Lần này gã tới đây cùng với lần đầu tiên đến phủ Vân Thiệu hoàn toàn khác nhau, lúc này Tư Mã Ý ở tại Quý Tân quán của Thành Đô, điều kiện vô cùng tốt, nhưng Tư Mã Ý cũng biết, có người ở bên ngoài giải thích, vội vàng hạ thấp người nói:
- Ta sẽ cố hết sức vì Sở hầu mà làm chút chuyện.
Tư Mã Ý gật gật đầu:
- Ngươi cũng biết, Châu Mục phu nhân chúng ta chính là nữ nhi của Đào gia, cho nên Sở hầu đối với thương nhân không có chút kỳ thị nào, thậm chí còn cổ vũ thương nhân phát triển mậu dịch. Khi ta đem cống hiến của Vân công nói cho Sở hầu biết, hắn cực kì tán thưởng, hắn liền nói một câu: ‘Không xét xuất thân, chỉ xét quân công’, ngươi hiểu chưa?
Vân Thiệu lập tức trở nên kích động, ông ta đương nhiên hiểu được ý của Lưu Cảnh, cho dù mình xuất thân là thương nhân thì cũng có thể làm được quan lớn. Lúc này, Tư Mã Ý lại lấy từ trong lòng ra một phong thư, đưa cho ông ta, cười nói:
- Đây là Sở hầu tự tay viết thư cho ngươi, ngươi xem một chút đi!
Vân Thiệu lập tức ngây ngẩn cả người, ông ta nằm mơ cũng không nghĩ rằng Lưu Cảnh sẽ tự tay viết thư cho mình, trong lòng không khỏi kích động vạn phần, cẩn thận tiếp nhận phong thư, tỉ mỉ đọc qua một lần, trong lòng tràn đầy sự cảm kích.
Trong thư Lưu Cảnh không tiếc trau chuốt câu cú, cực kì tán dương ông ta, điều cuối cùng trong thư cũng chính là điều mà y hằng đêm vẫn mong ước, Lưu Cảnh hứa hẹn trong tương lai không xa sẽ phong Hầu cho ông ta, cũng bảo hộ tài sản của ông ta ở Ba Thục.
Tư Mã Ý luôn luôn chăm chú quan sát vẻ mặt của Vân Thiệu. Vân Thiệu chính là một quân cơ mấu chốt trong kế hoạch xâm chiếm Ba Thục của bọn họ, muốn cho Vân Thiệu toàn tâm toàn ý làm việc cho bọn họ, thì phải dùng thủ đoạn vừa đấm và xoa, từ từ cảm hóa ông ta, vì thế, Lưu Cảnh không tiếc tự tay viết một phong cho ông ta.
- Vân công, có một số việc ta cũng không muốn giấu diếm ngươi, lần tấn công Kinh Nam chẳng qua chỉ là một cái cớ để ngụy trang, tám vạn đại quân tinh nhuệ đóng quân ở Giang Lăng, đã hoàn tất việc chuẩn bị công phạt Ba Thục, nhưng hiện tại chúng ta gặp phải một nan đề, chúng ta muốn xuất quân một cách lặng lẽ, cho nên vấn đề này cần phải giải quyết một cách cấp bách, đây cũng là mục đích chủ yếu để tối nay ta tới tìm Vân công.
Vân Thiệu yên lặng gật gật đầu, ông ta đương nhiên hiểu được ý tứ của Tư Mã Ý, chuyện này là muốn đem việc này thác cho mình, đem nhiệm vụ trọng yếu như vậy giao cho mình, ông ta có năng lực thực hiện được không?
- Quân sư, mời nói! Chỉ cần Vân Thiệu có thể làm được, ta nhất định sẽ đem hết toàn lực để làm.
- Chuyện này kỳ thật cũng chỉ có Vân công hiểu rõ.
Tư Mã Ý hạ giọng nói vài câu, sắc mặt Vân Thiệu lập tức biến đổi, ánh mắt lộ ra vẻ hoảng sợ:
- Việc này sợ là ta không làm được!
Sắc mặt của Tư Mã Ý trầm xuống:
- Ngươi có thể, việc này chỉ có nữ nhi của ngươi làm được, Châu Mục tự mình viết thư cho ngươi, đồng ý phong quan thưởng tước cho ngươi, ta thậm chí còn đem bí mật lớn nhất của Kinh Châu tiết lộ cho ngươi, ngươi lại nói như vậy, làm người ta cảm thấy thật tiếc nuối!
💬 Bình luận chương