Nguyên tác: Huỳnh Dị
Uyển Chuyển Đoạt Lợi
*Tống Bi Phong đến bên Lưu Dụ, thấp giọng hỏi: "Ngươi đang nghĩ gì vậy?"
Lưu Dụ đang đắm chìm trong trầm tư liền quay trở lại thế giới hiện tại. Song Đầu thuyền đang chạy hết tốc lực trên sông, ngược dòng tiến về Biên Hoang tập. Trời không một gợn mây, trong xanh sâu thẳm, thời tiết nóng nực khác thường, làm người ta phải phiền muộn nóng nảy.
Gã hiểu rõ tính cách Tống Bi Phong. Không có việc thì lão đã không đến tìm mình nói chuyện chơi, bèn đáp: "Tiểu điệt chỉ đang suy nghĩ lung tung thôi mà! Nói không khẩn trương chỉ là dối Tống thúc thôi."
Tống Bi Phong nói: "Ta có một yêu cầu là lúc trên chiến trường được ở bên tả hữu, theo bên mình ngươi. Ài! Con người ta chẳng có bản lĩnh gì đặc biệt, chỉ có một việc vẫn thường làm là gia tướng bảo phiêu* thôi."
Lưu Dụ bất chợt nhớ tới Tạ An. Tống Bi Phong bây giờ đề nghị như vậy chính là đã coi gã như Tạ An nên lão mới sẵn lòng ở sát cạnh bảo vệ cho gã. Tống Bi Phong tuyệt đối là một cao thủ nhất lưu, kể cả thích khách là loại Tôn Ân, Nhiếp Thiên Hoàn thì lão cũng có năng lực hoàn kích tưng bừng. Nếu quả thực lão chịu chỉ huy thân binh đoàn tương lai của gã thì có thể giải quyết ổn thoả vấn đề an ninh của bản thân.
Lưu Dụ đáp: "Đó thật là vinh hạnh của tiểu điệt. Chỉ ngại là uỷ khuất thúc quá nhiều rồi."
Tống Bi Phong lộ thần sắc thương cảm, không nhịn được nói: "Bất kể là An công hay là nhị thiếu gia, trong mắt người ngoài, người thì tiêu sái phiêu dật, người thì bát diện uy phong. Nhưng thật ra, trong lòng họ cũng có những lúc thống khổ và tư lự. Ta vẫn nhớ trước trận chiến Phì Thuỷ, ta theo An công đến Vũ Bình đài gặp Thiên Thiên tiểu thư, An công lúc đó tràn đầy cảm xúc hỏi ta phải chăng đã già rồi. Đối với chuyện sống chết của mình, An công tự biết rõ hơn người khác nhiều."
Lưu Dụ trong lòng chợt động, hỏi: "Trong lòng tiểu điệt vẫn luôn có một nghi vấn là với trí tuệ siêu phàm của An Công, tại sao lại để Huyền soái biết sẽ mất trong lúc còn tráng niên như thế? Đó là một gánh nặng tâm lý mà không một người nào có thể chịu đựng nổi."
Tống Bi Phong trả lời: "Ngươi hỏi đúng người rồi. Việc đó, trừ An công, đại thiếu gia và ta ra, không có người thứ tư biết rõ. An công tuyệt không hề đề cập việc đó với đại thiếu gia, chỉ giữ chặt trong lòng. Cho đến một hôm, đại thiếu gia thỉnh giáo An công về mệnh cục của mình thì An công mới không có cách nào giấu được nữa."
Lưu Dụ ngạc nhiên: "Mệnh cục?"
Tống Bi Phong đáp: "Đó là bản mệnh dựa trên ngày tháng năm sinh**. Đại thiếu gia bản mệnh là Bính Hoả, sinh vào tháng Ngọ, giờ Dần gặp Vương Thuỷ, can chi là Tý. Mệnh cục như thế là vô cùng hãn hữu. Người giải mệnh gọi là: "Dương nhận giá sát". Bất luận là Bính Hoả hay Nhâm Thuỷ đều ở mức tối cao. Nhâm Thuỷ là khắc tinh của Bính Hoả. Thuỷ hoả giao chiến, luôn luôn ở trạng thái đánh nhau làm cho mệnh cục ở vào tình huống cực đoan. Nhân sinh như thế, người bình thường không thể chịu nổi. Khi thân thế bản thân thịnh vượng, uy quyền áp đảo thiên hạ cũng là lúc sát thế chuyển thịnh rồi sẽ bị chết dưới đao kiếm."
Lưu Dụ hít một hơi khí lạnh hỏi: "Quả thật có chuyện vận mệnh như vậy thật sao?"
Tống Bi Phong cười khổ: "Chỉ sợ An công cũng không thể trả lời được câu hỏi này của ngươi. Trong cuộc sống con người, rốt cuộc người ta tự quyết được bao nhiêu việc? Còn bao nhiêu việc khác đã được định sẵn trong vận mệnh? Hay là tất cả đều do mệnh vận bày bố? Ai có thể hiểu rõ được?" Truyện được . Vì địch nhân bố trí trên bờ sông, có ưu thế không lo mặt sau sẽ làm bọn ta không tiến lên được. Hơn nữa viện quân của địch nhân có thể không ngừng tới viện trợ qua bốn chiếc phù kiều***. Đến lúc địch nhân mai phục ở mặt tây kéo đến. Đông tây giáp kích thì bọn ta muốn chạy cũng không nổi."
Thác Bạt Nghi cười nhẹ: "Nói về thuật thám tử nếu Cao thiếu gia ngươi nhận là đệ nhị thì không ai dám nhận đệ nhất. Nhưng nếu nói về hành động quân sự trên chiến trường thì ngươi chỉ là một người ngồi nghe mà thôi. Lưu gia giao nhiệm vụ cho ta, ta phải nghiên cứu tình hình thực tế, linh hoạt biến hoá mới có thể hoàn thành mục tiêu quân sự đã định. Chỉ cần bọn ta nắm vững được thời gian, chỗ nào có địch thì có thể thành công thi triển kế dụ địch, rồi đánh cho quân địch truy theo một trận con bà nó lạc hoa lưu thuỷ. Ta tuyệt không phải tham công, mà dưới tình hình biết hết động tĩnh địch nhân thì bọn ta đã chiếm được rất nhiều tiện nghi. Nếu không thì đi sai một quân là hỏng cả bàn. Không dám mạo hiểm thì làm sao ba ngàn người có thể đánh bại phục binh của địch lên tới năm ngàn? Nếu như có mỗi một cánh quân mai phục cũng không thể giải quyết thì trận này không cần phải đánh nữa."
Cao Ngạn căng thẳng hít vài hơi, không có cách gì khác đành phải đồng ý, hỏi: "Ta có thể làm gì?"
Thác Bạt Nghi hỏi: "Địch nhân mai phục ở đó là Khương nhân hay là người Mộ Dung Tiên Ti tộc vậy?"
Cao Ngạn đáp: "Tất cả là Khương binh."
Thác Bạt Nghi hỏi: "Ngươi có hiểu cờ hiệu Khương nhân không?"
Cao Ngạn kiêu ngạo trả lời: "Rõ như lòng bàn tay. Bọn chúng chỉ cần đánh rắm một cái là ta cũng biết chúng định làm gì."
Thác Bạt Nghi nói: "Thế thì được rồi. Bây giờ ngươi lập tức đi báo cho Âm Kỳ biết kế ứng biến của bọn ta."
Cao Ngạn gãi đầu hỏi: "Kế ứng biến thế nào?"
Mọi người cười phá lên. Họ là những người đã theo Thác Bạt Nghi nhiều năm, là những mã tặc có tập quán đi lại như gió. Họ đã biết rõ tình hình, lại hoàn toàn tin tưởng Thác Bạt Nghi. Chỉ cần ngồi trên chiến mã thì dù gặp tình hình hung hiểm thế nào cũng có thể ứng phó được.
Thác Bạt Nghi cười nói: "Ngươi lưu ý nghe cho rõ đây! Nghe thiếu một câu cũng không được. Hiểu không?"
Cao Ngạn cười khổ: "Ngươi cứ yên tâm. Ta không nghĩ cho các ngươi thì cũng phải nghĩ cho cái mạng nhỏ của mình. Ài! Ta còn phải đến Lưỡng Hồ đón Tiểu Bạch Nhạn của ta nữa chứ."
Mọi người lại cười lớn, sỹ khí dâng cao đến cực điểm.
Chú Thích:
* Bảo phiêu: Hộ tống
** Mệnh Cục: Trong khoa học bói toán có khái niệm Mệnh và Cục. Mệnh từ năm sinh mà luận ra, Cục từ năm sinh, tháng sinh và giờ sinh mà luận ra. Thực ra đây là hai khái niệm, dựa vào chúng và một số yếu tố khác để đoán ra vận mệnh chứ không ai nói là xem "mệnh cục".
Để tìm hiểu thêm mời các bạn đọc tham khảo trên trang tuvilyso.
💬 Bình luận chương