Yến Phi, Đồ Phụng Tam, Thác Bạt Nghi và Mộ Dung Chiến cùng nhau đứng tại một vị trí cao ở bờ phía đông Dĩnh Thủy bình tĩnh chờ thuyền đội của Mộ Dung Thùy. Sau một giờ vội vã đuổi theo họ mới tìm được nơi phục kích lý tưởng ở đây.
Bất quá bọn họ chỉ có một cơ hội phục kích này, vì cách phía thượng du năm dặm là Phong Minh hạp họ lại không đủ thời gian để an bài một đợt tập kích khác, lại không có ưu thế xuất kỳ bất ý. Minh đao minh thương, bọn họ chắc chắc không có cơ hội.
Yến Phi tuy là cao thủ nhất đỉnh ở Biên Hoang Tập nhưng đoàn thân binh danh chấn bắc phương của Mộ Dung Thùy, đặc biệt là các đầu lĩnh thân binh danh xưng "Bát kiệt" là cao thủ nhất đẳng trong nội tộc. Hơn nữa tọa trận còn có Tôn Ân, Trúc Pháp Khánh tề danh cùng với Mộ Dung Thùy.
Mộ Dung Chiến than: "Mộ Dung Thùy thật là giảo hoạt, tại tiền đồn bắc trại cho thuyền đội cập bờ để đi, lại đoán được bọn ta mai phục ở bờ tây. Mà nếu theo bắc trại khai xuất có thể thẳng đường lùi về hỗ trợ tây ngạn và hoàn toàn nắm chắc được bọn ta sẽ truy cản lộ tuyến của bọn họ."
Thác Bạt Nghi quan sát dòng sông gật đầu nói: "Khúc sông Dĩnh Thủy này rộng hơn ba mươi trượng, nếu không có phụ trợ thì không ai có thể phi qua cự ly xa thế này, chỉ nội việc này đã khó khắc phục rồi".
Mộ Dung Chiến gượng cười nói: "Vấn đề lớn nhất và tối nguy hiểm là đăng hỏa thông minh của đối phương, chỉ cần đối phương đề khởi tinh thần, mở to mắt là nhất định có thể phát giác bọn ta nhảy từ trên xuống. Nếu vậy thì chỉ cần loan cung xạ tiễn cũng có thể đưa bọn ta vào tử địa, thâu tập không thành mà chỉ làm cái đích cho địch nhân luyện cung." Bạn đang xem truyện được phép ly khai Biên Hoang Tập nhưng có thể được đối đãi tốt."
Giang Văn Thanh gật đầu nói: "Điều này xác thực Âm Kỳ cáo tố cho ta tình huống như vậy, Lưu huynh đoán đúng lắm."
Lưu Dụ mặc dù nghe lời tán thưởng nhưng ngữ điệu bình đạm, hiển nhiên nghĩ rằng sai hay trúng đều như nhau. Trong lòng nghĩ nếu không hiển thị một chút thủ đoạn, đối phương tuyệt không xem gã là một nhân vật.
Tạ Huyền đã phái gã hiệp trợ Giang Văn Thanh thu phục Biên Hoang Tập, có thể nói đối với Lưu Dụ là một cuộc khảo nghiệm, không chỉ là đại diện Tạ Huyền chi trì Đại Giang bang, mà còn là cơ hội cho gã cùng Đại Giang bang kiến lập quan hệ cộng tác bí mật. Tương lai nếu có thể nắm binh quyền Bắc phủ binh, Đại Giang bang sẽ trở thành trợ thủ hữu lực cho gã.
Sự thật Giang Văn Thanh không có lựa chọn nào ngoài việc tín nhiệm nhãn quang của Tạ Huyền và sự an bài bách thiên trước khi chết của ông ta đã an bài cho Lưu Dụ tác xuất. Trừ phi Tôn Ân hoặc Niếp Thiên Hoàn công nhiên tạo phản, nếu không mọi bang hội phải dựa vào thế lực quan trường. Đại Giang bang lấy Đại giang làm sinh kế cũng phải có sự chủ trì của nhân sĩ thế lực, lúc trước là Kinh Châu Hoàn gia, hiện tại là kế thừa nhân Lưu Dụ của Tạ Huyền.
Thậm chí mạnh như Nhiếp Thiên Hoàn mà muốn tiếp thu sự nghiệp của Đại Giang bang cũng không thể không cùng Hoàn Huyền thỏa hiệp, lợi dụng lẫn nhau.
Biên Hoang Tập là hi vọng tối hậu của Đại Giang bang. Mất Biên Hoang Tập, Đại Giang bang sẽ không có cơ hội đứng lên lại từ thất bại nữa.
Lưu Dụ phát giác bản thân càng lúc càng ít nhớ tới Vương Đạm Chân, nhưng gã thật sự không rõ là vì gã yêu nàng chưa đủ nhiều hay bởi vì trách nhiệm nặng nề trên vai nên không có thời gian phân thần.
Lưu Dụ bình tĩnh nói: "Hiện tại ở Biên Hoang Tập, địch nhân trong lòng phải đề phòng phản kích của liên quân biên hoang, bọn chúng không lo ngại đánh nhau chính diện nhưng lại lo ngại biên hoang nhân dùng chiến thuật du kích, cắt đứt con đường lương thực phía bắc của chúng."
Giang Văn Thanh gật đầu đồng ý.
Tư Mã Đạo Tử tuy lực không đủ để viễn chinh Biên Hoang Tập, nhưng lại dễ dàng ngăn chặn thủy lục giao thông của phía nam Biên Hoang Tập, vì thế bắc phương thủy lục giao thông trở thành sinh mệnh của địch nhân trú quân trong Biên Hoang Tập.
Nhìn từ điểm này, một ngày biên hoang liên quân còn tồn tại, Biên Hoang Tập không thể hồi phục phồn vinh hưng thịnh. Đây có thể thấy việc Kỷ Thiên Thiên lệnh cho hoang nhân đột vây đào sinh có ảnh hưởng sâu rộng, làm cho cục diện thắng bại chưa thể phân rõ.
Lưu Dụ tiếp tục nói: "Trong trận chiến Biên Hoang Tập, hạm đội biên hoang liên quân bọn ta toàn quân bị diệt, vì thế không thể khống chế giao thông đường sông, đây chính là lý do liên quân không thể không hướng về tiểu thư cầu viện. Điều này có thể nói là, ai có thể khống chế Dĩnh hà, người đó là người thắng sau cùng."
Giang Văn Thanh định thần nhìn gã, nói: "Ta hiện tại đã bắt đầu minh bạch vì sao Huyền soái chọn ngươi làm người kế thừa. Sau khi ta hiểu về tình thế Biên Hoang Tập, nghiên cứu cách phản phục cũng chỉ rút được kết luận như Lưu huynh vừa nói, nhưng Lưu huynh chỉ trong nháy mắt đã có được đáp án. Hiện nay tình huống đã hoàn toàn minh bạch, thậm chí nếu địch nhân biến Biên Hoang Tập thành thành trì kiên cố như Lạc Dương, Trường An, Kiến Khang, thì đó sẽ chỉ là một tòa cô thành. Không có hoang nhân nhộn nhịp giao dịch, Biên Hoang Tập chỉ giống một cái ao đang cạn dần, sau cùng cá cũng không có thể sinh tồn. Bất quá địch nhân tới biên hoang cướp lấy một lượng lớn gia súc và lương thực cũng chỉ đủ cho vài tháng. Nhưng bọn ta cũng không thể trường kì chờ đợi, Lưu huynh có đề nghị tốt gì không?"
Lưu Dụ cười nói: "Ta trước tiên phải hiểu rõ thực lực trong tay tiểu thư đã."
Giang Văn Thanh trầm mặc một lúc, nói: "Tiên phụ là người cẩn thận nên đã sớm dự kiến trước được tình huống xuất hiện hôm nay. Năm năm trước tại chi lưu sông Vu Hoài người đã thiết lập căn cứ bí mật do nhị thúc Giang Hải Văn của ta chủ trì, chúng tôi cũng đã kiến tạo căn cứ bí mật cho song đầu thuyền. Nhị thúc là một nhà thiết kế chiến thuyền xuất sắc, nếu không có thúc ấy liên tục cải tiến chiến thuyền hàng năm, Đại Giang bang chúng ta chắc chắn không có thành tựu hôm nay."
Lưu Dụ vui mừng nói: "Lệnh tôn thật sự là một thủy đạo đại hào nhìn xa trông rộng, không biết có bao nhiêu chiến thuyền và người có thể sử dụng?"
Giang Văn Thanh nói: "Có mười hai song đầu thuyền khả dĩ lập tức đưa tới chiến trường, chiến sĩ có một nghìn ba trăm người. Đó là lực lượng còn lại của chúng tôi, nếu như chiến bại thì nhiều năm nữa cũng sẽ không thể hồi phục nổi nguyên khí."
Lưu Dụ vui mừng nói: "Với thực lực như vậy có thể gây bất ngờ cho bất cứ người nào. Chỉ cần chúng ta đột phá được qua phòng tuyến của Tư Mã Đạo Tử tại Dĩnh Khẩu thì có thể lái thuyền thẳng tới Biên Hoang Tập."
Giang Văn Thanh cau mày: "Ta tịnh không coi Kiến Khang thủy sư trong mắt. Ta chỉ nghĩ địch nhân ở Biên Hoang Tập có thể có lôi mộc, thiết tác (xích sắt) hoặc mộc sách (hàng rào gỗ) nhất loạt bố trí phong tỏa đường sông và phối hợp với chiến thuyền của Hoàng Hà bang thì bọn ta sẽ phải ứng phó rất vất vả."
Lúc này thuyền chuyển nhập vào nhánh sông bên trái, hướng về phương nam tốc độ đại tăng.
Vẫn còn một ít thời gian nữa mới tới bình minh. Đối với Lưu Dụ mà nói, đêm nay đặc biệt dài.
Lưu Dụ trầm tư: "Dĩnh Thủy ra khỏi Biên Hoang Tập hơn hai mươi dặm thì phân nhánh về phía tây thông tới một tiểu hồ, nơi này bọn ta có thể làm căn cứ bí mật để ẩn tàng thuyền đội. Theo suy đoán của ta, thủy đạo nếu có chướng ngại thì cũng ở trong phạm vi vài dặm cách Biên Hoang Tập, nếu không sẽ khó khăn để cùng Biên Hoang Tập hỗ trợ lẫn nhau. Chỉ cần bọn ta chuyển nhập nơi đó thì không chỉ tránh được tai mắt địch nhân mà còn có thể dễ công, dễ thủ."
Giang Văn Thanh hỏi: "Đó đúng là một địa phương tốt, tại sao lại không nghe Chúc lão đại đề cập tới?"
Lưu Dụ giải thích: "Đoạn sông này đoạn đầu rất hẹp chỉ đủ một thuyền đi qua, lòng sông lại hẹp và nông, nếu không có thủy triều lên thì không thể tiến nhập. Chỉ khi qua khỏi đoạn này dòng sông sẽ chuyển thành vừa rộng vừa sâu, về phương diện di chuyển của thuyền sẽ không thành vấn đề."
Giang Văn Thanh dụng tâm suy tính, không nói gì.
Lưu Dụ than: "Tiểu thư có phải trong lòng đang nghĩ, tiểu tử Lưu Dụ này đang hăm hở muốn lập công, đang cố hư cấu ra một địa phương tốt để giúp hắn tới Biên Hoang Tập. Đến thì không có cách hồi đầu, nhưng vẫn phải đánh cược một phen đưa hắn mạo hiểm tới Biên Hoang Tập, đúng vậy không?"
Giang Văn Thanh phì cười, đưa mắt nhìn gã nói: "Nguyên lai ngươi cũng là một người thú vị."
Nàng hiển lộ ra một dáng vẻ nữ tính kiều mỹ, nhìn Lưu Dụ trước mặt thậm chí không còn chút hình tượng nào của "Tống Mạnh Tề".
Giang Văn Thanh nói tiếp: "Trong đầu ta đúng là có thoáng qua ý nghĩ như ngươi đoán, bất quá nghĩ lại rằng ngươi không chỉ là người được Huyền soái tuyển chọn trong vạn người, lại là sanh tử chi giao với Yến Phi. Nếu như không tin tưởng ngươi thì có thể tin được được ai nữa?"
Lưu Dụ biết nàng vẫn chưa hoàn toàn tin tưởng, nghiêm mặt nói: "Nếu có một lời hư ngôn thì ta sẽ chết không toàn thây."
Giang Văn Thanh hơi giận nói: "Được lắm, ta tin ngươi. Vấn đề ở chỗ khi nước lên, thì chúng ta có thể tiến vào nhánh sông ẩn náu, nhưng nếu gặp lúc nước cạn thì sao? Hoặc như đang lúc tiến vào thì nước rút, bọn ta không phải sẽ bị kẹt chết tại đó sao?"
Giang Văn Thanh kiêu hãnh nói: "Song đầu thuyền của bọn ta là chiến thuyền có tính năng tốt nhất thiên hạ, nếu chúng ta không thể đạt được thì người khác tuyệt càng không thể."
Lưu Dụ nói: "Nếu đã vậy chúng ta sẽ có khả năng thành công rất lớn. Sau khi đã tàng thân ở tiểu hồ, chúng ta phải mật thiết giám thị động tĩnh của Dĩnh hà. Tốt nhất là để Tư Mã Đạo Tử hoặc Nhiếp Thiên Hoàn đánh trận đầu, bọn ta ở bên cạnh chiếm tiện nghi."
Giang Văn Thanh phấn chấn tinh thần: "Lưu huynh chỉ bằng vài lời nói đã giải quyết được nhiều vấn đề mà bọn ta đang lo lắng, ta đã minh bạch được ý tứ dụng binh quý thần tốc của ngươi. Chỉ cần bọn ta tái liên hệ được với biên hoang liên quân, thì sẽ để cho địch nhân thưởng thức tư vị bị Nam Bắc giáp công."
Lưu Dụ nói: "Nỗi lo duy nhất của ta chính là Hoàn Huyền, không chỉ vì kẻ đó là tối cố kỵ của Huyền soái mà còn vì hắn có quan hệ với Đồ Phụng Tam. Đồ Phụng Tam hiện tuy đang bất mãn nhưng vẫn không dám công nhiên phản bội hắn, mà Đồ Phụng Tam lại không thể không nghĩ tới an nguy của thân tộc tại Kinh Châu. Với tính cách của Hoàn Huyền, tuyệt không bỏ qua cơ hội nào để đoạt lấy Biên Hoang Tập."
Giang Văn Thanh nói: "Khi cần thiết thì chúng ta sẽ tiên hạ thủ vi cường, trừ khử Đồ Phụng Tam."
Lưu Dụ gật đầu: "Phải"
Chiếc thuyền đã chạy qua khúc quanh, cảnh tượng trước mắt đột nhiên mở ra, phía trước xuất hiện một cái hồ lớn, bờ hồ đậu đầy thuyền nhỏ và thuyền đánh cá.
Lưu Dụ trong lòng quyết định, gã sẽ từ căn cứ bí mật của Đại Giang bang triển khai đại nghiệp thống nhất thiên hạ của gã, nhằm báo đáp ân tri ngộ của Tạ Huyền. Kỳ dư mọi chuyện khác đều không trọng yếu.
Nghĩ tới đây, sâu thẳm trong lòng chợt hiện ra hoa dung của Vương Đạm Chân.
💬 Bình luận chương