Trời Giáng Điềm Hung
Cao Ngạn ôm người ngọc mềm mại thơm tho trong lòng chạy mãi tới gần đường ven sườn núi, cuối cùng hậu kình không chi trì nổi đành phải chậm dần lại.
Đêm dài đã trôi qua, một đêm thật có thể làm cho Hoang nhân kiêu hãnh. Sao Đại Ngưu phía trước chuyển dần sang màu trắng bạch. Tâm tình trong lòng gã chưa bao giờ hưng phấn đến vậy.
Đến khi giải trừ cấm chế cho nàng gã cần khống chế bản thân, giữ vững quy củ, ngàn vạn lần không thể coi nàng như một cô nương trong thanh lâu được. Nhưng gã cũng có thể lợi dụng một chút để làm quan hệ giữa hai người thêm thân mật.
Trong lúc gã đang suy nghĩ vẩn vơ, trong lòng vui sướng thì tiểu Bạch Nhạn trong vòng tay hắn bỗng phát xuất tiếng thở dài khoan khoái, nhưng đôi mắt xinh đẹp vẫn nhắm nghiền. Nàng lại duỗi chân duỗi tay làm Cao Ngạn đang kiệt sức suýt chút nữa thì tuột tay làm rơi nàng xuống đất.
Cao Ngạn kinh hãi dừng bước, cúi nhìn người tình trong mộng của gã đang nằm trong lòng.
Doãn Thanh Nhã khẽ vặn eo thon, hai tay giơ lên ôm lấy cổ gã, rồi nàng mở bừng đôi mắt xinh đẹp mơ màng nhìn quanh hai vòng, cười "hì" một tiếng nói: "Đồ ngốc! Ta lại quan trọng hơn Biên Hoang tập sao? Tại sao lại cứu ta?"
Cao Ngạn đang mê muội trong nữ sắc có tỉnh lại được đôi chút, tuy vậy thần hồn vẫn còn điên đảo, thầm khen thủ pháp cấm chế của lão Trác quả thực cao minh, làm người ta hoàn toàn không thể nhìn ra nàng ta bị cấm chế gì cả, ví như nhãn thần ảm đạm hay tứ chi mềm nhũn. Ngược lại, đôi mắt xinh đẹp của nàng còn linh lợi hơn một khắc trước đây nữa, thân thể tràn đầy sức sống rung động lòng người.
Doãn Thanh Nhã tức giận hỏi: "Tại sao ngươi không nói gì? Cao Ngạn tiểu tử nói năng hoạt bát nhà ngươi biến thành câm rồi sao?
Cao Ngạn vội cười trừ đáp: "Tiểu Thanh Nhã của ta đã hỏi đến, đương nhiên nàng hỏi gì ta sẽ đáp nấy. Hà! Nàng không sao chứ?"
Bản thân gã cũng cảm thấy câu này quá ngu ngốc, lộ ra cái đuôi hồ ly.
May là Doãn Thanh Nhã hoàn toàn không nghĩ tới việc mà gã lo lắng đó, nhướng mày tức giận nói: "Chỗ mà lão hỗn đản ấy điểm trúng vẫn còn đau đớn. Những huynh đệ Hoang nhân của ngươi quả là mất mặt, hơn chục nam nhân khỏe mạnh đến khi phụ một tiểu nữ hài yếu đuối là ta đây. Con bà nó! Sẽ có một ngày ta cho lão hỗn đản đó thưởng thức mùi vị đau khổ"
Cao Ngạn tự nghĩ từ thuở cha sinh mẹ đẻ đến giờ chưa từng thấy câu nói th* t*c nào mà lại dễ nghe đến vậy, lập tức tinh thần bay đâu mất, ý chí tiêu tan, lạc giọng hỏi: "Lão chỉ điểm một huyệt đạo của nàng thôi sao?"
Doãn Thanh Nhã cực kỳ tức giận nói: "Còn chưa đủ ư? Sau này ta sẽ tự tay làm thịt lão hỗn đản đó"
Nàng lại đắc ý nói tiếp "Hà! Lão tưởng điểm ngã được bản cô nương ư! Dễ dàng như vậy sao?"
Cao Ngạn lại ngơ ngẩn, biết là có gì đó không đúng, đang định nói thì Doãn Thanh Nhã bỏ tay ra khỏi cổ gã, bám vào hai vai rồi tá lực vọt ra khỏi lòng gã, lại lăng không chuyển thân tư thái đẹp mắt, hạ xuống cách chỗ gã đứng hơn trượng. Nàng đứng vững rồi nói "Ngươi tính ra cũng được đó! Hai lần đều do tên ngốc nhà ngươi mà ta thoát thân được"
Cao Ngạn đứng ngẩn người ra, tư thế hai tay vẫn như đang ôm nàng. Gã cảm thấy trong lòng trống rỗng không thể chịu nổi, đồng thời toàn thân run rẩy, trong lòng kêu khổ không ngớt. Lần này bị lão hỗn đản hại thảm rồi! Việc này làm sao mà dàn xếp cho xong được đây?
Doãn Thanh Nhã vui sướng cười nói "Hoang nhân người nào cũng tâm ngoan thủ lạt, ngươi làm hỏng gian kế bắt người làm con tin của bọn chúng cũng như là ngươi đã phản bội chúng vậy. Hì! Lúc này ngươi có nghĩ lại đề nghị của ta không?"
Cao Ngạn chán nản hạ hai tay xuống, trong đầu trống rỗng, ngơ ngác hỏi: "Đề nghị gì?"
Doãn Thanh Nhã tức giận dậm chân nói: "Cái đầu ngươi dùng để làm gì vậy? Đương nhiên là cùng ta quay về Lưỡng Hồ. Ngươi còn có chỗ nào mà đi nữa đây? Thời gian không nhiều, ngươi nếu còn do dự không quyết thì thứ cho bản cô nương không thể phụng bồi nữa! Chỉ còn cách để ngươi bị người ta ngũ mã phân thây, tự sinh tự diệt mà thôi."
Cao Ngạn suýt nữa thì khóc lớn một trận. Vui mừng một trận rồi lại mất mát một trận càng làm người ta khó chịu nổi. Bây giờ làm gì cho tốt đây?
Gã nghe thấy tiếng mình hỏi: "Nàng có yêu ta không?"
Hai má Doãn Thanh Nhã đỏ bừng lên, giận dữ nói: "Giờ phút này mà ngươi còn nói đến chuyện đó ư! Ta không lý gì tới ngươi nữa!"
Cao Ngạn cũng không tưởng nổi mình lại thốt ra một câu hoàn toàn không phù hợp vào lúc này như thế, nhưng hiện tại quả thật gã không nghĩ ra được câu gì thích hợp hơn. Đại kế thiên lý đào vong để bồi dưỡng tình cảm đã thất bại, gã còn có thể có pháp bảo nào nữa đây?
Doãn Thanh Nhã nói: "Ngươi còn do dự gì nữa? Theo người ta đi thôi! Nhưng không được suy nghĩ lung tung đâu đấy. Người ta chỉ thấy ngươi đáng thương quá, lại cô khổ bơ vơ, đồng thời niệm tình ngươi bất kể mọi chuyện cứu người ta thoát hiểm nên mới thương hại chứ tuyệt không phải là vì yêu ngươi đâu"
Cao Ngạn lắc đầu nói: "Không cần tự dối mình thế! Tuy ngoài miệng nói vậy, nhưng đôi mắt nàng đã tỏ rõ lời nói từ tận trong tim rồi. Cả hai ta đều là nhất kiến chung tình, dù trời giáng sấm sét xuống cũng không thể chia lìa hai ta"
Doãn Thanh Nhã tròn đôi mắt đẹp nhìn gã, không tin nổi hỏi: "Ngươi quả thực nghĩ thế sao?"
Cao Ngạn đâm liều nói: "Đó là sự thật."
Doãn Thanh Nhã khẽ vỗ trán, kêu lớn: "Trời ơi! Thế gian này lại có một tên ngu xuẩn như ngươi sao. Được rồi! Chúng ta từ nay nhất đao lưỡng đoạn. Ngươi đi đường ngươi, ta đi đường ta. Đừng để ta bắt gặp ngươi nữa, nếu không ta sẽ không khách khí nữa đâu."
Nói đoạn quay người đi thẳng.
Cao Ngạn hoảng hốt đuổi theo nói: "Nàng không được đi!"
Doãn Thanh Nhã tức giận quát lên, xoay tay đánh ra một chưởng vào giữa ngực Cao Ngạn.
Cao Ngạn kêu thảm một tiếng, hộc máu bay ngược ra sau.
Nhìn bề ngoài, ni Huệ Huy tuyệt không giống như đã bị thương, chỉ thấy hoa dung ảm đạm. Nhưng Yến Phi biết lục phủ ngũ tạng nàng đã bị đánh nát, không còn cách gì có thể cứu được nữa, chỉ còn lại vài hơi chân khí cuối cùng.
Nàng nằm trên một bãi cỏ, ngửa mặt nhìn lên trời, thần sắc bình tĩnh. Thấy Yến Phi xuất hiện bên cạnh, nàng nhẹ giọng nói: "Không cần động đến ta, không nên lãng phí chân khí. Ta muốn ra đi một cách bình tĩnh."
Yến Phi ngồi xuống bên ả, nhẹ thở dài.
Ni Huệ Huy hỏi: "Ngươi có nhìn thấy tiên môn không?"
Yến Phi gật đầu nói: "Tuy nhìn không thấy, nhưng ta lại cảm ứng được."
Hai mắt ni Huệ Huy sáng lên hỏi: "Nó như thế nào?"
Yến Phi đáp: "Đó thực sự là lối ra để rời bỏ thế giới này. Ở đó bao hàm một không gian khác rộng lớn vô cùng, thần bí bất khả trắc. Nhưng tiên môn chỉ thoáng hiện lên là biến mất, trừ người đã hạ đại quyết tâm còn không sẽ rất dễ bỏ lỡ".
Ni Huệ Huy hỏi: "Tôn Ân có nắm được tiên duyên không?"
Yến Phi nói: "Ta chỉ thấy lão thụ thương bỏ đi rồi." Truyện được chế tinh thần cho Hô Lôi Phương.
Ba Cáp Mã Tư trầm ngâm một lát, ung dung nói: "Quả nhiên không ngoài dự liệu của ta. Huyệt động này là bị thiên thạch từ trên trời sa xuống, va chạm mãnh liệt tạo ra. Đây là điềm đại hung, ứng với phía Đông Nam, có liên quan với Kiến Khang, cho thấy triều đình Kiến khang đã phát sinh đại sự thay đổi triều chính."
Yến Phi giật mình. Câu này của Ba Cáp Mã Tư sẽ nhanh chóng lan truyền khắp Nam Bắc, dao động lòng người, lại làm Tư Mã hoàng triều vốn đã lung lay phải gánh chịu khó khăn khôn lường.
Thiên mệnh chính là thứ khó lường nhất, lại có thể ảnh hưởng tới nhân tâm nhiều nhất. Hiểu rõ chân tướng việc này chỉ có chàng và Tôn Ân nhưng cả hai đều sẽ không vì họ Tư Mã mà giải thích lời đồn đại. Hơn nữa, dù họ có nói ra thì cũng chẳng ai tin.
Quả nhiên Tông Chánh Lương nói: "Trời sinh điềm lạ, dưới đất sẽ có tai kiếp, là do thiên nhân giao cảm, cho thấy ngày Tư Mã thị diệt vong không còn xa nữa"
Diêu Hưng nói: "May là Đại pháp sư học thức uyên bác, đánh tan được mối nghi ngờ trong lòng bọn ta. Sau khi về Tập, bọn ta sẽ công bố lời tiên đoán của Pháp sư để chấn an nhân tâm, đồng thời nói rằng điềm lạ này ứng về phương Nam, có thể làm lung lay căn cơ của triều đình Tư Mã. Các thế gia đại tộc ở Nam phương đều thích nghi thần nghi quỷ. Việc này thiên biến vạn hoá, đương nhiên là có thể tạo thành ảnh hưởng".
Tông Chánh Lương cười lớn: "Kế này của Thái Tử quả là tuyệt diệu."
Diêu Hưng dường như không muốn ở chỗ tai nạn đã xảy ra này thêm nữa, nói: "Bọn ta về Tập thôi."
Đoạn đi trước dẫn đường, những người khác theo sau.
Khi hiện trường hồi phục sự tĩnh lặng, Yến Phi ngồi xếp bằng xuống chữa trị nội thương do vụ nổ lúc tiên môn đóng lại gây ra. Chàng quyết định phương hướng tiếp theo của mình là sau khi khôi phục công lực, tối nay sẽ tiềm nhập Biên Hoang tập, g**t ch*t Ba Cáp Mã Tư để giải trừ tà thuật cấm chế tinh thần hắn đã thi triển với Hô Lôi Phương.
Đó là một lời cảnh cáo đối với địch nhân, cho thấy Hoang nhân có bản lĩnh ám sát bất cứ ai trong Tập. Chỉ cần địch nhân trong Tập ai cũng lo lắng sợ nguy hiểm thì đại nghiệp quang phục Biên Hoang tập sẽ thu được kết quả gấp bội.
Thật ra chàng cần tìm một cảm giác k*ch th*ch mạnh mẽ để tâm trí thoát khỏi sự tình liên quan tới tiên môn. Tốt nhất là chàng có thể quên sạch nó đi.
💬 Bình luận chương