Bình luận chương