Vương Tử Quân nhìn nụ cười của Lữ lão mà thật sự có chút chết lặng, hắn tuy rất không muốn, nhưng bây giờ đứng trước mặt lãnh đạo lại không còn gì để nói.
Hơn nữa đám lãnh đạo cũng không cho Vương Tử Quân cơ hội lên tiếng, Thạch Kiên Quân thấy tình cảnh hiện tại thì cười ha hả nói:
- Lữ lão, thật sự khó có được ánh mắt như ngài. Ngài cố tình đến đầu tư ở tỉnh Sơn Nam chúng tôi, thật sự là may mắn cho nhân dân tỉnh Sơn Nam. Tôi đại biểu cho tỉnh Sơn Nam chào mừng ngài đến đầu tư. Bí thư Vương, nếu Lữ lão đã có thành ý hợp tác với thành phố La Nam, chúng tôi sẽ giao nhiệm vụ quang vinh này cho anh. Nếu như anh có thể sáng tạo hoàn cảnh tốt đẹp để tập đoàn Huyền Lục đầu tư mạnh mẽ vào thành phố La Nam, lãnh đạo tỉnh ủy chỉ có một câu, nếu nah không làm tốt thì cẩn thận chiếc mũ quan trên đầu đấy.
Thạch Kiên Quân nói xem như khoanh tròn sự kiện, dù dấu khoanh tròn này làm cho Vương Tử Quân có chút khó chịu, cảm thấy mình phải xin lỗi Tần Hồng Cẩm.
Tình cảnh hiện tại cũng không còn nằm trong tầm tay xử lý của Vương Tử Quân, bên kia Lữ lão đang chờ trả lời, đã bắt đầu cảm tạ các vị lãnh đạo tỉnh Sơn Nam. Hào Nhất Phong và Thạch Kiên Quân ở trước mặt An Triệu Hoa càng tỏ ra khiêm tốn, chính miệng đảm bảo sẽ sáng tạo điều kiện thuận lợi nhất để tập đoàn Huyền Lục đầu tư vào tỉnh Sơn Nam.
Đại sự đã định, tất nhiên các bên sẽ tỏ ra vui mừng. Lúc này mặt trời đã dần hạ thấp, anh sáng vàng rực, Nguyễn Chấn Nhạc nhìn ánh sáng bên ngoài, trong lòng thầm than một tiếng, bản thân lại đứng lên mời các vị lãnh đạo đi dùng cơm.
Hội nghị kết thúc thắng lợi, hơn nữa vì mở tiệc chào đón Lữ lão, thế nên các vị lãnh đạo tai to mặt lớn của Đông Bộ đều xuất hiện. Thức ăn được làm rất nhanh, chỉ sau vài phút đã có đầy đủ, lại rất phong phú, bầu không khí rất nhiệt liệt. Bữa tối không tính là quá lâu, vì hơn phân nửa là khách sáo; cũng không tính là quá ngắn vì ngoài khách sáo cũng có việc cần làm.
Thời gian thật sự có chừng mực, mọi người đều hiểu ý, đều gật đầu cười, giống như trong đầu mọi người đều có một chiếc đồng hồ sinh học, có thể cảm ứng được thời gian nên kết thúc tiệc rượu.
- Bí thư Nguyễn, pháo bông đã chuẩn bị sẵn sàng.
Triệu Đức Càn đi theo sau lưng Nguyễn Chấn Nhạc, hắn khẽ báo cáo.
Bình thường Nguyễn Chấn Nhạc cảm thấy Triệu Đức Càn này làm việc rất tốt, lại chịu khó và có ánh mắt. Hôm nay dù hắn không có tư cách ngồi trên bàn tiệc, thế nhưng lại không rời xa Nguyễn Chấn Nhạc. Chỉ là hôm nay Nguyễn Chấn Nhạc thật sự không thoải mái, làm cho hắn cảm thấy khó chịu.
Nguyễn Chấn Nhạc hầu như hào hứng bừng bừng đôn đốc sắp xếp cho màn pháo hoa dành cho bữa tiệc tối hôm nay. Hắn cảm thấy cũng nên cho nhân dân vui vẻ một chút, sao lại trầm lắng cho được? Không có chút pháo hoa thì còn gì là vui.
- Đốt đi.
Nguyễn Chấn Nhạc phất tay dùng giọng mất hết sức lực nói với Triệu Đức Càn. Lúc này có nhiều lãnh đạo đến Đông Bộ, hơn nữa An Triệu Hoa cũng có mặt trong bữa tiệc hôm nay, nếu mình hủy bỏ tiết mục pháo hoa, không khỏi làm cho người ta cảm thấy không phóng khoáng. Bạn đang xem truyện được , nếu không sẽ bị tịch thu.
Nhân viên thị trường thành phố Đông Bộ bắt đầu đi tuần, khi âm thanh của bọn họ vang lên thì những tiếng náo loạn mới chấm dứt, xem như bừng ánh rạng đông.
- Con bà nó, còn cho người ta sống nửa không? Đã tăng cả nửa tháng rồi, còn chưa được nghỉ ngơi nữa.
Sau khi đuổi một người bán chân gà nướng đi nơi khác, một nhân viên chấp pháp hơn hai mươi tuổi của đội quản lý thị trường chợt mở miêng nói bằng giọng rất bực tức.
- Tiểu Ngô, cậu cũng đừng ở đây mà càu nhàu, mọi người không phải đều như nhau sau? Ôi, tự do thì không phải là người hầu, đãc là người hầu thì đừng hòng tự do.
Một người đàn ông trung niên ở trong xe thở dài mỏi mệt nói.
Tên cán bộ thanh niên có tính khí quật cường, càng không cho nói càng nói nhiều. Hắn cười đùa:
- Anh Hà, không cho đi về thì rõ ràng không được, anh nghe em nói này, bạn gái đã vài ngày không quan tâm đến em rồi, lần này tất cả là do anh phụ trách.
- Hừ, tôi sẽ nói với chị dâu của cậu, để cô ấy lưu ý cho, đàn ông sợ gì không lấy được vợ? Một người thường còn có vợ đẹp, huống hồ là một nhân viên quản lý thị trường như cậu?
Anh Hà mở miệng dùng giọng đầy thiện ý nói.
- Anh Hà, anh làm anh thật sự không được, anh để cho chị dâu giúp đỡ, không phải đang muốn tôi và bạn gái chia tay sao? Anh sao không tranh thủ cho anh em về sớm đi ước hẹn với bạn gái được chứ?
Anh Hà vỗ vỗ vai Tiểu Ngô nói:
- Cậu à, đừng ở đây mà đầu võ mồm, vợ anh Lỗ ở thành phố Sơn Viên, không phải cũng đã nửa tháng nay hai bên không gặp mặt nhau sao?
Tiểu Ngô nghe thấy anh Hà nói đến anh Lỗ thì cười nói:
- Anh Hà, em và anh Lỗ không giống nhau.
- Cái gì mà không giống, con bà nó anh Lỗ người ta có thủ tục hợp pháp, bất đắc dĩ cách xa không đến được với nhau. Cậu thì khác, tuy không có thời gian quá nhiều nhưng lại ở gần, khi nào lên xe chạy qua một cái là xong.
Anh Hà nói rồi dùng ánh mắt rất sâu sắc nhìn Tiểu Ngô:
- Cậu à, sau này đường còn dài, nên kiềm chế một chút.
- Không kiềm chế thì tôi cũng có thể chiến đấu được vài chục năm.
Tiểu Ngô vừa cười xấu xa vừa nói:
- Anh Hà, anh đừng nói làm cho anh Lỗ phải ngại, vì ngoại hiệu của anh ấy là anh Triệt.
- Tiểu tử này dám mở miệng nói xấu, nếu anh Lỗ mà nghe được, anh ấy không cho cậu biết tay thì thật sự quá oan uổng.
Tiểu Ngô nói lời vui đùa, thế là bầu không khi trong xe trở nên thoải mái hơn, nụ cười xuất hiện.
Hai người nói với nhau thêm hai câu, Tiểu Ngô chợt nói:
- Anh Hà, anh nói xem khi nào thì bí thư Nguyễn kia đi? Trước kia khi bí thư Vương còn tại vị, dù có yêu cầu cao với chúng ta, thế nhưng không chú trọng tăng ca. Bây giờ thiên hạ là của họ Nguyễn, đã ra yêu cầu trong thành phố không được có hàng rong, anh nói xem có thể hoàn thành được sao?
- Con bà nó, cậu đừng quan tâm đến những thứ này, làm tốt việc của mình là được.
Anh Hà ném cho Tiểu Ngô một điếu thuốc, sau đó cười nói:
- Nghe nói ngày mai là xong, tiểu tử cậu có thể đến với bạn gái được rồi.
- Thật vậy sao? Ôi, thế thì quá tốt.
Tiểu Ngô châm lửa cho anh Hà, sau đó cười nói:
- Tôi có thể chuẩn bị một chút xem đi đâu chơi, đúng rồi, mai tôi đưa cô ấy đến Cô Yên Sơn.
- Cậu nói gì vậy, Cô Yên Sơn tuy đẹp nhưng còn chưa khai phá du lịch, cậu đi xe đến đó rất lâu, cậu có thời gian sao?
Tiểu Ngô sờ đầu cười hì hì, anh Hà lại mở miệng dặn dò:
- Cậu Ngô, đi dạo chơi trong thành phố, mua vài món ăn ngon, thế là tình cảm tăng tiến, không phải đầy khách sạn ra đấy sao?
💬 Bình luận chương