Kỷ Thiên Thiên ở trên Quan viễn đài chỉ huy toàn cục, quang cảnh vừa hòa hùng vừa náo nhiệt.
Trác Cuồng Sinh được cử làm phó soái không nhún nhường chầu chực bên cạnh, sẵn sàng để bất cứ lúc nào tiểu thư cần đến. Hồng Tử Xuân, Trình Thương Cổ hiệp trợ một bên trù tính kế hoạch hành động.
Không biết ai đã mang đến một chiếc án đựng đồ văn phòng bằng gỗ hồng mộc, trên bề mặt đặt một đống lệnh tiễn theo kiểu cổ lấp lánh ánh vàng, chứng tỏ trong chất thép có pha trộn hoàng kim. Hơn mười người truyền tin đội mũ gắn lông chim túc trực sẵn sàng, mỗi khi Kỷ Thiên Thiên ra một mệnh lệnh mới, đồng thời cũng trao lệnh tiễn để làm bằng cứ và ghi nhớ, chỉ bằng việc này đủ thấy rằng quả nhiên vị thống soái mỹ lệ Kỷ Thiên Thiên rất có khiếu tổ chức và điều phối.
Trong khi bước trên những bậc đá để lên lầu Yến Phi va phải Phương Hồng Sinh, khiến lão thiếu chút nữa thì ngã lăn ra. Nguyên lai Kỷ Thiên Thiên biết sở trường của lão, liền giao cho một tốp cao thủ tới khu vực đổ nát của Biên Hoang Tập truy bắt thám tử địch có khả năng nấp ở đó. Phương lão tổng được giao trọng trách phấn chấn đến mức nói chưa hết ba câu đã vội bỏ đi.
Trong nghị đường oanh yến líu lo, một đám đông nữ nhân đang tíu tít gia công chế tác những chiếc đèn lồng lớn dùng để chỉ huy trong đêm tối, nam nhân duy nhất là tiểu tử đã bán đèn kéo quân cho Cao Ngạn tên là Tra Trọng Tín, gã chuyên gia làm đèn được cử làm chỉ huy đám chị em này. Vật liệu lần này đương nhiên không giống những thứ dùng để làm đèn kéo quân, đều là đồ thượng hạng do anh hùng các lộ cung cấp.
Đầu óc thấp thoáng hiện lên cảnh tượng cùng với Kỷ Thiên Thiên đốt lên những chiếc đèn kéo quân mới tinh sương màu sắc rực rỡ, Yến Phi lên tới tầng ba của Lầu chuông, gần hai chục nhạc sư tuyển lựa từ các thanh lâu đang tập luyện những bài quân nhạc, bọn họ lần này nỗ lực diễn tấu vì vinh nhục của Biên Hoang Tập, hiển nhiên là những tác phẩm do Tần Hoài đệ nhất tài nữ trước tác, đem thần thái phong lưu của nàng chú nhập vào không gian chiến tranh tàn khốc vô tình tạo ra một ý vị khác hẳn.
Yến Phi lên tới Quan viễn đài.
Kỷ Thiên Thiên đang cùng Trác Cuồng Sinh, Hồng Tử Xuân và Trình Thương Cổ nghiên cứu bản đồ Biên Hoang Tập, nàng tự tay dùng một cây bút kẻ lông mày thành công hoặc giả có thể đánh bại liên quân Thiên Sư đạo và Lưỡng Hồ bang trước khi đối phương giáp công Biên Hoang Tập".
Trác Cuồng Sinh cười ha hả nói: "Nhận định của các vị và của tiểu thư không định mà hợp, bất quá tiểu thư ngồi đây mà nghĩ ra tự nhiên phải hơn các vị một nước, đúng không?".
Yến Phi lại phát hiện Kỷ Thiên Thiên có một vị thế khác, ấy là không ai e ngại nàng hơn mình, vì vậy dù Trác Cuồng Sinh đem lời vừa rồi nói với người khác cũng chẳng làm ai giận dữ cả.
Đổi lại nếu chàng đảm đương chức vị thống soái đương nhiên sẽ khác hẳn.
Trình Thương Cổ nói rõ: "Lúc đầu ta còn hoài nghie tiểu thư thiếu kinh nghiệm thực tế, hiện giờ thì đã mười phần tin tưởng rồi".
Kỷ Thiên Thiên ngượng nghịu nói: "Đại chiến còn chưa bắt đầu, trong trướng đàm luận việc binh thành công hay không vẫn còn quá sớm để mà nói, mọi việc đều phải trông vào các vị giúp đỡ".
Đoạn quay sang nói với Yến Phi: "Các vị muốn điều động bao nhiên nhân mã?".
Yến Phi đang định đáp lời, Mộ Dung Chiến, Đồ Phụng Tam và Thác Bạt Nghi cùng xuất hiện, không khí lập tức trở nên khẩn trương, ai nấy đều biết đã đến thời gian hành động, mỗi quyết định tiếp theo đều liên quan đến sự tồn vong của Biên Hoang Tập.
Lưu Dụ tọa tức tỉnh lại.
Hiểu rõ tâm ý chân chính của Vương Đạm Chân là một đòn nặng đối với gã, lại khiến gã buông rơi tất cả, toàn tâm toàn ý vận khí hành công, trị liệu thương thế.
Thể chất của gã khác hẳn người thường, nếu không phải vì mất hết đấu chí mà sinh ra ý tưởng ngược đãi bản thân thì thực không đến nỗi thương thế biến thành nặng nề, rồi bị phong hàn xâm nhập như vậy.
Lúc này mở mắt tỉnh lại, tình trạng đã cải biến rất nhiều, khí lực đã trở lại tứ chi, đầu óc sáng suốt. Gã đột nhiên phát giác cỗ xe đã chuyển hướng theo đường dốc đá khúc khuỷu, so ra thì dịch đạo không được tu sửa khó đi lúc trước chẳng là gì hết.
Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Lưu Dụ quay đầu nhìn ra ngoài song, sắc trời u ám, mặt trời đã chìm dưới rặng núi phía Tây. Đoàn xe đang leo lên dốc núi, rời khỏi dịch đạo.
Lưu Dụ thò đầu ra thấy phía sau còn có bốn cỗ xe ngựa, các kỵ sĩ lộ vẻ kinh hoảng, liên tục quay đầu nhìn về phía sau.
Vương Thượng Nhan quất ngựa phóng nhanh về phía trước, hẳn là muốn đi báo cáo với Vương Đạm Chân, Lưu Dụ vội vẫy gọi hắn hỏi: "Có chuyện gì vậy?".
Vương Thượng Nhan quất ngựa phóng nhanh về phía trước, hẳn là muốn đi báo cáo với Vương Đạm Chân, Lưu Dụ vội vẫy gọi hắn hỏi: "Có chuyện gì vậy?".
Vương Thượng Nhan cho ngựa đi chậm lại tới bên xe Lưu Dụ hạ giọng nói: "Tình hình không hay, phía sau bụi bay mù mịt, rất nhiều người ngựa đang toàn lực đuổi tới, ta sợ đó là mã tặc ở Biên Hoang nên mới thừa lúc trời chạng vạng tối tạm tránh sang một bên, hy vọng không chạm trán bọn chúng trên đường thì tốt". Bạn đang xem truyện được , lập tức nhiệt tình nguội lạnh, gượng cười: "Cho dù không có sự kiện này nàng cho rằng Tư Mã Đạo Tử và Vương Quốc Bảo có chịu buông tha cho ta không? Chỉ cần bọn họ không dám đường đường chính chính nói ra thì thêm một việc bớt một việc căn bản không thành vấn đề".
Vương Đạm Chân yên lặng không nói, tựa như đang ngẫm nghĩ về ẩn ý trong lời của Lưu Dụ, đoạn nói: "Huynh có thể động thủ được không?".
Lưu Dụ tựa hồ cảm thấy sung sướng được lập uy trước mặt nàng, trước hết là vì nếu giúp nàng qua khỏi tai kiếp này coi như đã báo đáp được cái ân cứu giúp mình. Cũng vì không dám với cao đối với nàng nên lại càng hồi phục thái độ bình tĩnh và thực tiễn thường ngày, thong thả nói: "Đối phó với Tôn Ân hay Nhiếp Thiên Hoàn đương nhiên là không được, nhưng ứng phó với một gã tiểu d*m t*c ngông cuồng tự cho là anh hùng thì thừa sức. Xin tiểu thư an tâm, nếu ta không thể đánh lui địch nhân mà không để bên mình chịu bất cứ tổn thương nào thì xin tiểu thư cứ trách mắng".
Vương Đạm Chân thở nhẹ một hơi như trút được gánh nặng, ngước nhìn gã, bốn mắt gặp nhau, mặt phấn hiện lên hai đóa mây hồng, thẹn thùng cúi đầu xuống.
Lưu Dụ nghe con tim nảy lên như điên cuồng không sao kềm chế nổi.
Má ơi!
Nữ nhân xinh đẹp quyến rũ nhường này, nếu không phải là nhi nữ của Vương Cung, mình nhất định sẽ tìm mọi cách cưới về làm vợ. Tiếc là…
Vương Thượng Nhan trở lại bên Lưu Dụ nói: "Lưu đại nhân đừng khách khí, thời gian không nhiều, xin đại nhân chỉ thị".
Lưu Dụ hiểu rằng đã chiếm được tín nhiệm của hắn, hân hoan xoay người, trỏ vào khu rừng thưa bên cạnh nói: "Xin Vương huynh hộ tống tiểu thư và xe ngựa xuống đó đi vào rừng, đi chừng một dặm mới quay đầu lại".
Đi theo hắn có Vương Đạm Chân và đám gia tướng nghe vậy ngơ ngác nhìn nhau.
Vương Đạm Chân kinh hãi nói: "Lưu đại nhân thương thế mới khỏi, chỉ có ba chục người làm soa cự lại hai trăm người?".
Lưu Dụ đã chuẩn bị sẵn nói: "Đánh nhau trực diện đương nhiên là không ổn rồi, tuy nhiên thành bại chiến tranh không phải quyết định ở nhân số ít hay nhiều, mà là ở binh pháp mưu lược, nếu không Bắc Phủ binh ta đã chẳng có chiến công Phì Thủy. Ta tuy không dám so với Huyền soái, nhưng Tư Mã Nguyên Hiển lại càng không thể sánh với Phù Kiên. Vì vậy xin các vị yên tâm đi, mọi cái sẽ như lời ta nói, bảo đảm sự tình sẽ rất mau lẹ trở thành quá khứ".
Vương Thượng Nhan hạ giọng nói: "Vừa rồi Lưu đại nhân sai ta đi tuyển chọn cung tiễn thủ, đặc biệt chỉ rõ phải chọn người trung trinh, có phải sợ có nội gian trong chúng ta không?".
Lưu Dụ nói: "Đó chỉ là tác phong xử sự xưa nay của ta, cẩn thận vẫn hơn, không có ý gì đặc biệt".
Quay sang Vương Đạm Chân nói: "Xin tiểu thư thượng lộ".
Vương Đạm Chân nhìn sâu vào mắt Lưu Dụ, cúi đầu: "Lưu đại nhân cẩn thận một chút".
Nói đoạn lên ngựa đi.
Nhìn theo bóng dáng mê người của nàng, Lưu Dụ lòng đầy cảm xúc.
Rốt cuộc gã đã chiếm được hảo cảm của nàng, nhưng lại hiểu rõ hai bên có duyên mà không có phận, ông trời thật quá tàn nhẫn.
💬 Bình luận chương