Cơ Hội Duy Nhất
Tuyết càng rơi càng lớn, làm Biên Hoang tập ở bờ tây Dĩnh Thuỷ bị làn mưa tuyết mênh mang bao phủ. Khi Yến Phi đến bên Hướng Vũ Điền thì y đang đứng trên một ngọn đồi nhỏ bên bờ Dĩnh Thuỷ, ngây người nhìn về phía Biên Hoang tập đang mau chóng bị gió tuyết che mờ.
Hướng Vũ Điền cười khổ: "Thất bại rồi!"
Yến Phi nói: "Chỉ cần y không rời khỏi Biên Hoang tập thì chúng ta vẫn có cơ hội."
Hướng Vũ Điền ngạc nhiên hỏi: "Làm sao huynh biết y vẫn lưu lại Biên Hoang tập?"
Yến Phi đáp: "Vì y chưa biết lần này huynh bỗng nhiên rời khỏi Biên Hoang tập là hành động đối phó với y. Chỉ vì y sinh lòng cảnh giác nên mới chọn cách thôi không bám theo huynh nữa, quay về trong Tập." Truyện được phép thất bại vì việc này có quan hệ tới mộng tưởng cả đời của y.
Yến Phi và Quỷ Ảnh tuyệt không hề có cừu hận cá nhân với nhau, nhưng chàng biết thủ đoạn của Ma môn là tuyệt không nói nhân nghĩa đạo đức, càng không quản tới thiên lý nhân tình gì cả. Chỉ cần chúng cho rằng đó là chướng ngại thì sẽ không chọn thủ đoạn để trừ khử. Đối với loại Ma nhân như thế thì còn có gì hay mà nói nữa? Đúng như Hướng Vũ Điền đã nói, gặp một tên giết một tên, gặp hai tên thì phải giết cả đôi.
Hướng Vũ Điền nói: "Vì thế Quỷ Ảnh tuyệt sẽ không vội vàng như chó nhà có tang chạy khỏi Tập mà y sẽ lợi dụng hình thế vốn có của Biên Hoang tập và trận tuyết lớn này rồi bằng thân pháp huyền ảo khó lường của y mà tìm cách cắt đuôi ta. Khi y biết Hoang nhân tuyệt không động viên để bắt y thì y có thể chạy suốt ngày đêm đến khóc lóc cáo tố với Minh Dao là bọn ta khi phụ y. Hà hà!"
Yến Phi lo lắng nói: "Ta thật không hiểu tại sao huynh vẫn có tâm tình cười đùa như thế. Quỷ Ảnh tinh thông độn thuật, lại có tuyết lớn yểm hộ, nếu y chơi một trò cút bắt với bọn ta ở Biên Hoang tập thì người thua sẽ là bọn ta rồi."
Hai mắt Hướng Vũ Điền thần quang đại thịnh, trừng mắt nhìn Yến Phi, từng chữ từng chữ từ từ nói: "Giả sử ta có cách làm Quỷ Ảnh trong một thời gian không thể cắt đuôi được ta thì thế nào đây?"
Yến Phi chấn động nói: "Nếu quả huynh có thể làm được thế thì Quỷ Ảnh sẽ không còn lựa chọn nào khác, chỉ còn cách chạy thục mạng khỏi Biên Hoang tập? Nhưng huynh có thể làm được không?"
Hướng Vũ Điền trầm giọng: "Trong tình huống bình thường thì ta đương nhiên không làm được, nhưng chỉ cần ta thi triển kỳ công thôi phát Ma Chủng thì có thể làm tốc độ và sự linh mẫn tăng mạnh. Khi đó thì trên thế gian này không có ai có thể cắt đuôi ta trong một thời gian ngắn. Quỷ Ảnh cũng không phải là ngoại lệ."
Yến Phi hỏi: "Làm thế có gây tổn hại cho huynh không?"
Hướng Vũ Điền kiêu ngạo đáp: "Ma Chủng có tiềm lực vô cùng. Chỉ cần ta tiềm tu vài ngày thì có thể khôi phục hoàn toàn công lực, không có di chứng gì. Lúc đó thì ta sẽ làm Quỷ Ảnh không còn một giây nào mà thở, tiêu hao hết chân nguyên, bức y phải vong mệnh bỏ chạy."
Yến Phi cuối cùng hiểu ra kế hoạch của y, gật đầu: "Ta lại mượn cảm ứng đối với huynh mà nắm được vị trí đuổi bắt của các ngươi trong Tập, sẽ chặn trước nơi mà Quỷ Ảnh sẽ chạy qua. Chỉ cần y rời khỏi Tập thì tâm linh của y sẽ không thể độn hình dưới linh ứng của ta được nữa, cơ hội duy nhất để giết y sẽ xuất hiện. Đúng không?"
Hướng Vũ Điền nói: "Ta từng hỏi qua sư tôn, Quỷ Ảnh thực sự khó giết như thế sao? Sư tôn chỉ ra rằng công pháp tối cao của độn thuật gọi là Kim thiền thoát xác*. Bất luận huynh tấn công lợi hại bá đạo thế nào thì y cũng có phương pháp biến lực công kích của huynh thành lực của y, lại mượn thế mà viễn độn, không ai có tể đuổi được y trong tình hình đó."
Y lại tiếp: "Chỉ khi thi triển tuyệt kỹ Kim thiền thoát xác thì y mới có thể cắt đuôi được ta, chạy khỏi Biên Hoang tập. Công pháp đó vô cùng bá đạo, Quỷ Ảnh tất phải chạy như điên vài chục dặm theo đường thẳng, mới có thể hoá giải hết chân khí y mượn của địch vào trong người. Chỉ cần huynh có thể chặn đường y khi y chạy bằng độn thuật thì cơ hội giết y sẽ nằm trong tay huynh."
Yến Phi hỏi: "Trong tình hình đó, y vẫn có thể một lần nữa thi triển kỳ chiêu Kim thiền thoát xác không?"
Hướng Vũ Điền nói: "Đó chính là chỗ làm người ta đau đầu nhất. Chỉ cần để Quỷ Ảnh chạy xa được ngàn bước thì y lại có thể tiếp tục dùng tuyệt kỹ đó để thoát thân. Chỉ là sau đó y phải cần thời gian dài hơn để phục nguyên mà thôi. Vì thế, nếu chiêu của huynh không phải là không thể đỡ được, không thể né được thì bọn ta chỉ còn cách đứng nhìn y chuồn mất mà thôi."
Yến Phi nói: "Lệnh sư quả là có nhận thức rất sâu sắc về độn thuật."
Hướng Vũ Điền đáp: "Vì sư tôn chính là người duy nhất của tệ môn từng đọc qua hai chương độn thuật trước khi Quỷ Ảnh huỷ đi. Ông cũng từng học tập độn thuật, nhưng vì quá nguy hiểm nên mới thôi. Ài! Cứ lệnh sư này mới lệnh sư kia, huynh vẫn không nhận sư tôn là cha sao?"
Yến Phi cười khổ: "Giờ là lúc bàn luận về vấn đề đó sao? Hiện giờ lại xuất hiện một vấn đề khác là ta sẽ chờ y ở vị trí nào đây?"
Hướng Vũ Điền đáp: "Huynh không còn lựa chọn nào khác, chỉ có thể mai phục ở một chỗ nào đó phía bắc Biên Hoang tập vì nếu để Quỷ Ảnh vượt qua Tứ Thuỷ trước thì bọn ta sẽ không còn cách nào làm khó y nữa. Nhưng nếu y lưu lại ở góc nào đó ở phía nam Biên Hoang tập và Tứ Thuỷ thì bọn ta vẫn có thể bằng cảm ứng của huynh mà tìm được y."
Tiếp đó lại nói: "Vì thế, nếu ta đoán không sai, khi Quỷ Ảnh bị bức phải thi triển thuật Kim thiền thoát xác thì ý nghĩ đầu tiên của y là phải lập tức rời khỏi Biên Hoang tập. Vì thế y sẽ chọn đường chạy lên phía nam hoặc phía bắc vì hai đường này là đường ngắn nhất rời khỏi Biên Hoang tập. Chỉ khi rời khỏi Biên Hoang tập y mới có thể yên tâm lại, tìm chỗ tiềm tu hồi phục nguyên khí."
Yến Phi gật đầu: "Hiểu rõ rồi!"
Hướng Vũ Điền nói: "Ta sẽ tận hết sở năng để bức y chạy về phía nam."
Yến Phi cười: "Huynh hiểu rất rõ nhân tính vì khi Quỷ Ảnh thấy huynh bức y chạy về phía nam thì đương nhiên y sẽ không làm cho huynh toại nguyện."
Hướng Vũ Điền nói: "Được rồi! Chỉ còn một vấn đề khó khăn nữa là hiện giờ làm sao mà tìm được y, rồi đánh cho y trở tay không kịp đây?"
Yến Phi quay đầu lại nhìn về phía Biên Hoang tập lúc này chỉ còn là một vùng trắng xoá mênh mang, miễn cưỡng có thể thấy lầu các thấp thoáng xa xa nói: "Xin cho ta hỏi thêm một vấn đề nữa. Khi Quỷ Ảnh thi triển Kim thiền thoát xác thì y có thể xuống nước hoặc lên núi không?"
Hướng Vũ Điền đáp: "Khi y thi triển kỳ thuật đào sinh đó thì chân khí trong nội thể sẽ vận chuyển với tốc độ cao gấp nhiều lần so với bình thường, tối kỵ là bị ngừng trệ. Nếu không, chân khí sẽ phản ngược lại thương tổn bản thân. Vì thế y chỉ có thể chạy như điên cuồng ở chỗ bằng phẳng, không những không thể dừng lại, cũng không thể đột ngột thay đổi sự vận hành của chân khí trong người."
Yến Phi hỏi: "Quỷ Ảnh có biết huynh quen thuộc độn thuật của y như thế không?"
Hướng Vũ Điền lắc đầu: "Ta không thể cho huynh một đáp án chính xác được. Chỉ biết nói chung là những người trong Thánh môn của bọn ta đều không tin tưởng lẫn nhau. Sư tôn đối với Quỷ Ảnh cũng thế, hiểu rõ về độn thuật nhưng tuyệt không cho y biết."
Yến Phi nói: "Thế thì được rồi!"
Tiếp đó, hai mắt chàng sáng loé lên, trầm giọng: "Quỷ Ảnh xuất động rồi! Y đã rời khỏi nơi đông người, đi về phía bắc."
Hướng Vũ Điền cười lạnh: "Y đang dùng thủ đoạn xem có ai truy tung y không đó. Chúng ta không nên mắc lừa y."
Yến Phi điềm đạm nói: "Quỷ Ảnh đã được định trước là phải nuốt hận ở Biên Hoang rồi. Đúng là không một ai có thể g**t ch*t y, nhưng bọn ta tuyệt không phải là một người, mà là hai người."
Hướng Vũ Điền hỏi: "Lại còn là sự hợp tác giữa Kim Đan và Ma Chủng nữa. Phải chăng y đã vượt ranh giới phía bắc Tập?"
Yến Phi gật đầu không nói cho thấy chàng đang toàn thần quán chú vào cảm ứng linh diệu đối với Quỷ Ảnh.
Tiếp đó, Yến Phi chấn động thốt: "Y quay lại rồi!"
Hướng Vũ Điền hỏi: "Y sẽ đến chỗ nào?"
Yến Phi đáp: "Y dừng lại rồi."
Hai mắt Hướng Vũ Điền sát cơ đại thịnh hỏi: "Y dừng lại chỗ nào?"
Yến Phi nhắm mắt lại, nói như ngủ mơ: "Tâm linh y đã bình tĩnh lại, dường như tiến vào trạng thái tĩnh dưỡng, thu liễm vào bên trong. Cảm ứng của ta đối với y càng lúc càng mơ hồ."
Hướng Vũ Điền khẩn trương: "Rốt cuộc là y ở đâu?"
Yến Phi mở bừng mắt ra nói: "Huynh có biết một toà viện hoang phế của người họ Lương ở góc đông bắc Tập không? Lúc này y đang ở trong viện điều tức. Xem ra đến giờ quyết chiến y sẽ rời khỏi viện đó."
Yến Phi nói chưa xong thì Hướng Vũ Điền đã không nói không rằng, biến mất trong gió tuyết mênh mang.
Chú thích:
* Ve sầu lột xác. Cụm này được sử dụng rộng rãi trong truyện Tây Du Ký. Ở đó, đây là một phép bỏ lại xác nhưng nguyên thần thì trốn đi.
💬 Bình luận chương