Tương Dương cách Tân Dã cũng không xa, lộ trình chỉ có hơn trăm dặm, đi thẳng là có thể tới, nhưng Văn Sính là người cẩn thận, ở cách huyện Tân Dã trước ba mươi dặm hạ lệnh dừng lại.
Đây là bờ tây sông Bỉ Thủy, bốn phía là gò đất, tầm nhìn rộng lớn, xa xa ngoài mười dặm là một khu rừng rậm rạp.
Đây là yếu tố để hạ trại, phải có nguồn nước, khắp nơi rộng rãi, địa thế bằng phẳng, hơn nữa Văn Sính cẩn thận tỉ mỉ, một vạn quân đội tạm thời dựng trại, bận rộn suốt một canh giờ, một tòa chiếm đất mấy trăm mẫu đã kẹp xong một đại bản doanh.
Ở trung tâm đại doanh là kho lương thực quân tư, sau đó là mấy trăm lều quân doanh lớn. Những chiếc xe trở lương thực ở bên ngoài đại doanh vây quanh một vòng lại có hai mươi vạn trường mâu vây quanh. Trường mâu vẹo cắm ở trên đất, mũi thương sắc bén chĩa ra ngoài.
Không chỉ có vậy, những chỗ tương đối dễ vào sẽ bị kỵ binh xung phong rắc lên mấy vạn chông sắt, đây cũng là binh khí đối phó kỵ binh, mặt khác bốn phía đại doanh dựng tám tòa tháp canh, có thể nhìn ra xa vài dặm, bốn phương tám hướng để phòng nghiêm khắc.
Văn Sính chừng ba mươi tuổi, vốn chỉ là một gã quan quân cấp thấp, võ nghệ cao cường, thích đọc binh thư, văn võ song toàn. Trong một chiến dịch chinh phạt Giao Châu dẫn ba trăm người đánh bại mấy ngàn quân địch tấn công, bọc lộ tài nẳng, được Thái Mạo nhìn trúng, tiến cử với Lưu Biểu. Lưu Biểu cũng vô cùng tán thưởng võ nghệ và thao lược của y, đề bạt y làm Quân hầu, không lâu lại thẳng làm Nha tướng, năm năm sau dần dần được đề cử làm Giáo Úy, trở thành một trong sáu đại danh tướng Kinh Châu, dẫn hai vạn quân trấn thủ phía bắc Hán Thủy.
Văn Sính trị quân nghiêm khắc, đồng thời lại thương lính như con mình, làm người quang minh chính đại, cho nên binh lính Kinh Châu Vô cùng yêu quý. Y và Hoàng Trung, uy danh giống nhau, là một trong các đại tướng có uy danh lớn nhất Kinh Châu.
Do Văn Sính muốn cảm ơn tri ngộ của Thái Mạo, bốn năm trước thu nhận Thái Tiến, cháu của Thái Mạo làm đồ đệ. Thái độ này được cho là đứng bên phe đảng của Thái thị, tuy nhiên Văn Sính và Trương Doãn có thù riêng. Quan trọng hơn là y ủng hộ con cả Lưu Kỳ, mà Thái thị thì bắt đầu có thiên hướng nghiêng về con thứ Lưu Tông.
Cho nên Văn Sính đã dần dần cùng Thái thị mỗi người một ngả. Hơn nữa Văn Sính là người Nam Dương, với Hoàng Trung có quan hệ rất gắn bó, mà Hoàng thị ở Nam Dương lại kết đảng cùng họ Khoái.
Mặc dù trong đó cũng không nhất định phải có liên hệ, nhưng quả thật Văn Sính đã bắt đầu thiên hướng về Khoái Việt. Lần này là chủ tướng Bắc chinh, là do Khoái Việt dốc hết sức đề cử.
Trong quân doanh, Văn Sính dẫn dắt hơn mười người tướng lĩnh thị sát tình hình để hạ trại. Y là người cẩn thận, nghiêm túc, rất nhiều việc y đều đích thân làm.
Đi đến tháp canh bên cạnh hướng Tây Nam, Văn Sính đánh giá cách xây dựng của tháp canh một chút, bốn phía có kênh rạch phòng hộ, không có bất kỳ nguyên vật liệu nào bị ăn bớt ăn xén. Y gật gật đầu, coi như vừa lòng.
- Tướng quân, muốn đi lên không?
Một gã tướng lĩnh hỏi.
Văn Sính không nói gì, trực tiếp vịn thang dây hướng tháp canh đi xuống. Trên tháp canh có lính gác, mỗi người một bên, một khi phát hiện tình huống lạ thường, sẽ gõ chuông cảnh báo. Ở trên tháp canh treo một cái chuông gang, kịch liệt gõ vang, thanh âm có thể truyền vài dặm.
- Có tình huống gì không?
Văn Sính thấy hai tên lính gác tựa như có lời muốn nói, liền hỏi.
- Hồi bẩm đại soái, vừa rồi hình như chúng ta nhìn thấy trinh thám của Tào quân.
Một gã lính gác chỉ hướng Tây Nam, báo cáo:
- Phát hiện ở bên ngoài trong vòng một dặm.
Mặt Văn Sính trầm xuống, đi lên trước tập trung suy nghĩ nhìn về hướng Tây Nam. Ngoài mười dặm hướng Tây Nam là một khu rừng rậm rạp, kéo dài hơn trăm dặm.
Mắt có thể nhìn được, gò đất thấp nhấp nhô, lúc này đã là hoàng hôn, màu đỏ của mặt trời chiều lúc hoàng hôn đã xuất hiện ở hướng rừng rậm, đem một chút ánh chiều tà cuối cùng vây lại, khiến rừng rậm và cánh đồng bát ngát trải lên một sắc vàng mỹ lệ.
Đúng lúc này, vài tên kỵ binh xuất hiện tại một gò đất, cách đại doanh khoảng một dặm, hướng đại doanh nhìn ra xa. Văn Sính liếc mắt một cái liền nhận ra, chính là trinh thám của Tào quân.
Văn Sính lập tức giận tím mặt, rõ ràng y đã phái vài tên lính đi tuần tra bốn phía, vì sao không cản trinh thám của Tào quân lại?
- Đặng Võ đâu?
Văn Sính quay đầu lại hét lớn một tiếng, một gã tướng lĩnh lên trẻ tuổi lên tiếng trả lời,
- Ty chức đây!
- Ngươi dẫn theo ba trăm kỵ binh khẩn tốc vây quanh trinh thám của Tào quân, nếu để cho bọn họ trôn thoát, ngươi xách đầu tới gặp ta!
- Tuân mệnh!
Nha tướng Đặng Võ chạy như bay. Một lát sau, một đoàn ba trăm kỵ binh lao ra cửa doanh, hướng đến trinh thám của Tào quân mà bọc đánh.
Nhưng cơn giận của Văn Sính sót lại chưa tiêu, y lại ra lệnh:
- Bắt thủ lĩnh phụ trách tuần tra hướng Tây Nam tới đây, nghiêm trị không tha!
…
Năm trăm người thuộc bộ khúc Lưu Cảnh, phụ trách bảo vệ an toàn lương thảo, trực tiếp do phó tướng Thái Trung thống lĩnh. Tuy rằng Thái Trung có thù riêng với Lưu Cảnh, nhưng trên đường cũng không có biểu hiện ra thù hận, ngược lại đối với hắn còn tăng thêm chiếu cố.
Khi ở trong doanh trướng, Thái Trung cũng đặc biệt cấp cho bọn hắn ba mươi doanh trướng tốt, những binh lính khác là ba mươi người một lều lớn, nhưng chỗ Lưu Cảnh lại là hai mươi người một lều.
Đồng thời lương thực gạo và thịt để ăn, cũng hậu đãi hơn một chút so với những binh lính khác. Điều này làm cho Lưu Cảnh có chút kinh ngạc, chẳng lẽ Thái Trung muốn cùng mình vứt bỏ hiềm khích lúc trước hay sao?
Nhưng hắn lại hiểu rất rõ Thái Trung, hắn lại cảm thấy rất không có khả nẳng này, có lẽ là Thái Trung có mưu đồ khác, cho nên hăn cũng không có tỏ ra bất kỳ thái độ nào, yên lặng Ngụy Diên chết rồi, ai giúp hắn tranh giành thiên hạ đây?!
...
Trong soái trướng, Văn Sính sắc mặt xanh mét. Mặc dù Đặng Võ dẫn kỵ binh toàn lực bao vây tiêu trừ, bảy tên trinh thám của Tào quân vân có hai người trôn thoát. Việc quân cơ của y liên bởi vậy mà bị lộ, làm y giận không kềm được.
Văn Sính vỗ thật mạnh soái án, quát lớn:
- Trinh sát tuân tra không nghiêm, để trinh thám Tào quân tới gân lêu lớn. Ngươi có biết tội của ngươi không!
Đây là một đặc điểm của Văn Sính, cho dù là muốn giết một tên lính quèn, y cũng muốn công khai nói rõ nguyên nhân, phạm phải quân quy gì.
Hơn nữa lần này Bắc Phạt, ý nghĩa trọng đại, là lần đầu tiên y luận tội trừng phạt, đương nhiên phải làm cho đối phương biết tội, khiến tam quân tâm phục khẩu phục.
Ngụy Diên cả người bị trói chặt, quỳ một chân xuống đất. Y năm nay đã hai mươi chín tuôi, ở Kinh Châu nhập ngũ bảy năm, tòng quân chinh chiện Giao Châu đến tấn công Tr**ng S*, thật mệt mỏi mới lập nhiều chiến công.
Nhưng chính là cùng người khác bất đồng, người khác lập công là vì thẳng chức, y lập công cũng là đền tội. Ngụy Diên là người kiêu ngạo, thường nói nẳng l* m*ng, nhiều lần đắc tội thủ trưởng, đủ loại trói buộc cũng không thoát khỏi chân.
Mỗi lần lập công, sẽ xuất hiện đủ loại phiền toái đến triệt tiêu công lao của y. Mặc dù như thế, Ngụy Diên cũng không chịu thay đổi tính cách củay, y giống như một con phượng hoàng trà trộn vào bầy gà không cầm quyền gì hết, khó có ngày nổi danh. Nhập ngũ bảy năm, có người nhập ngũ cùng y đã thẳng làm Quân hâu, Nha tướng, mà y vẫn là một Đồn trưởng nho nhỏ.
Ngụy Diên không chịu cúi đầu, ngang nhiên nói:
- Mặc dù ta không làm tròn bổn phận, cũng là có nguyên nhân, ta chỉ dẫn theo hai mươi tên huynh đệ, lại phải chịu trách nhiệm phạm vi ba mươi dặm. Hơn nữa phía Tây Nam rừng rậm dầy đặc, cách quân doanh gần nhất chỉ có cánh rừng tám dặm, trinh thám của Tào quân chính là từ cánh rừng rậm này đi tới, nhưng để như không được, lại giết cũng không muộn!
Đao phủ hạ đao xuống, Ngụy Diên nhẹ nhàng thở ra thật dài, y cũng không nghĩ đến, không ngờ sẽ có người tới cứu mình.
Không đợi y thấy rõ là ai, Lưu Cảnh đã bước nhanh đi vào lều lớn, quì một gối chào:
- Ty chức Lưu Cảnh tham kiến Văn soái!
💬 Bình luận chương