Cô Chú Nhất Trịch
Đồ Phụng Tam như cơn gió cuốn tiến vào đại đường, kêu lớn: "Đến lúc rồi!"
Lưu Dụ đang hỏi thăm Lưu Nghị về việc có liên hệ đến tình huống sinh hoạt của thủ hạ, nghe thấy thế tinh thần chấn động, hỏi: "Có phải là Từ Đạo Phúc không nhịn được đã phát động tấn công Cối Kê không?" Truyện được khinh thường và sơ ý."
Hác Trường Hanh gật đầu: "Trường Hanh nhất định tận toàn lực để không phụ lòng ủy thác của bang chủ."
Nhiếp Thiên Hoàn nói: "Có lẽ ta đã quá lo xa. Ngày nào chưa thu thập được Nhiếp Thiên Hoàn ta, Hoàn Huyền còn chưa dám có hành động đả thảo kinh xà như thế. Ngưoi đi đi!"
Hác Trường Hanh thưa: "Trường Hanh đột nhiên nghĩ đến một vấn đề có khả năng xảy ra."
Nhiếp Thiên Hoàn nhíu mày hỏi: "Có khả năng gì?"
Hác Trường Hanh đáp: "Lần trước Hoàn Huyền không động thủ, có thể là vì sắp đặt chưa hoàn thành."
Nhiếp Thiên Hoàn lại hỏi: "Ngươi muốn ám chỉ sự bố trí của Hoàn Huyền về phương diện nào?"
Hác Trường Hanh trả lời: "Thuộc hạ muốn ám chỉ Tiều Túng. Hắn có lẽ chưa đến Kinh Châu, chính là nguyên nhân Hoàn Huyền không dám l* m*ng hành động, mà phải kéo dài kế hoạch đối phó với chúng ta cho đến ngày mai."
Hai mắt Nhiếp Thiên Hoàn lóe sáng, hừ một tiếng lạnh lùng rồi vẫy tay bảo Hác Trường Hanh đang lo lắng ở đó lập tức lên đường.
Hác Trường Hanh rời chỗ ngồi đi đến bên cạnh y, quỳ phục xuống sàn "phụp!" một tiếng, rồi hướng về Nhiếp Thiên Hoàn cúi đầu lạy liền ba cái, sau đó mới kiên quyết bỏ đi.
Thần sắc Nhiếp Thiên Hoàn vẫn không thay đổi, đợi sau khi Hác Trường Hanh đi rồi mới thở ra một hơi thật dài.
Nếu như Doãn Thanh Nhã là con gái của lão thì Hác Trường Hanh cũng tương đương như là con trai lão. Từ trước đến nay, lão đều coi theo sức mà đào tạo bồi dưỡng cho Hác Trường Hanh, khiến Hác Trường Hanh trở thành nhân vật đứng thứ hai ở trong Lưỡng Hồ bang, để thành người thừa kế lão.
Vô luận lão có lòng tin đối với mình đến thế nào, thì hành động ám sát Hoàn Huyền lần này là hành vi mạo hiểm, chẳng còn sự chọn lựa nào khác, được ăn cả ngã về không. Nếu như không thành công, ắt sẽ rơi vào cục thế khổ chiến.
Dù lão có thể chém giết để trở lại Lưỡng Hồ cũng nghiêm trọng tương đương, thật sự lão không muốn Hác Trường Hanh theo mình mạo hiểm lần này.
Trong lòng lão hiện lên hoa dung thanh tú của Nhậm Thanh Thị. Mỹ nữ này phải chăng vẫn còn ở trên tiểu đảo ở Động Đình Hồ luyện Tiêu Diêu đại pháp của nàng chăng? Hay là nàng vì lão không nghe theo lời khuyến cáo của nàng cứ xuất binh khỏi Giang Đô, mà nản chí ngã lòng đi tìm chỗ quy ẩn rồi?
Nghĩ đến đây, trong lòng Nhiếp Thiên Hoàn dấy lên cảm giác phiền muộn và lạc lõng vô hạn.
Chú thích:
* Được ăn cả, ngã về không.
** Lâm Hải vận: Theo như trong truyện này tác giả mô tả thì Lâm Hải vận như một bến cảng với đầy đủ kho bãi, cầu tàu. Đó là một đầu mối giao thông thủy lục quan trọng. Khu bến cảng rộng lớn này còn có đại môn và sự bảo vệ quân sự chắc chắn. Lâm Hải thuộc tỉnh Chiết Giang ngày nay.
💬 Bình luận chương