Trang chủTruyện

Chương 514: Ái Đích Giao Dịch

Biên Hoang Truyền Thuyết · Chương 514/586

Chương 514: Ái Đích Giao Dịch

Biên Hoang Truyền Thuyết · Chương 514/586

Giao Dịch Tình Ái

Nhậm Thanh Thị ánh mắt lấp lánh nói: "Mấu chốt vẫn ở chỗ ba mươi sáu điều ´Hoàng Kim Đan phương` để chế luyện Ngũ Thạch tán. Lý Thục Trang từ gia huynh có được mười hai điều Đan phương, cũng đủ để Ngũ Thạch tán của thị xưng bá Kiến Khang, đem đến cho thị tài phú, danh dự và sức ảnh hưởng kinh người. Nhưng sau một thời gian dài dùng đi dùng lại mười hai điều Đan phương, tác dụng của thuốc đối với những người đã dùng qua tự nhiên không còn sự k*ch th*ch như khi mới dùng. Cho nên Lý Thục Trang vì để có được hai mươi bốn điều Đan phương khác, nhất định sẽ sẵn sàng bỏ ra bất kể giá nào, đặc biệt trong thời khắc có lòng cưỡng đoạt quyền hành và thao túng cao môn Kiến Khang, thắng bại lúc này càng trọng yếu hơn."

Lưu Dụ hỏi: "Nàng biết được hai mươi bốn điều Đan phương còn lại sao?"

Nhậm Thanh Thị nói: "Nếu như nói không biết được, sao dám đến kiếm Lưu gia chàng đây? Nguyên ý của gia huynh là muốn lợi dụng phần Đan phương còn lại để không chế Lý Thục Trang, không may tráng chí chưa thành đã bị gian nhân giết hại. Lúc trước khi bọn chàng g**t ch*t Can Quy, Lỳ Thục Trang từng đến tìm ta, khi ấy ta cũng đoán được Can Quy có quan hệ mật thiết với thị, nếu không sao có thể nắm được hành tung của ta? Ta lúc đó nói dối ba mươi sáu điều Đan phương ấy là của một nhân vật khác tên Quan Trường Xuân trong Bạch Giáo, gia huynh đã từng từ y học được bí pháp điều chế Ngũ Thạch tán."

Lưu Dụ hỏi: "Thật có người như thế sao?"

Nhậm Thanh Thị đưa tay lên áp lên trên khuông ngực vạm vỡ của gã, gương mặt như hoa nói: "Đây là một nhân vật do ta tạo dựng ra sao có thật được, chỉ vì vấn đề né tránh nhất thời. Lý Thục Trang lại tin tưởng không nghi ngờ, còn truy hỏi ta chỗ ở của Quan Trường Xuân. Chàng bảo ta nói với thị thế nào đây?"

Lưu Dụ nói: "Sao ta có thể biết được? Ài! Tay của nàng …"

Nhậm Thanh Thị di chuyển đôi tay đang áp trên ngực vòng lên cái cổ to lớn của gã, cả thân thể mềm mại áp sát vào người Lưu Dụ, chân thật nói: "Nô gia không thể tự kìm nén được tình cảm mà! Ngoại trừ chàng ra nô gia sẽ không có một nam nhân nào khác, cũng chẳng muốn có, không nhõng nhẽo với chàng thì với ai đây?"

Đồng thời Lưu Dụ cảm thấy rõ chịu không nổi nữa, nhắc nhở: "Bọn Yến Phi và Đồ Phụng Tam đang chờ ta quay lại báo cáo với bọn họ!"

Nhậm Thanh Thị ngừng uốn éo trong lòng gã, dí sát vào bên tai gã nói: "Người ta vì chàng giữ gìn thứ trân quý nhất của nữ nhân, chàng không muốn bây giờ có được sao?"

Lưu Dụ thiếu chút nữa mất đi lí trí, so với trước kia, sức chế ngự lần này thật không giống như trước, bởi vì mình truy hỏi nàng phương pháp đối phó Lý Thục Trang, khác gì tiếp nhận điều kiện của nàng. Sau khi nói ra câu đó, mỹ nữ lôi cuốn trước mắt lập tức biến thành tiểu thiếp bí mật của gã, chỉ nghĩ đến thân nàng thuộc về mình, năng lực phòng ngự thích hợp có thể nói đã toàn diện giải tỏa.

Lưu Dụ vòng tay ôm chặt nàng, cười khổ nói: "Bàn chính sự trước, thời gian sau này còn nhiều!"

Nhậm Thanh Thị hoan hô một tiếng, hiến dâng một nụ hôn nhiệt tình làm cho gã tiêu hồn thoái ý, sau đó hổn hển nói rất nhỏ: "Trời ơi! Rút cuộc nô gia đã có được sự sủng ái của Lưu gia, cái hôn này khác với trước kia, nô gia cảm nhận được."

Lưu Dụ thầm than nữ nhân cuối cùng vẫn là nữ nhân, rất thích đánh giá vấn đề loại này. Mà gã tự hỏi lương tâm, bản thân đối với nàng t*nh d*c hơn hay tình yêu hơn, bởi vì sự đề phòng đối với nàng cho đến lúc này vẫn chưa hoàn toàn buông bỏ.

Nhậm Thanh Thị trở lại chính đề, nói: "Ta nói với Lý Thục Trang, vì con người Quan Trường Xuân tham tài háo sắc, nhưng lại là một cao thủ nhất đẳng, với thành tựu luyện chế Ngũ Thạch tán càng là tiền vô cổ nhân, thành công lớn tập hợp Đan học của Tam Quốc và Lưỡng Tấn, chuyên trách luyện đan tán cho Tiêu Dao giáo bọn ta, bán xuống phương nam. Chàng bây giờ chắc hiểu rõ, vì sao gia huynh lại có thể kết hợp với Lý Thục Trang, tất cả vì Lý Thục Trang là một người mua bán đan dược lớn nhất của bọn ta, thông qua sự buôn bán ấy có thể kiếm được lợi nhuận kinh người, bọn ta có thể có được tiền tài và vật chất cuồn cuộn không ngớt, có thể chi trì cho đại nghiệp phục quốc của bọn ta. Ôi! Tất cả đã thành quá khứ."

Lưu Dụ chau mày hỏi: "Đã không có con người Quan Trường Xuân ấy, ai là người luyện Ngũ Thạch tán cho bọn nàng?"

Nhậm Thanh Thị ánh mắt lấp lánh nhìn gã, đắc ý nói: "Đương nhiên là nô gia! Trong giáo bọn ta, chỉ có gia huynh, gia tỷ và nô gia ba người hiểu được bí mật của ´Hoàng Kim Đan phương`, nó nguyên là một bộ sách gọi là ´Linh Tán Đại Thành` của gia tộc Tào Ngụy bọn ta bí mật nói ra nghi vấn lớn nhất ở trong lòng. Nói: "Ta dám cam đoan Bàng lão bản một lòng si tình đối với Thi Thi. Tiểu thư từng coi lầm người chưa?"

Tiểu Thi đang muốn trả lời nàng, Kỷ Thiên Thiên nhỏ giọng nói: "Phong nương đến!"

Tiểu Thi bị dọa cho kinh hãi, quay đầu nhìn ra ngoài cửa, sau một lát vẫn không thấy bóng dáng Phong nương, quay đầu lại đang muốn nói, Phong nương đã bước qua bậc cửa vào trong đường.

Tiểu Thi nhìn Kỷ Thiên Thiên không thể tin được.

Phong nương đến trước mặt chủ tỳ hai người, nói: "Hoàng thượng mời Thiên Thiên tiểu thư."

Chương trướcChương sau
Chương trướcChương sau

💬 Bình luận chương