Yến Phi và Kỷ Thiên Thiên tiến vào Cách Hương Châu dịch đ**m, Mộ Dung Chiến và Xa Đình đón hai người dẫn vào thực đường, đám Trác Cuồng Sinh mấy phần tử cốt cán của Trừ Yêu đoàn ai nấy thần sắc ngưng trọng, mỗi người đứng một nơi, chỉ có px đang ngồi, mặt mũi phồng đỏ, tay liên tục vuốt mũi, tình trạng rất khổ sở, hai mắt mở ra không nổi.
Yến Phi liếc mắt đã biết Phương Hồng Sinh gặp sự cố, bất quá không rõ có chuyện gì xảy ra.
Trác Cuồng Sinh nói: "Hoa Yêu ở đây".
Cơ Biệt hung hãn nói: "Bọn ta đã bao vây chặt cả dịch đ**m này, khi nào Phương tổng tuần tỉnh lại chính là lúc khí số Hoa Yêu đã tận".
Yến Phi nhìn Mộ Dung Chiến, hắn ngầm đưa mắt ra hiệu cho chàng, thần tình rất cổ quái ám muội.
Kỷ Thiên Thiên đến bên Phương Hồng Sinh, dịu giọng nói: "Phương tổng tuần gặp chuyện gì?".
Nét mặt Phương Hồng Sinh hơi biến động, trả lời: "Ta bị người ám toán".
Hồ Lôi Phương ở phía sau nói: "Sự tình xảy ra như thế này, Phương tổng tuần bước vào đây, lập tức bắt được khí vị Hoa Yêu, chứng thự Hoa Yêu từng qua lại đây, bọn ta lập tức phấn chấn tinh thần, trước tiên trùng trùng bao vây, sau đấy đuổi hết khách trọ về phòng, không để người nào đi lại, sau khi bố trí xong, bắt đầu tìm kiếm từng phòng".
Phí Chánh Xương thở dài tiếp lời: "Dịch đ**m chia thành Đông, Bắc, Tây tam viện, lấy thực đường làm trung tâm, mỗi viện ước có năm chục gian khách phòng. Bọn ta bắt đầu từ Đông viện, nào ngờ vừa tiến vào một gian phòng trống liền gặp phải một làn độc khí cường liệt ập đến, Phương tổng tuần đi đầu lập tức hứng chịu. Bọn ta đành đưa ông ấy ra đây, bây giờ tình trạng đã tốt hơn trước rất nhiều, bộ dạng khi đó đáng sợ lắm".
Sầm!
Hách Liên Bột Bột vỗ bàn, mắt tóe hung quang: "Hoa Yêu thật gian giảo, trước đấy phòng độc vào trong phòng, rồi đóng kín cửa để độc khí không tỏa ra ngoài, lúc bọn ta mở cửa liền bị nhiễm độc".
Trác Cuồng Sinh trầm giọng: "Tài ứng biến của người này không thể coi thường được, hơn nữa thân thủ cao minh phi thường, tuy nhiên cũng để lộ hành tung, hành động phóng độc của hắn hẳn là sau khi chúng ta bắt đầu phong tỏa dịch đ**m, vì vậy hiện giờ đã là cá trong lưới, chỉ còn xem chúng ta thu lưới bắt con cá lớn này như thế nào thôi".
Kỷ Thiên Thiên lần lượt liếc nhìn Yến Phi và Mộ Dung Chiến, mắt lộ thần sắc dị dạng.
Yến Phi hiểu rõ vì sao Mộ Dung Chiến và Kỷ Thiên Thiên cùng lộ thần sắc cổ quái, nhân vì sự tình không đơn giản như bề ngoài, vần đề là Hoa Yêu cho rằng Phương Hồng Sinh chỉ là một kẻ bịp bợm mạo nhân trên giang hồ, không biết ông ta là một nửa hóa thân của Phương tổng tuần, cũng có khứu giác linh mẫn y như thế, do vậy lám sao hắn có thể mạo hiểm đi trước một bước ngấm ngầm phóng độc. Trừ Yêu đoàn là tập hợp tối tinh nhuệ của Biên Hoang Tập, người người thân kinh bách chiến kinh nghiệm dày dặn, sau khi bao vây dịch đ**m lập tức chặn hết đường ra lối vào, buộc mọi người về phòng, sau đó lần lượt sưu tra từng phòng. Trong tình hình này chỉ có nội gian trong Trừ Yêu đoàn mới có cơ hội biết nên phóng độc ở đâu, mới dễ dàng đắc thủ.
Kỷ Thiên Thiên nhìn Yến Phi, ánh mắt chàng trước tiên liếc qua Xa Đình và Hách Liên Bột Bột, sau đó dừng lại ở Mộ Dung Chiến, hắn lắc lắc đầu, người ngoài sẽ cho là hắn cảm thán về hành động phát sinh biến hóa, riêng Yến Phi hiểu hắn ám thị không phải do Xa Đình và Hách Liên Bột Bột làm, rõ ràng hắn luôn luôn giám thị hai người này.
Hồng Tử Xuân rầu rĩ ngồi xuống nhìn Phương Hồng Sinh tuy đã bỏ tay khỏi mũi nhưng vẫn thở hổn hển, mắt vẫn không mở ra được, nói: "Phương tổng tuần! Ài! Phương tổng tuần! Giờ ông cảm thấy thế nào?".
Phương Hồng Sinh nói: "Mũi rất đau, đầu nhức như búa bổ, tuy nhiên so với lúc mới hít phải độc khí đã khá hơn rất nhiều rồi!".
Trác Cuồng Sinh nói: "Khi đó ta ở bên cạnh Phương tổng tuần cũng hít phải khí độc, may mà lập tức bế khí, chỉ khó chịu một chút. Hoa Yêu phóng ra độc khí này chắc hắn chỉ nhằm đối phó Phương tổng tuần, độc tính chỉ là loại thường, nhưng làm mũi đau ghê gớm, khứu giác của Phương tổng tuần linh mẫn gấp trăm lần bọn ta, hậu quả tự nhiên nghiêm trọng gấp hàng trăm lần".
Cơ Biệt kéo một chiếc ghế: "Thiên Thiên tiểu thư xin mời ngồi xuống đây".
Kỷ Thiên Thiên duyên dáng ngồi xuống, đảo mắt một lượt nói: "Dịch đ**m hiện giờ có bao nhiêu khách trọ?".
Trác Cuồng Sinh đáp: "Gần hai trăm gian khách phòng có ba trăm hai mươi mốt khách trợ, trừ đi năm mươi hai vị nữ khách, chúng ta cần phải tra xét hai trăm sáu mươi chín người".
Cơ Biệt gượng cười: "Nếu chỉ có vài chục người, bọn ta tuyệt sẽ không ngồi đây chờ Phương tổng tuần phục nguyên, theo quy củ lệnh giới nghiêm đến lúc trời sáng phải triệt tiêu, chúng ta cũng khó lòng hạn chế sự tự do của lữ khách. Nếu không mất mấy ngày đừng mong kiểm tra tử tế được".
Kỷ Thiên Thiên chép miệng: "Lại có nhiều khách trọ đến thế ư?" Mắt liếc nhìn Yến Phi.
Yến Phi đứng tựa cửa, một bên là Mộ Dung Chiến, hắn ta cũng đang nhìn Yến Phi.
Phí Chánh Xương nói: "Nếu chỉ tùy tiện hỏi han mà phát hiện ra thân phận Hoa Yêu thì chẳng đến lượt chúng ta đối phó hắn, vì vậy nếu đêm nay Phương tổng tuần không hồi phục được, chúng ta chỉ còn cách chấp nhận thất bại thôi". Truyện được ! Giờ Dần đến rồi, nếu không tím thấy Hoa Yêu ở Đông viện, lại hai viện kia với hơn trăm phòng".
Phí Chánh Xương gượng cười: "Nếu Hoa Yêu không phải độc thân như dự đoán, chúng ta lại phải bắt đầu từ đầu".
Mộ Dung Chiến đưa danh sách lên đọc: "Đinh Mão rồi đến Canh Ngọ, cũng là nam tử độc thân, người này còn thiếu hai ngày tiền phòng".
Bình!
Cửa phòng mở tung, một tráng hán vốn dĩ như hung thần ác sát, mày rậm mắt lồi, lúc này có rúm người sợ hãi van xin: "Các vị đương gia tha mạng, tiểu nhân lập tức nộp tiền phòng".
Lần này Kỷ Thiên Thiên cũng không nhịn cười nổi, những người khác lại càng cười lớn hơn, không khí khẩn trương dịu hẳn lại.
Mộ Dung Chiến nhìn gã từ trên xuống dưới, bật cười: "Là tại ta không tốt, nói thừa một câu".
Yến Phi vẫn với vẻ bất cần đời khẽ cười nói: "Huynh đài về phòng đi, tiền phòng để đến mai sẽ thu".
Để tên đó ngơ ngác đứng cửa, cả bọn tiếp tục đi.
Yến Phi đột nhiên gia tăng cước bộ, theo hành lang tiến về phía Đông.
Mộ Dung Chiến kinh ngạc kêu lên: "Yến huynh! Ngươi để sót Tân Mùi, Giáp Tuất, Ất Hợi, Đinh Sửu. Ài! Lại còn Mậu Dần, Kỷ Mão".
Yến Phi bỗng nhiên dừng bước trước gian phòng treo biển Nhâm Ngọ, song mục thần quang lấp lánh, tựa như muốn nhìn xuyên qua cửa phòng xem tình hình bên trong.
Ánh mắt Mộ Dung Chiến rời khỏi tập danh mục nhìn sanh Yến Phi, hiện lên thần sắc kinh dị, tựa như nghĩ tới điều gì đó, im lặng không nói.
Hách Liên Bột Bột chăm chú nhìn Yến Phi, mắt lóe tinh quang, hiển nhiên đang nghĩ đến cử chỉ bất thường của Yến Phi, muốn đoán xem vì sao dường như chàng có thể làm được việc người khác không thể làm, tựa như thuần bằng cảm giác có thể tìm ra Hoa Yêu.
Trong đám này Kỷ Thiên Thiên biết rõ năng lực của Yến Phi nhất, biết chàng đang phát huy bản lĩnh thông huyền của mình, khiến Hoa Yêu không trốn vào đâu được.
Không cần đợi bọn họ hạ lệnh, võ sĩ canh giữ trên các mái nhà lập tức toàn thân giới bị, tỉnh táo chờ sự tình phát triển.
Nếu người trong phòng đúng là Hoa Yêu, đương nhiên không phải chuyện tầm thường, ai cũng biết Hoa Yêu nhiều năm gây tội ác không ai chế trụ được, chắc chắn pháp bảo đầy mình, tinh thông kỹ thuật đột vây, ẩn tàng, chạy trốn.
Tiếng gió vụt động, Mộ Dung Chiến tiện tay vứt bỏ tờ danh mục, cả người bay bổng lên mái nhà, khiến bầu không khí khẩn trương lại càng thêm căng thẳng, tựa như một sợi dây cung tùy lúc có thể đứt phựt làm đôi.
Trong sự chờ đợi của mọi người, Yến Phi đưa tay đẩy cửa đoạn lùi hai bước.
"Ai vậy?".
Chúng nhân đều bất ngờ, chỉ có Yến Phi và Mộ Dung Chiến là ngoại lệ, nhân vì giọng nói uốn éo vọng ra đích thị là của nữ nhân.
Kỷ Thiên Thiên tức thời lo lắng cho Yến Phi, vì giả như Yến Phi bộ điệu như vậy mà lại tìm nhầm người, sẽ khiến cho mọi người không còn ai tin tưởng chàng nữa.
Tuy nhiên khi nàng quay sang nhìn mọi người, lại phát giác cả đám lão giang hồ không một ai lộ vẻ cười cợt, nàng là người thông tuệ lập tức tỉnh ngộ, chính vì Hoa Yêu có hàng ngàn vạn hóa thân, kể cả dịch dung thành nữ nhân, nên mới có thể luôn luôn tránh được bị phát giác.
"Ui da".
Cửa phòng mở tung.
Một vị cô nương trẻ tuổi bước ra, thân hình cao ráo ăn mặc theo lối Tiên Ti tộc, dáng vẻ thùy mị e ấp, ánh mắt ngại ngần, một tay sửa lại tấm trường bào mới khoác lên, một tay chầm chậm làm duyên vuốt lại mái tóc, chau mày nhìn kỹ Yến Phi, rồi lần lượt nhìn sang mọi người, đến khi trông thấy Kỷ Thiên Thiên, ánh mắt bỗng vụt sáng.
Hiển nhiên dù là thân nữ tử, cũng bị vẻ rạng rỡ của Kỷ Thiên Thiên gây xúc động.
Từ Kỷ Thiên Thiên đến những người khác đều cảm thấy ngạc nhiên, nữ tử này từ mái tóc đen nhánh đến cặp chân trần, mỗi tấc mỗi tấc đều là nữ nhân thực sự, yết hầu phẳng lì không thấy trái cổ đặc trưng cho nam giới. Hơn nữa ả chỉ mặc sơ sài chiếc áo trong mềm mại, thân hình uyển chuyển phập phồng, ẩn ước nhìn thấy chẳng những không che giấu vũ khí gì, lại còn là một nữ tử bất lực yếu đuối tuyệt không có đến nửa phần thần thái tu mi, càng chẳng giống người biết võ công.
Hạng nữ nhân đơn độc đến Biên Hoang Tập kiếm tiền không ít, đa số đều đến thanh lâu ở Dạ Oa tử bán thân, mong kiếm được món tiền kha khá.
Mộ Dung Chiến là người duy nhất đã xem danh mục, biết người trọ trong phòng là nữ tử độc thân cũng cảm thấy hết sức thất vọng, không ngờ Yến Phi tựa như trong lòng sẵn có chủ kiến lại đụng đầu phải cái đinh lớn này.
Ai nấy ngơ ngác nhìn, không một lời hỏi han.
Nữ tử nọ, quay lại nhìn Yến Phi, ngạc nhiên nói: "Đêm khuyu rồi! Đánh thức nô gia có chuyện gì?".
Kỷ Thiên Thiên thở dài, lần đầu tiên niềm tin vào linh giác thông huyền của Yến Phi bị dao động, không biết rồi chàng sẽ thu thập tàn cục ra sao.
Bất ngờ đối với mọi người, Yến Phi thong dong: "Bọn ta nhầm! Cô nương cứ đóng cửa tiếp tục giấc ngủ, xin thứ tội quấy nhiễu!".
Nữ nhân trợn mắt nhìn Yến Phi, do dự một chút rồi mới từ từ đóng cửa.
Đúng lúc cửa phòng vừa đóng, bất ngờ lại phát sinh sự tình.
Yến Phi rút kiếm ra không một tiếng động. Điệp Luyến Hoa lóe lên như điện chớp chém thẳng vào cánh cửa.
Kình khí mãnh liệt lập tức khiến cánh cửa gỗ giống như củi mục tan ra thành từng mảnh nhỏ.
Kỷ Thiên Thiên kinh hãi hô lên một tiếng, muốn ngăn cũng không kịp.
Những người còn lại thảy đều lo sợ một màn kịch thảm tuyệt nhân hoàn, không ngờ Yến Phi vốn ôn hòa bình dị lại đem toàn lực xuất thủ với một vị cô nương ngây thơ vô tội, ra tay vùi hoa dập liễu.
💬 Bình luận chương