- Trưởng phòng Hứa quá khiên nhường rồi, người nào không biết ngài là một bậc đại trí tuệ trong tỉnh Sơn Nam chúng ta? Nếu so sánh với từ điển thì rõ ràng là bôi nhọ ngài rồi.
Vương Tử Quân lơ đãng cho ra một lời nịnh hót với Hứa Tiền Giang.
Câu nói nịnh hót của Vương Tử Quân làm cho Hứa Tiền Giang cười lên ha hả, liên tục nói không dám nhận. Nhưng Vương Tử Quân có thể căn cứ vào lời nói của trưởng phòng Hứa để biết rằng những lời nịnh nọt của mình là có tác dụng, lãnh đạo vẫn tương đối tỏ ra hưởng thụ.
Dù là anh đến cấp bậc gì, anh cũng thích những lời dễ nghe. Dù anh là một vị vua anh minh thì cũng là như vậy. Có một lần Hứa Tiền Giang xuống cơ sở nghiên cứu xem xét, đến thăm một vườn táo ở thành phố La Nam, khi đó đang vào mùa hoa, gió lạnh thổi qua, không gian dịu nhẹ, mùi hương thoang thoảng. Sâu trong vườn táo là nhà nông như ẩn như hiện, tiếng chó sửa gà kêu lọt vào trong tai làm cho Hứa Tiền Giang bừng bừng hào hứng, lão chống nạnh nhìn quanh khắp nơi với hứng thú dạt dào:
- Thật sự là không gian điền viên quá đẹp, đúng là xanh mướt mắt, mát rượi tâm hồn. Tử Quân, đây là bài thơ nổi tiếng của Đào Uyên Minh, có thể nói là danh ngôn thiên cổ.
- Trưởng phòng Hứa thật sự là đây bụng kinh luân.
Vương Tử Quân mơ hồ nhớ bài thơ đó là của Mạnh Hạo Nhiên, thế nhưng đành phải mở miệng dùng giọng hàm hồ nói. Hứa Tiền Giang lắc lắc đầu cười cười, nụ cười vui vẻ và có chút khiêm tốn.
Vì vườn cây ăn quả quá lớn, thế cho nên phải đi xe thăm thú. Hứa Tiền Giang nhìn vườn cây thông qua cửa sổ, lão không nhịn được phải chậc chậc tán thưởng:
- Bài thơ của Đào Uyên Minh thật sự quá chuẩn:
Bạn xưa gà lúa sẵn rồi
Mời ta có dịp sang chơi bên nhà. Bạn đang xem truyện được , anh em của cậu là anh em của tôi, hai người chúng ta cần gì phải phân chia như vậy? Nếu cậu còn khách khí như thế, cũng sẽ không coi tôi là đại ca.
Hai bên nói chuyện càng thêm nóng hôi hổi, thế là lời nói của cậu Hào bên kia càng thên tùy tiện, hắn dùng giọng hàm hồ nói ra vài thứ với Hứa Tiền Giang, làm cho quần áo của Hứa Tiền Giang đã khô càng nhớp nháp mồ hôi.
Hứa Tiền Giang cúp điện thoại mà trong lòng cảm thấy tràn đầy nghi hoặc, trong lòng thầm nghĩ tuyến trên đang thúc đẩy một hạng mục lớn, rốt cuộc là Vương Tử Quân đoán được hay là nghe được thông qua con đường nào khác? Nếu như thật sự là như vậy thì lòng dạ người này cũng là quá sâu rồi. Đối phương rõ ràng là ẩn giấu khôn lường, thỉnh thoảng nói ra vài điểm quan trọng, chờ anh phục hồi tinh thần thì người ta đã chạy xa vạn dặm rồi.
Hứa Tiền Giang thầm suy đoán con đường của Vương Tử Quân, tâm tư của lão nhanh chóng tập trung thành một mối, dù sao cũng còn chuyện quan trọng hơn cần lão đi làm.
Phải làm sao để có thể hùa theo ý đồ của trưởng ban Dương ở tỉnh Sơn Nam? Hứa Tiền Giang là trưởng phòng tổ chức tỉnh ủy, lão cũng có tâm tư muốn tiến lên. Lão cũng chưa phải quá già, còn muốn thừa dịp này để thừa thắng xông lên, mà trưởng ban Dương chính là một quý nhân ở bên trên có thể nâng đỡ hắn.
Hứa Tiền Giang cầm bài viết trên tờ báo lên xem thêm vài lượt, sau đó đã thầm hiểu rõ vấn đề, cây bút trong tay không khỏi viết xuống ba chữ lớn: " Vương Tử Quân! "
Vì đường cao tốc Sơn La còn chưa được xây dựng, thế cho nên khi đám lãnh đạo thành phố La Nam chào đón thượng cấp, vì muốn biểu hiện lòng thành đã phải đi ra tận đầu đường. Cũng vì thế ở vị trí giao giới giữa thành phố La Nam và Tam Hồ thường xuyên thấy xe của lãnh đạo thành phố La Nam đứng chào đón lãnh đạo.
Hôm nay khí trời nắng ấm, cuối thu gió đã quét sạch những chiếc lá xanh xuống dưới đất, chỉ còn vài con châu chấu búng người trên những đọt non cuối cùng. Đám châu chấu vô tư bay nhảy mà không biết gió thu sẽ dần đưa tất cả những chồi non cuối cùng biến thành lá vàng.
- Bí thư Lục, trưởng phòng Hứa không phải nói ngày mai mới đến sao? Thế nào chiều nay lại chạy đến La Nam rồi?
Tôn Chiêu Hi đứng dưới ánh mặt trời mùa thu, hắn nhìn Lục Ngọc Hùng ở phía đối diện rồi trầm giọng hỏi.
Lục Ngọc Hùng và Tôn Chiêu Hi có quan hệ không quá khả quan, bây giờ mối quan hệ đó vẫn chưa ấm lên, thế nhưng bọn họ có cùng kẻ địch, thế cho nên ít nhất giữa hai bên cũng có tiếng nói chung. Hơn nữa Lục Ngọc Hùng có ý thả lỏng, thế cho nên hai bên cũng có vài phần giao hòa.
Lục Ngọc Hùng hít vào một hơi thuốc, sau đó kẹp điếu thuốc vào ngón tay cực kỳ ưu nhã, lại dùng giọng thản nhiên nói:
- Tuy phòng tổ chức tỉnh ủy thông báo ngày mai trưởng phòng Hứa có việc bận, thế nhưng anh có tin tưởng được không?
Tôn Chiêu Hi không nói gì, thế nhưng hắn thật sự không tin lý do gượng ép mà phòng tổ chức tỉnh ủy đã đưa ra. Dù sao lãnh đạo xuống tuyến dưới nghiên cứu thường hay lùi thời gian, cũng ít khi nào đến sớm hơn dự định như thế này.
Hơn nữa gần đây trong tỉnh cũng không có hoạt động gì lớn, càng không có hội nghị gì bắt buộc trưởng phòng Hứa phải tham gia, thật sự khó thể nào tìm ra được lý do phù hợp, khó thể giải thích được. Bây giờ Hứa Tiền Giang vội vàng chạy đến đây, điều này nói rõ một vấn đề, đó chính là trưởng phòng Hứa đã không đợi được nữa rồi.
Điều gì làm cho Hứa Tiền Giang không chờ đợi được nữa? Tôn Chiêu Hi thầm nghĩ mà trên mặt lộ ra nụ cười. Hai ngày qua có thể nói là hắn rất khốn khổ, tuy còn chưa mở hội nghị thường ủy để tự phê bình, thế nhưng cả thành phố đều biết hắn bị lãnh đạo phê bình. Những tin đồn về đám cán bộ chỉ nhận được bảy phiếu tán thành trong đơn vị càng lan truyền khắp nơi.
Tuy những tin đồn kia sẽ không có vấn đề, thế nhưng nó liên tục truyền vào trong tai Tôn Chiêu Hi, điều này làm hắn cảm thấy rất khó chịu. Lúc này Hứa Tiền Giang đến có thể mở ra một con đường mới cho Tôn Chiêu Hi, sẽ loại trừ tất cả những ảnh hưởng mặt trái trong những ngày qua.
Nhìn vào thái độ của trưởng phòng Hứa Tiền Giang, xem ra lần này khả năng trưởng phòng Hứa đến mở ra con đường mới cho Tôn Chiêu Hi là rất lớn. Trong đầu Tôn Chiêu Hi chợt lóe lên những ý nghĩ như vậy, hắn trầm ngâm giây lát rồi nói với Lục Ngọc Hùng:
- Bí thư Lục, ngài nên nói tốt cho tôi vài câu trước mặt trưởng phòng Hứa mới được.
- Với quan hệ của hai ta, anh cần phải nói những lời như thế này nữa sao?
Lục Ngọc Hùng cười ha hả, hắn khẽ vỗ lên vai Tôn Chiêu Hi, sau đó khẽ nói:
- Anh Tôn, chỉ cần hai chúng ta một lòng, như vậy sẽ thành công ở thành phố La Nam, tất cả phải dựa vào sự hợp sức của hai ta.
Tôn Chiêu Hi dù không thích ứng với lời nói và nụ cười của Lục Ngọc Hùng, thế nhưng hắn nhất định phải nghe theo, vì bây giờ hai người đang ở trên cùng một con thuyền.
Tôn Chiêu Hi nhìn thoáng qua đồng hồ, hắn nhấc điện thoại lên bấm một dãy số, sau đó khẽ nói:
- Chào trưởng phòng Lý, bây giờ xe đến chỗ nào rồi?
- Sắp đến rồi à? Vâng, vâng, cảm ơn anh, lát nữa dùng cơm, mong rằng có thể mời anh vài ly.
Sau khi cười lớn hai tiếng thì Tôn Chiêu Hi cúp điện thoại.
Lục Ngọc Hùng vỗ bụi đất trên quần áo, sau đó cười nói:
- Có phải trưởng phòng Hứa sắp đến rồi không?
- Sắp đến rồi.
Tôn Chiêu Hi đặt điện thoại vào trong túi quần, sau đó hắn dùng tay vuốt tóc. Tuy mái tóc của hắn vốn rất chỉnh tề, thế nhưng hắn vẫn vô thức cho ra động tác như vậy.
- Tút tút tút.
Kèn xe vang lên, một chiếc Audi màu đen xuất hiện phía bên kia, phía sau chiếc xe Audi là một chiếc xe hai mươi chỗ. Khi hai chiếc xe đi đến trước mặt hai người Lục Ngọc Hùng thì chậm rãi dừng lại.
💬 Bình luận chương