Ma Môn Quỷ Ảnh
Yến Phi cảm thấy kinh sợ.
Người lại, cảm ứng chỉ loáng qua rồi mất. Với sự linh mẫn của chàng, cũng hoài nghi có phải cảm giác sai không.
Người này phải đến sau khi chàng và Hướng Vũ Điền lại đây nói chuyện, vì sợ đánh động sự cảnh giác của hai người nên cố ý lặn sang bờ đối diện xa xa giám thị bọn họ. Thậm chí khi bị phát hiện, cũng có thể nhờ dòng sông ngăn cách, có thể ung dung trốn đi.
Chàng tịnh không lo lắng đối phương nghe lén được cuộc trò chuyện của bọn họ, bởi vì lúc chàng và Hướng Vũ Điền nói chuyện đều dùng chân khí tụ thanh âm thành sợi, chỉ đưa thẳng vào trong tai đối phương, không lo tiết lộ ra ngoài.
Chàng lo lắng chính là đối phương có thuật truy tung và ẩn mình cực kỳ cao minh. Y có thể giấu được cảm giác linh mẫn của chàng, có thể biết được không phải một loại tâm pháp tầm thường. Cho đến lúc chàng đứng dậy tính bỏ đi, tâm linh đối phương mới lộ ra một chút sơ suất, để Yến Phi cảm ứng được sự tồn tại của y.
Trong thiên hạ lại có công pháp như vậy.
Khinh công đối phương cao minh vượt bậc không cần phải nói, làm người ta kinh dị nhất là công phu có thể đem tâm linh giấu kỹ. Thiên hạ quả là không có điều kỳ lạ nào mà không có. Nghĩ đến đây, trong lòng chợt động, nhớ đến Lý Thục Trang từng nhắc qua cao thủ Quỷ Ảnh của Ma môn. Người như kỳ danh, chỉ nghe ngoại hiệu biết ngay người này tất là cao thủ tinh thông độn thuật. Bởi vậy mới bị phái đến giám sát tình hình trận chiến của chàng và Tôn Ân tại Phiêu Miểu Phong. Chỉ Quỷ Ảnh nắm được chuẩn xác hai người ly khai bất phân thắng bại, mà chàng và Tôn Ân đều không có phát giác, mới biết người này danh bất hư truyền.
Lúc này Yến Phi có thể khẳng định chính Quỷ Ảnh đang ẩn nấp ở bên bờ đối diện, trong lòng không đừng được sát cơ đại thịnh, thầm nghĩ người này từ Thái Hồ một mạch theo đuổi mình đến tận nơi này, bám dai như đỉa, không giải quyết y, sau này làm sao sống được.
Trong lòng máy động, chàng bèn giả vờ đi về Tập.
Lưu Dụ và Đồ Phụng Tam nhìn về phía trước hết tầm mắt, trên mặt biển tối đen một chiếc thuyền không đèn đóm, đang từ xa tăng hết tốc độ tiến lại gần, cũng như bọn gã men theo bờ mà chạy, nhưng so với "Kỳ Binh hào" cách xa bờ hơn vài dặm.
Lưu Dụ phát ra mệnh lệnh: "Bật đèn hiệu chào hỏi!"
Đồ Phụng Tam chau mày, hỏi: "Nếu như không phải thuyền của đại tiểu thư, bọn ta không phải bị bộc lộ hành tung sao?"
Lưu Dụ trầm giọng: "Ngươi nắm chắc không?"
Đồ Phụng Tam gật đầu nói: "Xác thực xem ra có khả năng rất lớn."
Lưu Dụ nói: "Chỉ cần có xác suất ba phần, ta cũng sẽ thử xem. Bởi vì hậu quả bỏ lỡ dịp may sẽ vô cùng nghiêm trọng. Đội chiến thuyền của Thiên Sư quân đang từ phía sau chạy đến."
Ánh đèn chớp sáng, phát ra đèn hiệu chào hỏi của Hoang nhân, ánh đèn màu vàng và màu lục thay nhau chớp sáng, chớp đủ mười sáu lần như thế, lại hồi phục ánh đèn mờ tối như trước.
Lưu Dụ và Đồ Phụng Tam trở nên khẩn trương. Nếu chiến thuyền đang đến là thuyền của Thiên Sư quân hoặc Bắc Phủ binh, đều sẽ khiến bọn gã rước lấy phiền phức.
Lúc đầu đối phương tựa hồ không có phản ứng, đột nhiên đèn hiệu trên thuyền đồng thời chớp lên hồng, bạch, lam ba màu, kéo dài đủ ba lần rồi chợt tắt.
Huynh đệ trên "Kỳ Binh hào" đồng thanh hoan hô.
Lưu Dụ vui vẻ nói: "Đúng là một phen khổ sở, quả nhiên là đại tiểu thư của bọn ta."
Đồ Phụng Tam nói như trút được gánh nặng: "Đại tiểu thư bình yên vô sự, chứng thực rằng bọn ta chiếm được tiên cơ, chạy trước địch nhân."
Lão Thủ không đợi Lưu Dụ phân phó, thay đổi hướng hành trình, tiến thẳng đến Song Đầu chiến thuyền của Giang Văn Thanh.
Hai thuyền không ngừng tiến gần.
Lưu Dụ trái tim thấp thỏm rung động, tâm tình có chút giống như kẻ lãng tử ngao du chân trời góc bể, lưu lãng nhiều năm, sau khi hưởng tận mọi thăng trầm trong nhân thế, trở lại bên cạnh tiểu tình nhân luôn luôn mong chờ gã về nhà, chuẩn bị hướng về tình nhân cũ sám hối những việc làm xằng bậy của quá khứ, cầu xin sự rộng lượng của nàng.
Yến Phi vào phòng trọ bên cạnh phòng Hướng Vũ Điền, ngồi xếp bằng, tụ công lên hai tai, thính giác đạt đến cực hạn. Với công lực của chàng, dù cho đối phương lấy khí công thâu liễm thanh âm, vẫn khó thoát khỏi được thính giác của chàng.
Muốn thoát khỏi Hướng Vũ Điền thân mang Ma chủng không phải việc dễ dàng. Nhưng Yến Phi vì đã có kinh nghiệm cùng Tôn Ân chơi một trò chơi đặc biệt, hiểu được việc thu giấu tín hiệu tâm linh như thế nào. Đây là lữ quán người đông khí tạp, so với nơi hoang dã rộng rãi không người dễ dàng hơn nhiều.
Kẻ mà chàng cho là Quỷ Ảnh cao thủ của Ma môn, phải qua sông ở trên thượng du, rồi mới âm thầm đi về hướng Tiểu Kiến Khang. Yến Phi ở trong bóng tối giám thị thấy được thân pháp nhanh nhẹn của y, cũng phải tự nhận mình thua sút. Thân pháp cao minh như người này, thực chàng chưa từng thấy qua. Rõ ràng nhìn thấy y phi thân chớp động, cũng có cảm giác nửa tin nửa ngờ. Đặc biệt đối phương biết lợi dụng sự yểm hộ của bóng tối và vật thể kiến trúc hợp lý, thân hình tựa như mất đi thực chất, xác thực không phụ danh "Quỷ Ảnh".
Muốn truy đuổi theo một người như vậy, với năng lực của Yến Phi cũng tự thấy làm không được. May mắn chàng đoán được Quỷ Ảnh phải đến lữ quán tìm Hướng Vũ Điền, mới đến lữ quán trước một bước.
Trong phòng Hướng Vũ Điền hoàn toàn không có tiếng động, nếu là một cao thủ khác, sẽ cho rằng trong phòng không có người. Nhưng Yến Phi lại dựa vào trực giác hiểu được Hướng Vũ Điền đang ở trong phòng.
Đợi cả nửa ngày, rốt cuộc đã có động tĩnh. Bạn đang xem truyện được . Để ta nói cho ngươi biết! Quỷ Ảnh từng đi đến sa mạc tìm cha ngươi, cầu cạnh người xuất sơn. Cha ngươi đã cự tuyệt y, nhưng cũng thỉnh y đến Trường An nghe ngóng tình hình tộc trưởng, bởi vậy Quỷ Ảnh phải quen biết Minh Dao, tối nay ta có lỗi với y rồi, y chắc sẽ không bỏ qua đâu."
Yến Phi hỏi: "Ta giết y thì như thế nào?"
Hướng Vũ Điền nói: "Cha ngươi từng nói qua với ta, trong thiên hạ chỉ có Quỷ Ảnh là kẻ mà người hoàn toàn không dám chắc có thể giết được, bởi vì không ai có thể bắt kịp y. Nếu y bắt đầu trốn tránh bất kể người nào cũng không cách gì làm được, bao gồm cả ngươi và ta trong đó."
Dừng một lát rồi nói tiếp: "Nếu như Cao Ngạn là phong mai xuất sắc nhất của Biên
Hoang tập thì Quỷ Ảnh là thám tử siêu trác ẩn thân và lần theo dấu vết cao minh nhất của Thánh môn. Ngày mai ngươi thật có nắm chắc không? Dưới sự giám sát của Quỷ Ảnh, ta sợ có giữ gìn cũng sẽ lộ ra yếu điểm, nếu bị y khám phá bọn ta giở trò gian trá, thì đại kế của bọn ta sẽ phải tan như bọt nước."
Yến Phi nói: "Huynh đệ! Toàn lực xuất thủ đi! Ngàn vạn lần không phải giữ gìn gì cả, chỉ cần ngươi nghĩ đến Bảo quyển, tự nhiên sẽ tận lực mà làm. Ta đi đây! Hãy ngủ một giấc thật ngon nhé."
Nhiếp Thiên Hoàn giống như đang trầm tư suy nghĩ chợt tỉnh lại, liếc mắt nhìn Hác Trường Hanh bước qua ngưỡng cửa tiến vào trong tiểu sảnh, nói: "Trường Hanh ngồi đi!"
Hác Trường Hanh đi đến bên cạnh lão ngồi xuống, lịch thiệp không nói gì.
Xem ra Nhiếp Thiên Hoàn đã trầm ngâm suy nghĩ một hồi lâu mới tìm người đến nói chuyện, dường như để tham khảo thêm: "Đã nhiều năm qua, bọn ta luôn luôn đối địch với Hoàn gia, nhưng bọn ta vẫn có thể không ngừng lớn mạnh, Trường Hanh có thể biết đạo lý thế nào không?"
Hác Trường Hanh vội trả lời: "Toàn do Bang chủ anh minh lãnh đạo, huynh đệ trên dưới trong bang đồng lòng kháng địch, mới có thể giữ được không thất bại."
Nhiếp Thiên Hoàn nói: "Trường Hanh vẫn chưa thể nói ra nhân tố quan trọng trong đó."
Tiếp theo hai mắt lấp lánh phát sáng, tiếp tục nói: "Cho đến hôm nay, thực lực của bọn ta vẫn khó so bì với Hoàn gia hùng bá Kinh Châu, nhưng Hoàn gia vẫn không cách nào xóa bỏ bọn ta. Hoàn Huyền lại thay đổi lề lối, cùng bọn ta kết minh hợp tác, đã hứa hẹn nhiều thứ lợi ích, thật ra là vì tình thế đặc biệt độc nhất vô nhị của Lưỡng Hồ bang bọn ta."
Hác Trường Hanh đến tận lúc này vẫn chưa hiểu được Nhiếp Thiên Hoàn tìm y đến có phân phó gì, chỉ đành cung kính mà nghe.
Nhiếp Thiên Hoàn đột nhiên chuyển đề tài, nói: "Vừa rồi ta đi xem Nhã nhi, nó ngủ đến ngon lành, khóe miệng còn vương nét cười, chắc là đang mơ giấc mộng đẹp. Ài! Đứa trẻ này."
Hác Trường Hanh thầm nghĩ trong lòng, mình cũng chuẩn bị lên giường để ngủ, lại bị Nhiếp Thiên Hoàn triệu đến, khẳng định Nhiếp Thiên Hoàn có tâm sự.
Nhiếp Thiên Hoàn quay lại vấn đề đang nói trước đó: "Từ đó tới nay, bọn ta chấp nhận sách lược cùng chung lợi ích với dân chúng, cố tình để sức ảnh hưởng có thể thâm nhập vào khắp các tầng lớp xã hội, kết hợp lợi ích với dân chúng. Nhưng bọn ta chưa xưng vương chiếm thành, cũng không có căn cứ cố định để địch nhân có thể công đánh, tựa như toàn bộ Lưỡng Hồ đều là căn cứ của bọn ta. Bởi vậy dù cho với thực lực lớn mạnh của Hoàn gia, đối với bọn ta không đủ nhân thủ, cũng loại bỏ không nổi bọn ta."
Hác Trường Hanh gật đầu nói: "Đúng là như thế, mỗi lần địch nhân đến xâm phạm với quy mô lớn, bọn ta mới ngồi chiến thuyền tránh vào Lưỡng Hồ, từ có ảnh biến thành vô hình, tiếp theo cứ đi chọn chỗ béo của địch nhân mà gặm, khiến cho địch nhân mỗi lần đều hao binh tổn tướng mà rút lui."
Nhiếp Thiên Hoàn trầm giọng nói: "Trường Hanh có thể có nghĩ qua, sách lược vô ảnh vô hình ấy của bọn ta, đã theo sự xuất kích của bọn ta mà biến đổi tất cả rồi không?"
Hác Trường Hanh ngạc nhiên nói: "Ý Bang chủ là….."
Nhiếp Thiên Hoàn nói: "Ta không có ý gì đặc biệt, cũng chẳng muốn nửa chừng bỏ dở, chỉ là suy nghĩ tính toán cho mỗi loại tình thế phát triển. Tên tiểu tử Hoàn Huyền ấy bí mật cùng với Tiều gia kết minh, gây cho ta cảnh giác. Nếu như Hoàn Huyền cùng bọn ta hợp tác chỉ là âm mưu quỷ kế dụ rắn ra khỏi hang, Hoàn Huyền này so với tử quỷ Hoàn Xung càng cao minh lợi hại hơn, bọn ta thế nào cũng phải đề phòng hắn một chút."
Hác Trường Hanh gật đầu nói: "Hoàn Huyền chưa bao giờ là đối tác có thể dựa dẫm."
Nhiếp Thiên Hoàn mỉm cười nói: "Tối qua ta quên không hỏi ngươi một việc, khi Nhã Nhi vì Cao Ngạn giải thích, lúc đó thần thái bộ dạng nó thể nào, với nhận thức của ngươi đối với nó, là nó nói thật hay vì Cao Ngạn nói dối đây?"
Hác Trường Hanh cảm thấy rất đau đầu, hiện tại đến lượt y phải chọn lựa nên nói thật hay nói dối, nói thật đương nhiên là Doãn Thanh Nhã vì Cao Ngạn nói dối, nhưng nếu như nói thật thì cũng bằng bán đứng Doãn Thanh Nhã, chỉ đành vẽ vời thêm trong đó, nói: "Thanh Nhã nói bản thân cùng Cao Ngạn không có loại quan hệ nào, khẳng định là thật, muội ấy ….."
Nhiếp Thiên Hoàn chẳng còn đủ kiên nhẫn, cắt lời y nói: "Chỉ nghe Trường Hanh nói câu này, biết ngay ngươi giống như Nhã nhi vì Cao Ngạn nói lời tốt là muốn giải thoát cho Nhã nhi. Ta muốn nghe lời nói trung thực nhất, vì ta muốn hiểu được có phải tình cảm của Nhã nhi đối với Cao Ngạn đã bắt rễ thâm sâu không?"
Hác Trường Hanh đột nhiên nói: "Xác thực Thanh Nhã yêu thương Cao Ngạn, nếu không thế nào lại nói tốt cho Cao Ngạn như vậy?"
Nhiếp Thiên Hoàn toàn thân chấn động, nói không ra lời nữa.
Hác Trường Hanh thầm nghĩ, trong lòng Nhiếp Thiên Hoàn đã sớm có quyết định, chỉ chẳng qua muốn qua mình chứng thực thêm một bước nữa, đâu phải vì Doãn Thanh Nhã nói tốt vài câu. Nhiếp Thiên Hoàn giống như mất đi hứng thú đàm thoại, phẩy tay cho y rời đi.
Chú thích
* Thần ngữ: Ngôn ngữ của môi, nhìn cử động của đôi môi mà hiểu được người ta nói gì.
💬 Bình luận chương