Cùng Chung "Chăn Gối"
Vào canh hai, Dạ Oa Tử bỗng nhiên sôi lên sùng sục vì các tờ thông báo treo giải thưởng vẫn còn chưa ráo mực giống như tuyết từ trên trời rơi xuống, đồng loạt xuất hiện khắp các nẻo đường Biên Hoang tập. Những tờ thông báo này được dán ở những nơi dễ nhìn thấy nhất, ghi rõ quy tắc trao thưởng, lại có ghi gợi ý. Ví dụ như người cần truy tìm giỏi thuật dịch dung tới mức có kỳ thuật có thể cải biến cả thể hình, cảm giác giống như là Hoa Yêu.
Chỗ ngoạn mục nhất là bốn chữ lớn dùng chu sa đỏ chói viết "HOÀNG KIM BÁCH LƯỢNG"*. Đối với bất kỳ người nào ở Biên Hoang tập mà nói thì đó là một tài sản vô cùng lớn. Chỉ cần không tiêu hoang phí thì có thể đủ cho một gia đình bình thường sống sung túc đến hai đời.
Không ai nghĩ rằng đó chỉ là trò đùa giỡn cho vui vì người trao thưởng là đại biểu của Biên Hoang tập, do Chung lâu hội nghị đứng ra đảm bảo, do toàn bộ thành viên hội nghị ký tên.
Phản ứng của mọi người thật không ai có thể tưởng tượng được, kể cả người đã nghĩ ra tuyệt chiêu này là Lưu Mục Chi.
Bị ảnh hưởng đầu tiên là quảng trường Cổ Chung lâu. Những người đến đó bán hàng, giờ bỗng nhiên thấy có cơ hội phát tài lớn, lại bị hạn chế thời gian nên vội vàng thu thập sạp hàng, toàn tâm toàn ý tham gia vào việc tầm bảo. Tiếp đó, tình hình tương tự lan rộng ra khắp các cửa hàng, cơ sở làm ăn ở Dạ Oa Tử. Người nào cũng đóng cửa tiệm, chạy ra đường tham gia náo nhiệt.
Những Hoang nhân và khách từ nơi khác đến Dạ Oa Tử uống rượu vui chơi đều không vì thế mà lấy làm khó chịu. Họ còn cảm thấy đó là một trò chơi rất k*ch th*ch, liền kết thành đội ngũ truy tìm người vẽ trên thông báo trao thưởng.
Người Dạ Oa Tử vốn hiếu sự, bình thường đã luôn muốn kiếm việc gì đó để làm. Huống chi giờ là lúc có trò hay nên họ có tổ chức hơn bất kỳ nhóm nào khác, cưỡi ngựa lùng khắp đường to ngõ nhỏ, hò hét quát tháo càng làm tăng thêm không khí náo nhiệt.
Cuối cùng thì tất cả Biên Hoang tập được động viên hết, ánh đèn lửa soi tỏ từng góc phố, kể cả những nơi hoang phế. Công tác điều tra chặt chẽ, liền lạc như thế chưa từng có ở Biên Hoang tập. Nhà cửa trạch viện đều không được bỏ qua. Người nào có chút công phu khinh công liền trèo tường vượt mái truy lùng. Đương nhiên là không ai dám không nghiêm cẩn giữ gìn quy củ của Biên Hoang tập, không thể thừa cơ ăn trộm hoặc lấy tài vật của người khác.
Những chỗ cao đều có người Dạ Oa Tử chiếm cứ giám thị. Chỉ cần Hướng Vũ Điền bị bức phải rời khỏi chỗ ẩn nấp khẳng định sẽ không thoát khỏi mắt họ.
Lưu Mục Chi, Mộ Dung Chiến và Thác Bạt Nghi đứng tại Quan Viễn đài trên nóc Cổ Chung lâu, từ trên cao giám sát toàn bộ tình hình Biên Hoang tập. Chỉ cần hành tung Hướng Vũ Điền bại lộ thì không có chỗ nào là không có người Dạ Oa Tử ở đó phóng pháo hoa báo hiệu vị trí địch nhân. Mấy chục hảo thủ đang chờ lệnh trên Cổ Chung lâu sẽ theo tín hiệu mới nhất để đi vây bắt Hướng Vũ Điền.
Thác Bạt Nghi nói: "Dưới bóng đêm yểm hộ, Hướng Vũ Điền có thể ẩn nấp một thời gian, nhưng khi trời sáng lên thì y khẳng định sẽ không còn chỗ mà giấu mình nữa. Hoang nhân chúng ta đều là lão giang hồ, chỉ cần y giữ đúng lời hứa không rời Tập thì lần này hắn chắc chắn thua rồi."
Mộ Dung Chiến nói: "Ta lại không có lòng tin như ngươi. Cứ theo như Sóc Thiên Đại nói thì người này kỳ công tuyệt nghệ dùng mãi khong hết. Nghĩ lại Hoa Yêu mà xem! Nếu như không có cái mũi linh của Phương tổng thì ai ngờ được y lại giả trang thành nữ nhân không nhận lầm mới là lạ."
Thác Bạt Nghi cười nói: "Lưu tiên sinh đã sớm nhận ra điều đó nên điều quy chế đầu tiên là mọi người phải tụ tập thành đội để tiến hành tìm kiếm. Bất cứ người nào đi một mình đều làm người khác sinh nghi. Thử hỏi trong tình huống như vậy, Hướng Vũ Điền làm sao có thể đi lại một mình trên đường được? Vì thế sẽ làm giảm mạnh không gian họat động của y, y chỉ còn cách tìm chỗ nào kín đáo ẩn nấp. Nếu bị phát hiện thì y phải khó khăn rồi."
Lưu Mục Chi nhìn những bông tuyết vẫn không ngừng rơi xuống, cười nhẹ: "Có tìm được Hướng Vũ Điền hay không tuyệt không quan trọng. Vì ta tin rằng dù có bị phát hiện hành tung thì y vẫn có bản lĩnh thoát thân. Điều quan trọng nhất là làm y nhận định Cao thiếu gia và Tiểu Bạch Nhạn vẫn còn trong Tập. Vậy thì chúng ta đã thành công rồi."
Mộ Dung Chiến cười khổ: "Ta chính là đang lo lắng việc đó. Xe ngựa giả vờ chở Cao tiểu tử và Tiểu Bạch Nhạn từ Đại Giang bang Tổng đàn đi ra rồi đến Chung lâu này. Nhưng trong tình hình trước mắt thì tên gia hỏa họ Hướng đó khả năng đã ẩn nấp xong xuôi rồi, không thể giám thị được những tình hình phát sinh trong Tập. Ta thực sự sợ tên tiểu tử đó căn bản không biết việc này, vậy thì chúng ta uổng phí tâm cơ rồi."
Lưu Mục Chi vui vẻ nói: "Chính là tình hình như thế mới có thể lừa được người thông minh như y. Hy vọng là ta không hề đánh giá y quá cao. Theo ta đoán thì y chắc là theo sát sau lưng Trấn Ác, thẳng tới Tổng đàn ở Đông môn, nhìn thấy những nhân vật trọng yếu nhất của chúng ta nhất tề đến đó và cũng nhìn thấy hết sự tình phát sinh. Người quan trọng rời đi chỉ có hai vị. Nếu y quả thực thông minh như thế thì sẽ nghĩ trong Tổng đàn có người cần được bảo vệ nhất. Người đó đương nhiên là Cao thiếu gia rồi."
Mộ Dung Chiến nói: "Con mẹ nó mà tuyệt đỉnh thông minh thì sẽ không nghi ngờ gì. Chỉ hy vọng là y thông minh nhưng lại bị sự thông minh đó làm hiểu nhầm. Nếu không, tối nay Cao tiểu tử rất nguy hiểm."
Thác Bạt Nghi nói: "Ta có lòng tin đối với kế nghi binh của tiên sinh. Mấu chốt ở chỗ Hướng Vũ Điền đã phát giác Tiểu Bạch Nhạn cũng mất tung tích. Theo lý lẽ thông thường mà nói thì chúng ta tuyệt sẽ không cho Cao tiểu tử mang Tiểu Bạch Nhạn theo đi tiền tuyến để thực hiện nhiệm vụ. Y làm sao đoán được Cao Ngạn cùng với mỹ nhân đã ngấm ngầm lên đường? Chúng ta cũng chỉ biết việc đó sau khi nó đã xảy ra rồi. Hướng Vũ Điền vì trong lòng hoài nghi nên mới mạo hiểm quan sát phản ứng của chúng ta. Chỗ tối diệu của tiên sinh là hư hư thực thực lựa theo tâm lý của y, cho y thấy phản ứng kịch liệt nhất, sau đó cố tình bày ra nghi trận giả vờ Cao tiểu tử và Tiểu Bạch Nhạn đang ở trong Tổng đàn Đại Giang bang."
Mộ Dung Chiến gật đầu nói: "Đúng! Ta quả chưa nghĩ tới điểm đó. Theo đạo lý thì Tiểu Bạch Nhạn vừa mới tới Biên Hoang tập, chúng ta về tình về lý đều nên để Cao tiểu tử và Tiểu Bạch Nhạn hưởng thụ một đêm. Sau đó Cao tiểu tử một mình lên đường làm việc."
Lưu Mục Chi nói: "Hướng Vũ Điền cố ý tiết lộ Danh sách giết người của y là để Trấn Ác lập tức đi cảnh cáo Cao thiếu gia. Tuy nói y từ phản ứng của Trấn Ác lúc đó mà đoán Cao thiếu gia đã rời khỏi Tập, nhưng đó cũng có thể là kế lừa địch cửa Trấn Ác. Vì thế ta dám khẳng định y đối với việc Cao thiếu gia có ở trong Tập hay không vẫn hoài nghi, khó kết luận được. Trong tình hình đó, y rất nhiều khả năng sẽ trúng kế."
Thác Bạt Nghi trầm ngâm nói: "Nếu như tiên sinh suy luận chính xác thì lúc này Hướng Vũ Điền đang ở chỗ nào đó gần Tổng đàn Đại Giang Bang. Chúng ta liệu có nắm được cơ hội này không?" Truyện được đa tâm."
Nói xong gã tri cơ liền chạy vụt ra khỏi phòng.
Doãn Thanh Nhã chỉ còn cách đóng cửa lại. Khi nàng đi ra bên ngoài mới phát giác đã không thấy bóng dáng Cao Ngạn đâu. Đáng hận nhất là nàng đi đôi giày quỷ quái này, đi trên đường bất tiện vô cùng. Ở trong rừng càng dễ vấp phải các loại chướng ngại như rễ cây chẳng hạn, không nói đi đến hai bước mà muốn nhấc chân lên đi một bước cũng đã khó khăn rồi.
Khi Doãn Thanh Nhã còn đang thầm chửi Cao Ngạn thì nàng bỗng phát sinh cảnh giác, nhìn về bên trái.
Chỉ thấy một đạo nhân ảnh chân không chấm đất, nhanh như quỷ mị, lại không hề khó khăn trong đám cây rừng rậm rạp. Y dùng tư thế vô cùng kỳ dị lướt như gió về phía nàng.
Doãn Thanh Nhã nghĩ tới khả năng Cao Ngạn đã nói về Bạch Cốt tinh, lập tức sợ đến nỗi hoa dung thất sắc, kêu thét lên: "Cao Ngạn cứu ta! Quỷ đến rồi!"
Nàng đang định bạt kiếm thì quỷ ảnh biến thành Cao Ngạn. Chỉ thấy tên tiểu tử đó rùn người xuống thấp, một tay cong lại thò ra sau lưng, tay kia thì giơ ra phía trước giống như chiêu "Tiên nhân chỉ lộ". Mắt thấy gã sắp đâm sầm vào nàng đến nơi rồi thì bỗng như có kỳ tích đứng sững lại.
Cao Ngạn đắc ý nói: "Nương tử không cần sợ. Vi phu vẫn còn sống, chưa biến thành quỷ yêu nàng đâu."
Doãn Thanh Nhã kinh hồn bất định, quên mất cả đôi co tính toán với gã, hay tay nắm lấy tay gã lắc lấy lắc để, vui mừng hỏi: "Ngươi làm sao mà làm được thế?"
Cao Ngạn nghiêm túc nói: "Quan trọng nhất là vấn đề về tư thế. Nàng hạ thấp hai tay xuống, sống lưng thẳng. Đúng rồi! Chính là như thế."
Doãn Thanh Nhã vui mừng ngoan ngoãn đứng yên. Thấy Cao Ngạn hai tay ôm chặt eo, nàng phản đối hỏi: "Ngươi định làm gì?"
Cao Ngạn ôm eo nhỏ nhắn mềm mại của nàng, chẳng còn biết nhân gian trần thế nữa, hàm hồ đáp: "Chỉ có làm thế này mới kiểm tra được xem tư thế nàng đứng đúng cách chưa. Trò này của ta quan trọng nhất là giữ được thăng bằng. Nhớ kỹ! Luôn phải giữ tư thế thẳng lưng mới có thể hoàn toàn tự do thoải mái phát huy hết mức tính năng Phi Ngoa của ta ."
Doãn Thanh Nhã thấp giọng mắng: "Đã ôm đủ chưa? Tên tiểu tử chết bầm."
Trong lòng Cao Ngạn vô cùng vui sướng, ghé sát vành tai nhỏ nhắn của nàng, không cho nàng kịp phản ứng, khẩn khoản tiếp: "Sau khi giữ thăng bằng thì đến thân pháp. Đi vào đôi Phi Ngoa của ta thì không thể chạy như bình thường được mà phải thi triển công phu bay lượn. Khi tiếp đất trên mặt tuyết là lúc khó khăn nhất, cần phải rùn thấp người xuống. Trước tiên để Phi Ngoa tiếp đất rồi mượn lực lướt đi, giống như đằng vân giá vũ. Bảo đảm nàng sẽ thích thú mê say."
Doãn Thanh Nhã mừng rỡ: "Tên tiểu tử ngươi quả nhiên có cách thức quỷ quái. Buông ta ra được không? Ta phải thử chút mà!"
Cao Ngạn dùng dằng một lúc mới buông tay ra.
Doãn Thanh Nhã lại do dự nói: "Trước hết ngươi hãy diễn lại một lần cho người ta xem đã."
Cao Ngạn nắm lấy tay nàng, cười: "Trước tiên thử công phu thăng bằng. Ra khỏi rừng thì sẽ học tập làm sao mà bay lượn. Đi thôi!"
Bỗng nhiên cước bộ tăng tốc. Doãn Thanh Nhã giữ tư thế thăng bằng, được gã kéo đi băng băng, luồn lách lướt ra khỏi rừng.
Chú thích
* Một trăm lạng vàng.
💬 Bình luận chương