Vị trí tốt tuy có thể làm cho mọi người chú ý, thế nhưng cũng mang lại những hiệu ứng mặt trái. Nếu có vị trí tốt và không tìm được thành tích, như vậy rõ ràng sẽ phát sinh hiềm nghi, cho dù người ta không nói thẳng mặt điều gì, thế nhưng nước miếng của bọn họ cũng có thể dìm chết anh từ sau lưng.
Vị trí tuy nói là tùy ý sắp xếp nhưng thực tế loại sắp xếp này lại có ước định, nếu là hội chợ thương mại cấp tỉnh, như vậy vị trí tốt nhất sẽ là của tỉnh thành và thành phố có lực phát triển kinh tế mạnh nhất, thành phố phát triển kém nhất cũng sẽ không có được vị trí tốt nhất.
Đây hầu như là quy tắc ngầm có ở khắp nơi.
Lúc này thành phố Đông Bộ tổ chức hội nghị xúc tiến thương mại cấp quốc gia, thành phố Đông Bộ ở vị trí tốt nhất của khu vực cho tỉnh Sơn Nam cũng không có vấn đề gì, dù sao thì người ta cũng là chủ nhà. Nhưng với vị trí của thành phố La Nam vào lúc hiện tại lại được đặt vào vị trí trung tâm, hơn nữa còn là vị trí tốt hơn cả thành phố Sơn Viên và An Dịch, như vậy xem như cũng có hơi quá mức.
Hà Khởi Duệ nhìn bộ dạng nghiêm túc của Vương Tử Quân mà không khỏi mở lớn hai mắt, hắn cũng không phải kẻ ngốc, chỉ là trước đó lại không đặt ý nghĩ ở phương diện như vậy. Lúc này thấy vẻ mặt nghiêm túc của Vương Tử Quân, hắn chợt hiểu bí thư Vương đang lo lắng điều gì.
Có một loại phương pháp hại người đó là nâng lên rồi giết, bây giờ tình huống ở thành phố La Nam rõ ràng gần giống như vậy. Tình hình phát triển kinh tế của thành phố La Nam là rất kém, bây giờ lại có vị trí tốt hơn cả thành phố Sơn Viên và An Dịch, nếu bọn họ không có được thành tích nào đó, thật sự cũng không phải chỉ là xấu hổ bình thường. Hà Khởi Duệ nhìn công trường náo nhiệt, thế là chợt cảm thấy giống như mang nặng trên lưng.
- Bí thư Vương, chuyện này tôi...
Lý Quý Niên cũng hiểu rõ, nụ cười trên mặt cũng biến mất không còn gì. Tuy hắn biết rõ sự việc này mình nên làm chủ, hắn là chủ tịch thành phố La Nam, nếu lần này thành phố La Nam gặp tình huống xấu hổ ở hội chợ, như vậy hắn cũng rất mất mặt.
Vương Tử Quân khoát tay áo nói:
- Vị trí này cũng không phải anh có thể quyết định được, hơn nữ Vu Bình cũng có ý tốt.
Khi Vương Tử Quân nói thì có vài chiếc xe từ đằng xa chạy đến, nhưng những chiếc xe cũng không phải chạy về phía thành phố La Nam, mà chạy sang dừng trước gian hàng của thành phố An Dịch. Khi xe Audi dừng lại, bí thư thị ủy Lý Dật Phong của thành phố An Dịch khẽ bước xuống xe.
Lý Dật Phong xem như là lãnh đạo cũ của Vương Tử Quân, năm xưa khi Vương Tử Quân là chủ tịch huyện Lô Bắc thì Lý Dật Phong là chủ tịch thành phố An Dịch. Lúc này Trịnh Đông Phương ra ngoài tỉnh nhận chức, Lý Dật Phong thừa cơ tiến lên làm lãnh đạo đứng đầu thành phố An Dịch.
Nhưng đáng tiếc là bây giờ Lý Dật Phong còn chưa có danh xưng thường ủy tỉnh ủy như Trịnh Đông Phương trước đó, thế cho nên độ nặng lời nói của Lý Dật Phong ở thành phố An Dịch cũng không quá mạnh.
Vương Tử Quân và Lý Dật Phong tuy chỉ có quan hệ bình thường, thế nhưng dù sao thì Lý Dật Phong cũng là lãnh đạo cũ của hắn, nếu bây giờ gặp mặt mà khong chào hỏi thì thật sự khó thể nào nói nổi. Vì vậy Vương Tử Quân có chút trầm ngâm, sau đó hắn mỉm cười đi về phía Lý Dật Phong.
- Chào bí thư Lý.
Vương Tử Quân đi đến cách không xa thì cười ha hả vươn hai tay với Lý Dật Phong.
Lý Dật Phong cũng chỉ có tình cảm bình thường với Vương Tử Quân, năm xưa hắn và Trịnh Đông Phương có quan hệ không hòa thuận, tất nhiên sẽ càng không có hảo cảm với Vương Tử Quân là người được bí thư Trịnh Đông Phương coi trọng. Nhưng lúc này Vương Tử Quân không còn là một chủ tịch huyện mà hắn thích làm gì thì làm, chính là chư hầu một phương ngồi ngang hàng với hắn.
Tuy trong lòng không thoải mái nhưng Lý Dật Phong cũng không thể không thừa nhận Vương Tử Quân là người có bản lĩnh. Người này mới hơn ba mươi đã là bí thư thị ủy thành phố La Nam, tuy chỉ là lãnh đạo đứng đầu một thành phố tụt hậu trong tỉnh Sơn Nam, thế nhưng bí thư thị ủy vẫn là bí thư thị ủy, không thể vì địa phương kém phát triển mà phủ nhận vị trí của Vương Tử Quân. Bạn đang xem truyện được khí phách như bí thư La và bí thư Lý, nhưng chúng tôi là chủ nhà, chúng tôi nhất định phải nỗ lực phấn đấu vì thành phố Đông Bộ. Chúng tôi không những phải làm tốt công tác ở hội nghị lần này, còn phải tạo ra thành tích tốt để báo cáo với lãnh đạo tỉnh.
Nguyễn Chấn Nhạc tuy nói không quá lớn nhưng lại làm cho người ta sinh ra cảm giác tin phục.
- Ha ha ha, tốt, tôi sẽ đợi ba thành phố các anh báo cáo thành tích tốt.
Thạch Kiên Quân vươn tay vỗ vai Nguyễn Chấn Nhạc, bày tỏ lòng kỳ vọng của mình. Hắn cười làm cho đám người nơi đây cười theo, vô tình chỉ còn lại tiếng cười.
Vương Tử Quân và Lý Quý Niên đứng bên cạnh lại rơi vào tình cảnh cô đơn.
💬 Bình luận chương